Ngũ thường

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Ngũ thường (tiếng Anh: the five cardinal virtues [1]) với chữ "ngũ" là năm và chữ "thường" là hằng có hay là đức tính của con người. Ngũ thường là năm điều phải hằng có trong khi ở đời, gồm: Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín xuất phát từ Nho giáo của Trung Quốc.[2][3] Thuật ngữ tam cương thường được nhắc liền mạch với ngũ thường thành cụm tam cương-ngũ thường.[4]

Nhân[sửa | sửa mã nguồn]

Nhân trong ngũ thường là lòng yêu thương đối với vạn vật.

Nghĩa[sửa | sửa mã nguồn]

Nghĩa có nghĩa là phải cư xử với mọi người công bình theo lẽ phải.

Lễ[sửa | sửa mã nguồn]

Lễ mang tính tôn trọng, hòa nhã trong khi cư xử với mọi người.

Trí[sửa | sửa mã nguồn]

Trí là sự thông biết lý lẽ, phân biệt thiện ác, đúng sai.

Tín[sửa | sửa mã nguồn]

Tín là phải giữ đúng lời hứa.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Phan Van Giuong. Tuttle Compact Vietnamese Dictionary. Tuttle Publishing, 2008. Trang 242. ISBN 0804838712
  2. ^ Lý Minh Tuấn. Tứ thư bình giải. Công ty Văn hóa Hương Trang. Trang 23.
  3. ^ “a) Tam-Cang và Ngũ-Thường - Phật giáo Hòa Hảo”. Truy cập 5 tháng 7 năm 2015. 
  4. ^ Gia Khánh Đinh. Tổng tập văn học Việt Nam, Tập 13. Khoa Học Xã Hội, 2000. Trang 504.