Maud của xứ Wales

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm
Maud xứ Wales
Maud de galess.jpg
Vương hậu Maud của Na Uy, khoảng năm 1906
Queen consort of Norway
Tại vịngày 18 tháng 11 năm 1905 – ngày 20 tháng 11 năm 1938
Đăng quangngày 22 tháng 6 năm 1906
Thông tin chung
Phối ngẫuHaakon VII của Na Uy
Hậu duệOlav V của Na Uy
Tên đầy đủ
Maud Charlotte Mary Victoria
Hoàng tộcNhà Saxe-Coburg và Gotha (by birth)
Nhà Schleswig-Holstein-Sonderburg-Glücksburg
(by marriage)
Thân phụEdward VII của Anh
Thân mẫuAlexandra của Đan Mạch
Sinh(1869-11-26)26 tháng 11 năm 1869
Marlborough House, London
Mất20 tháng 11 năm 1938(1938-11-20) (68 tuổi)
Appleton House, Sandringham
An tángAkershus Castle, Oslo
Tôn giáoAnglicanism

Maud Charlotte Mary Victoria của xứ Wales (26 tháng 11 năm 1869 - ngày 20 tháng 11 năm 1938) là Vương hậu của Na Uy vì là phối ngẫu của Quốc vương Haakon VII của Na Uy. Bà là con gái út của Edward VII của AnhAlexandra của Đan Mạch. Maud xứ WalesVương hậu đầu tiên của Na Uy kể từ 1380, khi không còn kiêm luôn Vương hậu Đan MạchThụy Điển.

Thời thơ ấu[sửa | sửa mã nguồn]

Thân vương nữ Maud xứ Wales sinh ngày 26 tháng 11 năm 1869 tại Nhà Marlborough, Luân Đôn. Bà là con gái thứ ba và là con thứ năm của Albert Edward, Thân vương xứ Wales, con trai cả của Nữ vương Victoria, và Alexandra, Vương phi xứ Wales, con gái lớn của Vua Christian IX của Đan Mạch. Cái tên "Maud Charlotte Mary Victoria" được đặt bởi John Jackson, Giám mục Luân Đôn, vào ngày 24 tháng 12 năm 1869 tại Nhà Marlborough. Cha đỡ đầu của cô là chú họ Vương tử Leopold, người mà Công tước xứ Cambridge ủy quyền; Vương tử Frederick William của Hesse-Kassel, người mà Francis, Công tước xứ Teck ủy quyền; Bá tước Gleichen; Công tước phu nhân xứ Nassau, người được Công nữ Mary Adelaide xứ Cambridge ủy quyền; Vua Karl XV của Thụy Điển, người mà Nam tước Hochschild, Bộ trưởng Thụy Điển, ủy quyền; Công nữ Marie xứ Leiningen, người được Công nữ Mary xứ Teck ủy quyền; dì của bà, Sa hậu Maria Feodorovna của Nga, người được Nam tước de Brunnow ủy nhiệm; Thái tử phi Louise của Đan Mạch, người mà Madame de Bülow, vợ của Bộ trưởng Đan Mạch, ủy nhiệm; và bà cố của bà là Cecilia Underwood, Nữ Công tước xứ Inverness.

Đối với vương thất Maud được gọi là "Harry", sau khi bạn của Edward VII, Đô đốc Henry Keppel, người có công trong Chiến tranh Crimea, được coi là đặc biệt can đảm vào thời điểm đó.[1][2] Maud đã tham gia gần như tất cả các chuyến thăm hàng năm tới các cuộc họp mặt gia đình của Vương phi xứ Wales ở Đan Mạch và sau đó đi cùng mẹ và các chị em của mình đi du thuyền đến Na UyĐịa Trung Hải. Bà là phù dâu trong đám cưới năm 1885 của người dì ruột Beatrice với Vương tôn Henry xứ Battenberg,[3] và tại đám cưới của anh trai George với Mary xứ Teck năm 1893.[4]

Maud, cùng với các chị em của mình, VictoriaLouise, đã nhận được Huân chương Hoàng gia Ấn Độ từ bà ngoại Nữ vương Victoria vào ngày 6 tháng 8 năm 1887. Giống như các chị gái của mình, bà cũng được trao Huân chương Vương thất Victoria và Albert (Hạng nhất) và được một Huân chương của Bệnh viện St. John của Jerusalem cấp bậc Dame Grand Cross.

