Minh Kỳ

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm
Minh Kỳ
Thông tin nghệ sĩ
Tên khai sinhNguyễn Phúc Vĩnh Mỹ
Sinh1930
Nha Trang, Khánh Hòa, Trung Kỳ, Liên bang Đông Dương
Mất31 tháng 8, 1975 (45 tuổi)
Trại An Dưỡng, Biên Hòa, Đồng Nai, Cộng hòa miền Nam Việt Nam
Nghề nghiệpnhạc sĩ, cảnh sát

Minh Kỳ (1930–1975) là nhạc sĩ trước năm 1975 nổi tiếng với ca khúc Xuân đã về. Ông là một trong ba thành viên của nhóm Lê Minh Bằng.

Cuộc đời[sửa | sửa mã nguồn]

Ông tên thật là Nguyễn Phúc Vĩnh Mỹ, gốc Huế nhưng sinh tại Nha Trang, Khánh Hòa. Theo gia phả hoàng tộc triều Nguyễn, Minh Kỳ là cháu 6 đời của Vua Minh Mạng.

Ông học nhạc từ năm 14 tuổi ở trường Gagelin (Quy Nhơn), sau đó được gửi đi du học ở Trường Bách khoa Paris (Pháp). Tác phẩm đầu tay của ông là bài Chị Hằng viết năm 1949.

Năm 1957, ông vào định cư tại Sài Gòn. Năm 1959, ông cùng với Anh Bằng, Lê Dinh lập nên nhóm Lê Minh Bằng. Chức vụ cuối cùng trước 30/4/1975 là đại uý cảnh sát Việt Nam Cộng Hoà.

Sau sự kiện 30 tháng 4 năm 1975, ông bị bắt đi học tập cải tạo ở trại An Dưỡng, Biên Hòa.

Đêm khuya ngày 31 tháng 8 năm 1975, ông thiệt mạng vì lựu đạn nổ khi đang ngồi ăn cơm cùng bạn tù trong sân.[1][2][3]

Phần tro cốt thi hài ông hiện được lưu giữ tại nhà hài cốt thuộc Giáo xứ Tân Định.

Năm 2006, trung tâm Asia thực hiện chương trình Asia 52 - Huyền thoại Lê Minh Bằng vinh danh ông, cùng với hai nhạc sĩ Anh BằngLê Dinh.

Sáng tác[sửa | sửa mã nguồn]

Sau 1975, hai ca khúc Thương về miền TrungAi ra xứ Huế của Duy Khánh bị nhầm lẫn tác giả thành Minh Kỳ.

Thập niên 1950[sửa | sửa mã nguồn]

  • Ánh xuân về
  • Bình minh đồng quê
  • Chị Hằng (Minh Kỳ - Mộng Lan)
  • Chiều mơ
  • Cô lái sông Hương (với Nguyễn Túc)
  • Đón trăng
  • Học sinh hợp xướng
  • Làng em (với Huyền Sơn)
  • Nha Trang (lời Hồ Đình Phương)
  • Nha Trang chiều mưa
  • Nhớ Nha Trang (lời Hồ Đình Phương)
  • Ra khơi (Minh Kỳ - Thùy Anh)
  • Rồi một ngày mai
  • Trai làng tôi
  • Tiễn bạn
  • Tình suối
  • Tuổi hoa niên
  • Xuân đã về

Thập niên 1960 - 1970[sửa | sửa mã nguồn]

  • Anh tiền tuyến em hậu phương
  • Ba người bạn
  • Chỉ có một người
  • Đêm về tưởng nhớ
  • Đón xuân hòa bình
  • Giòng thời gian
  • Gửi người lính chiến
  • Hát để tặng anh
  • Lời mẹ tôi
  • Lá vàng rơi
  • Mai sớm em đi
  • Mưa trên phố Huế (thơ Tôn Nữ Thụy Khương)
  • Năm cụm núi quê hương (thơ Tường Linh)
  • Ngày nào em với tôi
  • Người đưa thư
  • Người em áo tím
  • Người em miền cát trắng
  • Người em năm cũ
  • Nhắn về sông Hương
  • Quán biên thuỳ
  • Tình con biên giới
  • Tình hậu phương
  • Tình em với tôi
  • Tình yêu và huyền thoại
  • Trai mùa ly loạn
  • Từ giã kinh kỳ
  • Xe hoa rẽ lối
  • Về với cát bụi

Viết chung với Lê Dinh[sửa | sửa mã nguồn]

  • 13 tuổi lính
  • Cánh thiệp đầu xuân
  • Chiều thu sơn cước
  • Đường chiều sơn cước
  • Đường về khuya
  • Gác nhỏ đêm xuân
  • Giấc mộng đêm xuân
  • Hạnh phúc đầu xuân
  • Một chuyến xe hoa
  • Mùa xuân gửi em
  • Mùa đông xứ Huế
  • Người em xứ Thượng
  • Tiếng hát Mường Luông
  • Tôi đã gặp
  • Sao Rừng

Hoài Linh viết lời[sửa | sửa mã nguồn]

  • Bao giờ em lấy chồng
  • Biệt kinh kỳ
  • Cánh buồm chuyển bến
  • Chuyến tàu hoàng hôn
  • Chuyện Tây Thi
  • Chuyện hai người
  • Hạnh ngộ
  • Hoa mùa tái ngộ
  • Khói lam chiều
  • Mấy độ thu về
  • Mưa buồn
  • Nếu một mai anh biệt kinh kỳ
  • Nhớ mãi không quên
  • Sầu tím thiệp hồng
  • Thương về xứ Huế
  • Tình lặng lẽ

Khác[sửa | sửa mã nguồn]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Phạm Tín An Ninh. Ở cuối hai con đường. San Jose, CA: Papyrus, 2008. Trang 103.
  2. ^ Theo Lê Dinh, Minh Kỳ bỏ mạng oan trong trại cải tạo chỉ vì "một sự giằng co, tranh chấp bán buôn đường sữa linh tinh của những người về từ rừng rú, để rồi thiệt mạng vì một trái lựu đạn trả thù vô lối, trong khi anh không có liên quan gì." - đăng trong bài viết trên Nguyệt San Nghệ thuật 148 - 7/2006.
  3. ^ Nguồn: trang 333, Đại Học Máu, Hà Thúc Sinh, 1988

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]