Mặt trận Quốc gia liên hiệp

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Jump to navigation Jump to search
Mặt trận Quốc gia Liên hiệp
Chủ tịch Huỳnh Phú Sổ
Tổng thư ký Lê Văn Hoạch
Thành lập 20 tháng 4, 1946
Giải tán 1947
Ý thức hệ Chủ nghĩa dân tộc
Thuộc quốc gia Liên bang Đông Dương

Mặt trận Quốc gia Liên hiệp là một ủy ban liên hiệp kháng chiến chống Pháp của các tổ chức cách mạng miền Nam được thành lập ngày 20 tháng 4 năm 1946, do ông Vũ Tam Anh chủ trì. Một số người trong Mặt trận lo ngại về sự thao túng của Cộng sản Đệ tam bằng các âm mưu chính trị và đàn áp quân sự, sau ký kết hiệp định sơ bộ 6-3-1946 giữa Hồ Chí MinhJean Sainteny.[1] Chủ trương của Mặt trận là chống Pháp. Tổ chức sau bị chia rẽ.

Tổ chức này thành lập sau Hiệp định sơ bộ 6 tháng Ba, và Hội nghị trù bị Đà Lạt được tổ chức ngày 19 tháng 4. Đại diện Việt Minh, cộng sản có tham gia Mặt trận nhưng sau khi được lệnh Trung ương là hợp nhất vào Hội Liên hiệp Quốc dân Việt Nam thì một số nhóm tách ra.

Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Mặt trận Quốc gia Liên hiệp gồm đại biểu các đoàn thể[1]:

Đại diện tôn giáo gồm có:

Đại diện các đoàn thể chính trị gồm có:

Đại diện các lực lượng quân sự gồm có:

  • Lê Trung Nghĩa, đại diện lực lượng kháng chiến
  • Phan Định Công thay mặt Nguyễn Bình khu trưởng khu 7
  • Huỳnh Văn Trí, Chỉ huy trưởng Vệ Quốc đoàn Bà Quẹo kiêm đại diện Liên chi Bình Xuyên
  • Lai Hữu Tài, đại diện Vệ Quốc Đoàn địa phương Saigon Chợ lớn
  • Phạm Hữu Đức, Chỉ huy trưởng Chi đội 5 Vệ Quốc đoàn
  • Huỳnh Tấn Chùa, Chỉ huy trưởng Chi đội 12 Vệ Quốc đoàn
  • Vũ Tam Anh, Chỉ huy trưởng Đệ nhị Sư đoàn Dân quân Cách mạng
  • Châu Ty, Chỉ huy trưởng Du kích quân địa phương Saigon Chợ lớn
  • Từ Văn Ri và Từ Huỳnh, Chi đội trưởng và Đội trưởng chi đội 12
  • Lâm Văn Đức, Chi đội trưởng chi đội 25
  • Nguyễn Văn Đội tự Sáu Đội, Chi đội 7 đổi lại Trung đoàn 307
  • Nguyễn Văn Mười chi đội trưởng chi đội 8, lực lượng Cao Đài kháng chiến Tây Ninh

Ban Chấp hành được thành lập với thành phần như sau:

Cương lĩnh[sửa | sửa mã nguồn]

Theo ông Nguyễn Kỳ Nam, Cương lĩnh Mặt trận Quốc gia liên hiệp viết:

Chủ trương chính trị[sửa | sửa mã nguồn]

Theo ông Nguyễn Kỳ Nam, quan điểm của Mặt trận Quốc gia liên hiệp: "nếu không có một Chính phủ ở Nam Kỳ, Nam Kỳ là lãnh thổ của Pháp, theo công pháp quốc tế, nước Pháp vẫn còn ở duyên hải Thái Bình Dương. Tiền đồ tổ quốc sẽ bị xô vào hai ngả hoặc bị đô hộ lại bởi thực dân, hoặc bị đô hộ lại bởi cộng sản quốc tế. Hai viễn tượng đều tai hại cho giống nòi.[3]".

