Maria Beatrice d'Este xứ Massa
| Maria Beatrice d'Este | |||||
|---|---|---|---|---|---|
| Đại công tước phụ nhân của Áo-Este | |||||
Chân dùng của Anton von Maron, 1772 | |||||
| Nữ công tước xứ Massa và Nữ thân vương xứ Carrara | |||||
| Triều đại thứ nhất | 29 tháng 12 năm 1790 – 30 tháng 6 năm 1796 | ||||
| Tiền nhiệm | Maria Teresa Cybo-Malaspina | ||||
| Triều đại thứ hai | 9 tháng 6 năm 1815 – 14 tháng 11 năm 1829 | ||||
| Kế nhiệm | Francesco | ||||
| Thông tin chung | |||||
| Sinh | 7 tháng 4 năm 1750 Ducal Palace, Modena | ||||
| Mất | 14 tháng 11 năm 1829 (79 tuổi) Viên, Đế quốc Áo | ||||
| An táng | Imperial Crypt, Viên | ||||
| Phối ngẫu | |||||
| Hậu duệ | Maria Teresa, Vương hậu Sardegna Maria Leopoldina, Tuyển hầu phu nhân xứ Bayern Francesco IV, Công tước xứ Modena Ferdinando Carlo Giuseppe của Áo-Este Massimiliano, Đại Thống lĩnh Hiệp sĩ Teuton Carlo, Tổng giám mục Esztergom Maria Ludovica, Hoàng hậu Áo | ||||
| |||||
| Hoàng tộc | Este | ||||
| Thân phụ | Ercole III d'Este xứ Modena | ||||
| Thân mẫu | Maria Teresa Cybo-Malaspina, Công nữ xứ Massa | ||||
Maria Beatrice d'Este (Maria Beatrice Ricciarda; 7 tháng 4 năm 1750 – 14 tháng 11 năm 1829) là hậu duệ cuối cùng của Nhà Este và Nhà Cybo-Malaspina, thông qua bà ngoại Ricciarda Gonzaga, bà cũng là hậu duệ cuối cùng của nhánh Novellara thuộc Nhà Gonzaga.
Sinh ra là công nữ xứ Modena và Reggio, sau cái chết của cha, tuy là người con duy nhất, nhưng bà không được thừa kế ngai vàng của Modena vì nhà nước này áp dụng luật Salic, ngăn chặn nữ giới thừa kế. Ngược lại, bà đã được thừa kế Công quốc Massa và Carrara của mẹ mình. Công quốc Modena được thừa kế bởi chồng bà là Đại công tước Ferdinand Karl của Áo. Cuộc hôn nhân của bà và chồng đã tạo ra Vương tộc Áo-Este và vương tộc này có thêm hai đời công tước nữa trước khi công quốc bị sáp nhập và trở thành một phần của Vương quốc Ý thuộc Vương tộc Savoia.
Cuộc sống đầu đời
[sửa | sửa mã nguồn]Maria Beatrice sinh ngày 7 tháng 4 năm 1750 tại Modena.[1] Bà là con cả của Ercole Rinaldo d'Este, người thừa kế Công quốc Modena và Reggio (và là Công tước tương lai, vào năm 1780, với hiệu Ercole III), và Maria Teresa Cybo-Malaspina, Nữ Công tước xứ Massa và Nữ thân vương xứ Carrara.[2]
Cuộc hôn nhân của cha mẹ bà không hạnh phúc và họ sống xa nhau gần như suốt cuộc đời. Họ chỉ có hai người con: Maria Beatrice và Rinaldo Francesco, sinh ngày 4 tháng 1 năm 1753. Cái chết của Rinaldo khi mới 4 tháng tuổi (ngày 5 tháng 5 năm 1753) khiến Maria Beatrice trở thành người con duy nhất còn sống và rõ ràng là cha mẹ bà sẽ không có thêm con. Vì ở Modena và Reggio (nhưng không phải ở Massa và Carrara), luật Salic cấm phụ nữ kế vị ngai vàng vẫn còn hiệu lực, nên công tước, ông nội của bà là Francesco III d'Este, đã ra sức ngăn chặn Công quốc, với tư cách là một thái ấp hoàng gia bỏ trống, khỏi việc bị Đế quốc La Mã Thần thánh sáp nhập, giống như gần 2 thế kỷ trước, Công quốc Ferrara, một thái ấp của Giáo hoàng, đã bị Lãnh địa Giáo hoàng sáp nhập.