Vương phi Đan Mạch[sửa | sửa mã nguồn]

Đối với thời đó, Maud kết hôn tương đối muộn, đợi đến tuổi hai mươi mới tìm được chồng.[1] Ban đầu, bà muốn kết hôn với một người anh em họ xa, Công tử Francis xứ Teck, em trai của chị dâu Mary. Tuy nhiên, Francis đã làm lơ với mong muốn của bà, có lẽ vì những khoản nợ cờ bạc và địa vị xã hội của ông thấp hơn Maud.[2] Vào ngày 22 tháng 7 năm 1896, Thân vương nữ Maud kết hôn với người anh họ, Vương tôn Carl của Đan Mạch, trong nhà nguyện Private tại Cung điện Buckingham. Vương tôn Carl là con trai thứ hai của bác ruột bà, Thái tử Frederick của Đan MạchVương nữ Louise của Thụy Điển. Cha của cô dâu đã cho cặp đôi dinh thự Appleton trên điền trang Sandringham làm nơi ở trong những chuyến thăm thường xuyên của bà đến Anh. Chính tại đó, đứa con duy nhất của cặp vợ chồng, Vương tằng tôn Alexander, được sinh ra vào ngày 2 tháng 7 năm 1903 tại Sandringham.[5]

Maud khi là một thiếu nữ, cùng với chị gái Victoria (trái) và Louise (phải)
Đám cưới của Thân vương nữ Maud xứ Wales.

Vương tôn Carl từng là một sĩ quan trong Hải quân Hoàng gia Đan Mạch và ông và gia đình sống chủ yếu ở Đan Mạch cho đến năm 1905. Vào tháng 6 năm 1905, Na Uy, đã giải thể liên minh 91 năm của Na Uy với Thụy Điển và bỏ phiếu để trao ngai vàng cho Vương tôn Carl của Đan Mạch. Tư cách của Maud là thành viên trong vương thất Anh có một phần lý do tại sao Carl được chọn. Sau một cuộc bầu cử vào tháng 11, Vương tôn Carl đã chấp nhận ngai vàng Na Uy và trở thành Vua Haakon VII, con trai nhỏ của ông được đổi tên thành Olav. Vua Haakon VII và Vương hậu Maud đã lên ngôi tại Nhà thờ NidarosTrondheim vào ngày 22 tháng 6 năm 1906; là lễ đăng quang cuối cùng ở Scandinavia.

Vương hậu của Norway[sửa | sửa mã nguồn]

Vương hậu Maud không bao giờ đánh mất tình yêu nước Anh, nhưng bà nhanh chóng thích nghi với đất nước mới và nghĩa vụ của mình như một Vương hậu. Maud đã đóng một vai trò mạnh mẽ và thống trị trong triều đình và gia đình, nhưng một vai trò kín đáo trong công chúng.[6]

Trong những năm đầu tiên ở Na Uy, bà và chồng của mình đã được chụp ảnh trong trang phục dân gian Na Uy và thưởng thức các môn thể thao mùa đông như trượt tuyết, để cho họ xuất hiện Na Uy trong mắt công chúng.[6] Bà không thích vai trò đại diện của mình nhưng thích thể hiện địa vị của một Vương hậu bằng thụ hưởng sự chăm sóc chu đáo, diện những bộ trang phục xa hoa và đeo trang sức đắt tiền để có vẻ ngoài vương giả. Bà có bảo trợ cho các hoạt động từ thiện, đặc biệt là những hoạt động có liên quan đến trẻ em và động vật, và khuyến khích các nhạc sĩ và nghệ sĩ. Trong số các dự án của cô có Dronningens Hjelpekomité (Ủy ban Cứu trợ Nữ vương) trong Thế chiến I. Cô ủng hộ nhà nữ quyền Katti Anker Møller cho các bà mẹ bất đắc dĩ (1906), được coi là đồ nội thất được thiết kế triệt để vì lợi ích của Barnets vào năm 1921 và bán các bức ảnh cho mục đích từ thiện.[6] Một người cưỡi ngựa khao khát, Maud nhấn mạnh rằng chuồng ngựa của cung điện Vương thất ở Oslo cần được nâng cấp. Vương hậu Maud đã tự mình giám sát phần lớn dự án này và được truyền cảm hứng rất nhiều bởi Royal Mews ở London khi chuồng ngựa được mở rộng.