Lúc đầu Mặt trận không có liên hệ gì với Hội đồng tư vấn Nam Kỳ do người Pháp thành lập và Nguyễn Văn Thinh làm chủ tịch. Trong thời gian đúng dịp phái đoàn Việt Nam Dân chủ cộng hòa thám gia Hội nghị Fontainebleau, Nguyễn Văn Xuân và Đốc phủ Chấn qua Pháp đề xuất thiết lập Nam Kỳ tự trị trong Liên bang Đông Dương, mặc dù phái đoàn Việt Nam Dân chủ cộng hòa phản đối vì họ không đại diện cho chính phủ hợp pháp. Sau khi Mặt trận Quốc gia liên hiệp chủ trương chấp nhận cho bác sĩ Nguyễn Văn Thinh thành lập chính phủ lâm thời Cộng hòa Tự trị Nam Kỳ, các nhóm Việt minh, cộng sản tách ra. Nguyễn Hòa Hiệp, Tư lệnh Đệ tam sư đoàn ra thông cáo "chính phủ Pháp đã bằng lòng để cho chúng ta có quân đội và chính phủ riêng. Hai dân tộc Pháp và Nam Kỳ sẽ sống bình đẳng. Vậy các chiến sĩ đang chiến đấu, hãy ngừng chiến ngay". Sau đó, Mặt trận bị chia rẽ. Nguyễn Văn Sâm tham gia thành lập Mặt trận Thống nhất Quốc gia Liên hiệp. Theo ông Nguyễn Kỳ Nam, bác sĩ Lê Văn Hoạch, người của Mặt trận, chính thức thành lập chính phủ Cộng hòa Tự trị Nam Kỳ thay thế chính phủ của bác sĩ Thinh. Cuối cùng theo ông Nguyễn Kỳ Nam Mặt trận sẽ ủng hộ Thiếu tướng Nguyễn Văn Xuân thành lập Chính phủ Cộng hòa Nam Phần Việt Nam. Mặt trận ủng hộ việc thành lập Cộng hòa Vệ binh Việt Nam thuộc Cộng hòa Tự trị Nam Kỳ. Quân đội Cao Đài là thành viên của Mặt trận được phép nhận khí giới của Pháp để lập quân đội làm nền tảng cho quân đội quốc gia sau này.[4]

Năm 1947, Mặt trận Quốc gia liên hiệp được sự cho phép của Pháp, dời Ban chấp hành về trụ sở tại Sài Gòn để cùng nhà đương cục Pháp tìm giải pháp giải quyết cuộc xung đột Pháp Việt. Trong lúc đó, lực lượng quân sự của các đảng phái tham gia Mặt trận vẫn chiến đấu chống Pháp tại các vùng nông thôn. Chủ trương của Mặt trận đối với Pháp là "Chúng tôi nhìn nhận rằng người Việt Nam chịu rất nhiều ảnh hưởng văn hóa của Pháp. Hơn nữa quyền lợi của người Pháp trên giải đất này rất nhiều, và sự có mặt của người Pháp trên lãnh thổ Việt Nam cũng rất cần thiết về mặt kỹ thuật chuyên môn hầu giúp sức dân tộc Việt Nam trên đường tiến hóa theo kịp các nước láng giềng... Đó là công trình vĩ đại mà nước Pháp với tư cách người anh, người thấy có bổn phận dìu dắt dân Việt Nam đoạt được nguyện vọng chánh đáng hầu điều hòa quyền lợi giữa hai xứ và giữ vững mối tình hữu nghị giữa hai dân tộc.[5]".

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a ă Nguyễn Bình Và Mặt Trận Quốc gia Liên Hiệp, hoahao, 29.11.2005
  2. ^ Hồi ký 1925 - 1964, tập 2, trang 344-345, Nguyễn Kỳ Nam, Nhật báo Dân Chủ Mới, 1964
  3. ^ Hồi ký 1925 - 1964, tập 2, trang 346, Nguyễn Kỳ Nam, Nhật báo Dân Chủ Mới, 1964
  4. ^ Hồi ký 1925 - 1964, tập 2, trang 346-347, Nguyễn Kỳ Nam, Nhật báo Dân Chủ Mới, 1964
  5. ^ Hồi ký 1925 - 1964, tập 2, trang 348, Nguyễn Kỳ Nam, Nhật báo Dân Chủ Mới, 1964