Do đó, trong cùng năm 1753, hai hiệp ước đồng thời (một công khai và một bí mật) đã được ký kết giữa Nhà Este và Nhà Habsburg, theo đó Đại công tước Leopold, người con thứ 9 và cũng là con trai thứ ba của Maria Theresa của Áo và Hoàng đế Franz I của Thánh chế La Mã, sẽ kết hôn với Maria Beatrice, người trước được Francesco III d'Este chỉ định làm người thừa kế cho lễ tấn phong Công tước Modena và Reggio của hoàng gia trong trường hợp dòng dõi nam giới của nhà Este bị tuyệt tự. Trong thời gian đó, Francesco sẽ đảm nhiệm chức vụ thống đốc tạm quyền của Milan, chức vụ này được dành cho đại công tước. Tuy nhiên, vào năm 1761, sau cái chết của người anh trai, Leopold trở thành người thừa kế ngai vàng của Đại công quốc Toscana theo quy định dành cho người thừa kế nam thứ hai của cặp đôi hoàng gia, và các hiệp ước đã phải được sửa đổi.
Hôn nhân
[sửa | sửa mã nguồn]Năm 1763, bất chấp sự phản đối gay gắt của cha Maria Beatrice, hai gia đình đã đồng ý thay thế Leopold bằng người con thứ 14 của Maria Teresa là Đại công tước Ferdinand Karl của Áo,[3] người kém vị hôn thê của ông 4 tuổi. Tháng 1 năm 1771, Nghị viện vĩnh cửu Regensburg đã phê chuẩn lễ tấn phong tương lai của Ferdinand, và vào tháng 10, Maria Beatrice và ông cuối cùng đã kết hôn tại Milan, qua đó khai sinh ra [Vương tộc Áo-Este]] mới. Các hoạt động lễ hội được tổ chức cho sự kiện này bao gồm các vở opera Ascanio in Alba của Mozart và Il Ruggiero của Johann Adolph Hasse.
Francesco III đã nhượng lại cho đại công tước chức vụ thống đốc Milan mà ông đã đảm nhận tạm thời sau thỏa thuận năm 1753 và chức vụ này được dành cho người thừa kế nam thứ ba của cặp đôi hoàng gia. Về phần mình, cặp đôi đại công tước mới đã định cư tại Milan, nơi họ sống gần 25 năm và sinh ra 10 người con, khiến Maria Theresa của Áo vô cùng vui mừng.
Thừa kế Massa và Carrara từ mẹ
[sửa | sửa mã nguồn]Khi mẹ của Maria Beatrice qua đời vào năm 1790, bà kế vị mẹ mình với tư cách là Nữ Công tước xứ Massa và Carrara, nhưng mặc dù tỏ ra là một nhà quản lý tỉ mỉ, bà không bao giờ chuyển đến công quốc mới của mình.
Sau khi Pháp chinh phục miền Bắc bán đảo Ý, bà chủ yếu sống ở Áo, cuối cùng là tại triều đình của cháu rể Franz II của Thánh chế La Mã, ở Viên. Năm 1808, bà cũng trở thành mẹ vợ của ông sau khi ông kết hôn với con gái út của bà, Maria Ludovika của Áo-Este.
Trước đây, bà từng là mẹ vợ của Karl Theodor, Tuyển hầu xứ Bayern, thông qua cuộc hôn nhân với một người con gái khác của bà là Maria Leopoldine, và vẫn là mẹ vợ của Vua Vittorio Emanuele I của Sardegna, thông qua cuộc hôn nhân với con gái lớn là Maria Theresa. Năm 1812, con trai cả và người thừa kế của bà là Francesco IV, Công tước xứ Modena tương lai, kết hôn với cháu gái của mình là Maria Beatrice của Sardegna, con gái của Maria Theresa.
