Madeleine của Valois

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Madeleine của Valois
MadeleinedeValois.jpg
Madeleine xứ Valois được vẽ bởi Corneille de la Haye
Vương hậu Scotland
Tại vị1 tháng 1 – 7 tháng 7 năm 1537
Tiền nhiệmMargaret Tudor
Kế nhiệmMary xứ Guise
Thông tin chung
Phối ngẫuJames V của Scotland
Triều đạiValois-Angoulême
Thân phụFrancis I của Pháp
Thân mẫuClaude, Nữ công tước Brittany
Sinh10 tháng 8 năm 1520
St. Germain-en-Laye, Paris, Vương quốc Pháp
Mất7 tháng 7 năm 1537(1537-07-07) (16 tuổi)
Holyrood Palace, Edinburgh, Scotland

Magdalene của Valois hoặc Madeleine của Valois (10 tháng 8 năm 1520 - 7 tháng 7 năm 1537) là một công chúa Pháp, người đã trở thành Vương hậu Scotland với tư cách là người vợ đầu tiên của Vua James V. Cuộc hôn nhân được sắp xếp như một điều kiện của Hiệp ước Rouen. James ban đầu được hứa hôn với một cô dâu khác, nhưng ông thích Madeleine hơn. Họ kết hôn nhưng sức khỏe của cô rất yếu ớt, và cô qua đời sáu tháng sau đám cưới, mang lại cho cô biệt danh "Vương hậu mùa hè" của người Scotland.

Cuộc sống tuổi thơ[sửa | sửa mã nguồn]

Madeleine (ở bên phải dưới) với mẹ và các chị em gái của cô, từ Sách Giờ của Catherine de Medici.

Madeleine được sinh ra tại Saint-Germain-en-Laye, Pháp, là con thứ năm và là con gái thứ ba của Vua Francis I của PhápClaude, Nữ công tước xứ Brittany (con gái của Vua Louis XII của PhápAnne, Nữ công tước xứ Brittany). Từ khi sinh ra vốn đã yếu đuối, cô lớn lên ở vùng thung lũng sông Lit ấm áp và ôn hòa của Pháp, thay vì ở Paris, vì cha, ông Francis. sợ rằng cái lạnh sẽ phá hủy sức khỏe mỏng manh của cô. Cùng với em gái Margaret, cô được bác của mình, Marguerite de Navarre nuôi dưỡng. Điều này kéo dài cho đến khi cha cô tái hôn và người vợ mới, Eleanor của Áo, thì họ mới đón cô về nhà riêng.[1] Đến sinh nhật thứ mười sáu, cô bắt đầu có biểu hiện bị mắc bệnh lao.

Đàm phán hôn nhân[sửa | sửa mã nguồn]

Ba năm trước khi Madeleine ra đời, Hiệp ước Rouen của Pháp được thành lập để củng cố Liên minh Auld sau thất bại của Scotland tại Trận Flodden. Một cuộc hôn nhân với một công chúa Pháp cho vua Scotland là một trong những điều khoản của hiệp ước này. Vì vậy vào tháng 4 năm 1530, John Stewart, Công tước xứ Albany, được bổ nhiệm làm ủy viên để hoàn tất cuộc hôn nhân hoàng gia giữa James V và Madeleine.[2] Tuy nhiên, vì Madeleine không có sức khỏe tốt, một cô dâu người Pháp khác, Mary xứ Bourbon đã được đề xuất. Mary xứ Bourbon sẽ được tặng của hồi môn như thể cô là con gái của vua Pháp.

James V đã ký hợp đồng kết hôn với Mary xứ Bourbon, và đến Pháp vào năm 1536 để gặp cô ấy, nhưng cuốid cùng ông lại say mê Madeleine quá mức, khiến cho ônh đã yêu cầu Francis I kết hôn với công chúa Madeleine. Francis ban đầu lo sợ vì thời tiết ở Scotland rất khắc nghiệt và lạnh giá, sẽ ảnh hưởng đến sức khoẻ con gái mình nên ban đầu ông đã từ chối.[3]

Cờ hiệu của Madeleine của Valois với tư cách Vương hậu của Scotland.

James V tiếp tục ép Francis I vì Madeleine, và mặc dù có sự dè dặt và nỗi sợ hãi dai dẳng, nhưng Francis I miễn cưỡng cho phép kết hôn khi Madeleine quan tâm đến việc kết hôn với James rất rõ ràng. Cặp đôi kết hôn vào ngày 1 tháng 1 năm 1537 tại Nhà thờ Đức Bà ở Paris.[4] Francis I cũng cung cấp cho Madeleine một của hồi môn rất hào phóng (và rất cần thiết), điều này đã thúc đẩy đáng kể ngân sách cho Scotland. Theo hợp đồng hôn nhân được thực hiện tại Blois, Madeleine từ bỏ yêu sách của cô và bất kỳ người thừa kế nào của cô cho ngai vàng Pháp. Nếu James chết trước, Madeleine sẽ giữ lại tài sản trọn đời của mình bao gồm Earldoms of Fife, Strathearn, RossOrkney với Cung điện Falkland, Lâu đài StirlingLâu đài Dingwall, với GallowayLâu đài Threave.[5]