Maud tiếp tục coi Vương quốc Anh là ngôi nhà thực sự của mình ngay cả sau khi đến Na Uy và bà đến thăm Anh hàng năm.[6] Bà chủ yếu ở tại dinh thự Appleton của mình, Sandringham, trong các chuyến thăm.[7] Tuy nhiên, Maud cũng đánh giá cao một số khía cạnh của Na Uy, chẳng hạn như các môn thể thao mùa đông, và bà ủng hộ việc nuôi dạy con trai mình như một người Na Uy. Bà đã học trượt tuyết và cho xây dựng một khu vườn mang phong cách Anh tại Kongsseteren, nhà nghỉ vương thất nhìn ra thành phố Oslo và nơi ở mùa hè tại Bygdøy. Bà được mô tả là như một người hướng ngoại tràn đầy năng lượng và thích những trò đùa thực tế như một người hướng nội. Ảnh hưởng của bà đối với chồng và chính trị không được kiểm chứng nhiều, nhưng bà được mô tả là một người mạnh mẽ và thống trị trong triều đình, mặc dù vai trò công khai của bà ít được nhìn thấy.

Lần xuất hiện công khai cuối cùng của Vương hậu Maud tại Anh là tại lễ đăng quang của Vua George VINữ vương Elizabeth vào tháng 5 năm 1937 tại Tu viện Westminster.[7] Bà ngồi trong dãy ngồi của các thành viên vương thất ở Tu viện Westminster bên cạnh em dâu, Thái hậu Marycháu gái Mary, Công chúa Vương thất, như một phần của bữa tiệc vương thất chính thức.[8]

Maud cũng có được danh tiếng về ăn mặc với gu thời trang sang trọng. Một cuộc triển lãm gồm nhiều vật phẩm từ tủ quần áo thanh lịch của bà đã được tổ chức tại Bảo tàng Victoria và Albert năm 2005 và được xuất bản trong danh mục Phong cách và Sự lộng lẫy: Tủ quần áo của Vương hậu Maud của Na Uy 1896-1938.

Qua đời[sửa | sửa mã nguồn]

Bức tượng của Vương hậu Maud tại Royal Palace, Oslo

Maud đến thăm Anh vào tháng 10 năm 1938. Ban đầu, bà ở lại Sandringham, nhưng sau đó chuyển đến một nhà nghỉ ở West End, Luân Đôn. Bà bị bệnh và được đưa vào viện dưỡng lão, một cuộc phẫu thuật bụng được thực hiện vào ngày 16 tháng 11 năm 1938. Vua Haakon ngay lập tức đi từ Na Uy đến đầu giường của bà. Mặc dù bà sống sót sau cuộc phẫu thuật, Maud đột ngột qua đời vì suy tim vào ngày 20 tháng 11 năm 1938,[7] sáu ngày trước sinh nhật thứ 69 của bà (và đúng vào ngày kỷ niệm 13 năm ngày mất của mẹ bà).[9][10] Báo chí Na Uy được phép vi phạm luật cấm xuất bản vào Chủ nhật để thông báo cho công chúng Na Uy về cái chết của Vương hậu.[11] Vua Haakon sau đó đã trả lại dinh thự Appleton cho vương thất Anh.[5]

Thi thể của Vương hậu Maud được đưa trở về Na Uy trên tàu HMS Royal Oak, hạm đội của Phi đội chiến đấu thứ hai của Hạm đội Nhà của Hải quân Vương thất. Thi thể của bà được chuyển đến một nhà thờ nhỏ ở Oslo trước khi chôn cất. Vương hậu Maud đã được chôn cất trong lăng mộ vương thất tại lâu đài AkershusOslo.[7][12] Khi qua đời, Vương hậu Maud là đứa con cuối cùng còn sống của Vua Edward VII và Vương hậu Alexandra.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết[sửa | sửa mã nguồn]