Theo "nguyên tắc hợp pháp" do Thân vương Metternich đề xướng tại Đại hội Viên, Maria Beatrice được khôi phục quyền cai trị "Công quốc Massa và Thân vương quốc Carrara" vào năm 1815, và các thái ấp của Đế quốc ở Lunigiana, vốn chưa được tái lập, cũng được ban cho bà. Tuy nhiên, theo một thỏa thuận vào tháng 12, bà đã nhượng chúng cho con trai mình là Francesco IV, người đã được đưa lên ngôi Công quốc Modena và Reggio, với tư cách là người thừa kế của cha mình là Ferdinand, người được coi là người kế vị hợp pháp của Công tước Ercole III. Vào thời điểm đó, Nữ Đại Công tước Maria Beatrice là con dâu cuối cùng còn sống của Maria Theresa của Áo.
Sau khi bà qua đời vào năm 1829, con trai bà là Francesco IV xứ Modena đã thừa thế Công quốc Massa và Carrara. Trong vài năm Francesco đã hoàn toàn đồng hóa các lãnh địa Tuscan cổ xưa của mẹ mình vào "Các nhà nước Este" (Stati Estensi), tên gọi chính thức của Công quốc này. Vương tộc Áo-Este cai trị Modena cho đến năm 1859, khi Chiến tranh giành độc lập Ý lần thứ hai nổ ra.
Hậu duệ
[sửa | sửa mã nguồn]| Tên | Chân dung | Sinh-mất | Chú thích |
|---|---|---|---|
| Đại công tước Josef Franz |
1772 |
Chết khi còn nhỏ. | |
| Nữ đại công tước Maria Theresa Vương hậu Sardegna |
1773– 1832 |
Hôn phối với Vittorio Emanuele của Sardegna va có 4 con gái. | |
| Nữ đại công tước Maria Josepha |
1775– 1777 |
Chết khi còn nhỏ. | |
| Nữ đại công tước Maria Leopoldine Tuyển hầu phu nhân xứ Bayern |
1776– 1848 |
Hôn phối lần đầu với Karl Theodor, Tuyển hầu xứ Bayern không có hậu duệ; kết hôn lần 2 với Bá tước Ludwig xứ Arco, có 2 trai 1 gái. | |
| Francesco IV Công tước xứ Modena |
1779– 1846 |
Hôn phối với cháu gái của mình Maria Beatrice của Sardegna, có 2 trai 2 ngái. | |
| Đại công tước Ferdinand Karl Joseph Tổng tư lệnh quân đội Áo trong Chiến tranh Napoléon |
1781– 1850 |
Qua đời khi chưa lập gia đình. | |
| Đại công tước Maximilian Joseph Đại sư của Hiệp sĩ Teutonic |
1782– 1863 |
Qua đời khi chưa lập gia đình. | |
| Nữ đại công tước Maria Antonia |
1784– 1786 |
Chết khi còn nhỏ. | |
| Đại công tước Karl Ambrosius Tổng giám mục xứ Esztergom |
1785– 1809 |
Qua đời không lập gia đình. | |
| Archduchess Maria Ludovika Empress of Austria |
1787– 1816 |
Married her cousin Francis I, Emperor of Austria and had no issue. | |
Tham khảo
[sửa | sửa mã nguồn]- ↑ Angermüller 2005, tr. 234.
- ↑ Riva 2008, tr. 83.
- ↑ Palidda 2023, tr. 6.
Nguồn
[sửa | sửa mã nguồn]- Angermüller, Rudolph (2005). Florilegium Pratense: Mozart, seine Zeit, seine Nachwelt (bằng tiếng Đức). Konigshausen & Neumann. ISBN 3-8260-3258-6.
- Palidda, Alessandra (2023). Urban Spectacle in Republican Milan: Pubbliche feste at the Turn of the Nineteenth Century. Cambridge University Press. ISBN 9781108991742.
- Riva, Elena (2008). "La corte dell'arciduca Ferdinando Asburgo Lorena, governatore di Milano (1771-1796). Appunti per una riecerca". Trong Cascetta, Annamaria; Zanlonghi, Giovanna (biên tập). Il teatro a Milano nel Settecento: I contesti (bằng tiếng Ý). Quyển 1. Vita e Pensiero. tr. 71–96. ISBN 978-88-343-1965-9.
Liên kết ngoài
[sửa | sửa mã nguồn]
Tư liệu liên quan tới Maria Beatrice d'Este, Duchess of Massa tại Wikimedia Commons