Vương hậu của Scotland[sửa | sửa mã nguồn]

Sau nhiều tháng lễ hội và lễ kỷ niệm, cặp đôi rời Pháp đến Scotland vào tháng 5 năm 1537. Đến thời điểm này, sức khỏe của Madeleine đã xấu đi nhiều hơn và cô bị bệnh nặng khi cặp đôi hoàng gia hạ cánh ở Scotland. Họ đến Leith lúc 10 giờ ngày Whitsun-eve, 19 tháng 5.[6]

Một danh sách chi tiết các món quà cưới từ Francis I cũng đã được cho là tồn tại.[7] Một số cận thần người Pháp của cô cũng đến và được bao gồm trong số mười một thành viên có tên trong gia đình cô; quản gia cũ của cô, Anne de Boissy, Madame de Montreuil; Bà chủ Bren; thư ký của cô, Jean de Langeac, Giám mục Limoges; chủ hộ, Jean de St Aubin; Charles de Marconnay; bác sĩ, thạc sĩ Partix; John CrammyPierre de Ronsard; lông thú Gillan; đồ tể John Kenneth; thợ cắt tóc Anthony.[8]

Qua đời[sửa | sửa mã nguồn]

Madeleine đã viết cho cha mình từ Edinburgh vào ngày 8 tháng 6 năm 1537 nói rằng mình đã khỏe hơn và các triệu chứng bệnh đã giảm bớt.[9] Tuy nhiên, một tháng sau, vào ngày 7 tháng 7 năm 1537, (một tháng trước sinh nhật thứ 17 của cô), Madeleine, người được gọi là "Vương hậu mùa hè" của người Scotland, đã mất trong vòng tay của chồng cô tại Edinburgh, Scotland.

Vương hậu Madeleine đã được an táng trong Nhà thờ Hoàng gia Holyrood ở Edinburgh, bên cạnh Vua James II của Scotland. Ngôi mộ đã bị một đám đông mạo phạm vào năm 1776 và cái đầu được cho là "vẫn còn đẹp" của cô đã bị đánh cắp.[10]

Tưởng nhớ[sửa | sửa mã nguồn]

Cuộc hôn nhân và cái chết của Madeleine đã được hồi ức bởi nhà thơ David Lyndsay trong "Deith of Quene Magdalene", bài thơ mô tả cuộc hôn nhân của cuộc hôn nhân ở Pháp và Scotland:

O Paris! Of all citeis principall!Quhilk did resave our prince with laud and glorie,Solempnitlie, throw arkis triumphall. [arkis = arches]* * * * * *Thou mycht have sene the preparatiounMaid be the Thre Estaitis of ScotlandIn everilk ciete, castell, toure, and town* * * * * *Thow saw makand rycht costlie scaffaldingDepaynted weill with gold and asure fyne* * * * * *Disagysit folkis, lyke creaturis devyne,On ilk scaffold to play ane syndrie storieBot all in greiting turnit thow that glorie. [greiting = crying: thow = death]

Chưa đầy một năm sau khi cô qua đời, chồng cô kết hôn với Mary xứ Guise, một góa phụ, người đã tham dự đám cưới của anh với Madeleine. Hai mươi năm sau, được liệt kê trong số những kho báu trong lâu đài Edinburgh, là hai chiếc cúp vàng nhỏ, một chiếc chậu đá mã não, một chiếc bình và bình pha lê được trao cho Madeleine khi cô còn là một đứa trẻ ở Pháp.[11]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Marshall, Rosalind K. (2003). Scottish Queens, 1034–1714. Tuckwell Press. tr. 101. 
  2. ^ Hay, Denys, Letters of James V, HMSO (1954), 43–44, 51–52, 170.
  3. ^ Ashley, Mike (1999). The mammoth book of British kings and queens. London: Robinson Publishers. tr. 570. ISBN 1-84119-096-9. 
  4. ^ "Why did the 'Rough Wooing' Fail to break the Auld Alliance?"
  5. ^ Hay, Denys, Letters of James V, HMSO (1954), 325–6.
  6. ^ State Papers Henry VIII, vol. 5 part bốn cont., (1836), 79, Clifford to Henry VIII.
  7. ^ Guthrie, William, General History of Scotland, vol. 5, (1767), 166 note: "The Historical works of Sir James Balfour", vol. 1, Edinburgh (1824), 266–267: NLS Adv. MS 33:2:15.
  8. ^ Thomas, Andrea, Princelie Majestie, John Donald (2005), 45.
  9. ^ Hay, Denys, Letters of James V, HMSO (1954), 331–2.
  10. ^ Grants Old and New Edinburgh
  11. ^ Thomson, Thomas, A Collection of Inventories, Bannatyne Club (1815), 63.