McDonnell Douglas MD-11

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
McDonnell Douglas MD-11
PH-MCY@LAX;18.04.2007 463md (4271138410) - cropped.jpg
Chiếc MD-11F của Martinair
Kiểu Máy bay phản lực thân rộng
Nguồn gốc Hoa Kỳ
Hãng sản xuất McDonnell Douglas
Boeing Commercial Airplanes
Chuyến bay đầu tiên 10 tháng 1, 1990 (1990-01-10)
Được giới thiệu Tháng 12, 1982 với hãng Finnair
Tình trạng Đang hoạt động chở hàng
Khách hàng chính FedEx Express
UPS Airlines
Lufthansa Cargo
Western Global Airlines
Được chế tạo 1988–2000
Số lượng sản xuất 200
Được phát triển từ McDonnell Douglas DC-10

McDonnell Douglas MD-11 là chiếc máy bay phản lực thân rộng ba động cơ có tầm bay từ vừa đến xa, do McDonnell Douglas và sau này là Boeing Commercial Airplanes sản xuất. Chiếc MD-11 có thiết kế tương tự chiếc DC-10, nhưng dài hơn, sải cánh rộng hơn và được trang bị thêm cánh lượn, cánh đuôi nhỏ hơn, động cơ mới hơn và sử dụng nhiều vật liệu composite hơn. Chiếc máy bay có hai động cơ gắn bên dưới hai cánh và động cơ thứ ba gắn ở gốc cánh đứng. Chiếc máy bay có buồng lái màn hình hiển thị, nhờ đó giảm số lượng phi công cần thiết từ ba người trên chiếc DC-10 xuống còn hai.

Thiết kế[sửa | sửa mã nguồn]

Động cơ 2 của chiếc MD-11 nằm ở gốc cánh đứng, giống như trên chiếc DC-10

Chiếc MD-11 là chiếc máy bay thân rộng, có hai động cơ nằm trên hai cánh trái và phải, một động cơ ở gốc của cánh đứng. Tuy có thiết kế dựa trên chiếc DC-10, nhưng chiếc MD-11 có thân dài hơn, sải cánh rộng hơn và được gắn thêm cánh lượn, cấu trúc cánh chính và cánh đuôi được tối ưu, sử dụng động cơ mới hơn và nhiều vật liệu composite hơn,[1] đồng thời cánh đuôi chiếc MD-11 cũng nhỏ hơn cánh đuôi chiếc DC-10.[2] Các cánh lượn giúp tiết kiệm nhiên liệu đến 2,5%.[3]

Buồng lái trên chiếc MD-11 là kiểu buồng lái dành cho hai phi công, được lắp đặt sáu màn hình ống tia âm cực (CRT) và các máy tính VIA 2000 của Honeywell. Thiết kế khoang lái được gọi là Advanced Common Flightdeck (ACF)[1] và nó cũng có mặt trên chiếc Boeing 717. Các tính năng khác của khoang lái gồm có hệ thống khí cụ điện tử, hai hệ thống quản lý bay, một hệ thống hiển thị lỗi trung tâm, và [[hệ thống định vị toàn cầu. Chiếc máy bay có thể hạ cánh tự động trong điều kiện thời tiết xấu theo tiêu chuẩn IIIb cũng như được trang bị hệ thống điều hướng trên không Future Air Navigation Systems.[1]

Chiếc MD-11 còn được lắp đặt các cầu chì thủy lực vốn là sự cải tiến so với những chiếc DC-10, để đề phòng trường hợp mất lái khi hệ thống thủy lực bị hư hỏng.[4]

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Hình ảnh
McDonnell Douglas MD-11 cutaway
McDonnell Douglas MD-11 cutaway from Flightglobal.com
Máy bay có sự phát triển liên quan
Máy bay có tính năng tương đương
Danh sách khác

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a ă â Steffen, Arthur (tháng 1 năm 2002). McDonnell Douglas MD-11: A Long Beach Swansong. Midland. ISBN 1-85780-117-2. 
  2. ^ Plane Crashes - Safety Concerns with MD-11 Landings. Popular Mechanics
  3. ^ Assessment of wingtip modifications to increase the fuel efficiency of Air Force aircraft, (2007) National Academies Press, p. 40. ISBN 0-309-10497-1.
  4. ^ Fielder, John H. and Douglas Birsch. The DC-10 Case: A Study in Applied Ethics, Technology, and Society, p. 261. SUNY Press, 1992. ISBN 0-7914-1087-0.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  • Steffen, Arthur. McDonnell Douglas MD-11: A Long Beach Swansong. Hinckley, UK: Midland, 2002. ISBN 1-85780-117-2.

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]