Ngưu Đầu Trí Nham

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Thiền sư Trung Quốc
Tam.jpg

Bồ-đề-đạt-ma đến Huệ Năng

Ngưu Đầu Thiền

Nhánh Thanh Nguyên Hành Tư

Nhánh Nam Nhạc Hoài Nhượng

Lâm Tế tông

Tào Động tông

Quy Ngưỡng tông

Vân Môn tông

Pháp Nhãn tông

Dị Thiền Sư

Thiền Sư Trí Nham
Thiền Sư Trí Nham

Thiền Sư Tri Nham (智巖, Chigan, 577-654) là tổ thứ hai của thiền phái ngưu đầu, nối pháp thiền sư pháp dung và là thầy của thiền sư Tuệ Phương.

Sư sống vào đời nhà đường là người vùng Khúc A (曲阿), Giang Tô (江蘇), họ là Hoa (華).

Trong khoảng thời gian niên hiệu Đại Nghiệp (大業, 606-616) nhà Tùy, sư làm tướng quân, từng lập chiến công hiển hách.

Năm 40 tuổi, sư vào Hoàn Công Sơn (皖公山, An Huy), theo xuất gia với Thiền Sư Bảo Nguyệt (寳月)..

Sư năm Trinh Quán thứ 17 trở về Kiến Nghiệp vào núi Ngưu Đầu yết kiến thiền sư Pháp Dung, phát minh đại sự. Thiền sư Dung nói với Sư:

- Ta thọ yếu quyết chân pháp của đại sư Tín, sở đắc đều quên hết, duy có một pháp vượt hơn Niết-bàn, lời ta nói cũng như mộng huyễn. Ôi ! một hạt bụi bay mà che cả trời, một hạt cải rơi lấp cả đất. Ông nay đã vượt quá cái thấy biết này rồi, ta còn nói gì nữa ? Hóa đạo tại sơn môn, nay trao lại cho ông.

Sư vâng dạ, nối tiếp làm tổ thứ 2 phái Ngưu Đầu. Sau đó đem Chánh pháp truyền cho thiền sư Phương

Sư đã từng hoằng pháp qua các chùa như Bạch Mã Tự (白馬寺), Thê Huyền Tự (棲玄寺), rồi sau chuyển đến Thạch Đầu Thành白頭城.

Niên hiệu Nghi Phụng năm thứ 2, ngày 10 tháng giêng sư tịch diệt, dung sắc không thay đổi, thân mềm như lúc sống. Trong thất xông hương lạ, suốt 10 ngày không dứt. Theo di ngôn của sư, các môn đồ làm lễ thủy táng, thọ 78 tuổi, tuổi lạp 39.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  • Fo Guang Ta-tz'u-tien 佛光大辭典. Fo Guang Ta-tz'u-tien pien-hsiu wei-yuan-hui 佛光大辭典編修委員會. Taipei: Fo-kuang ch'u-pan-she, 1988. (Phật Quang Đại Từ điển. Phật Quang Đại Từ điển biên tu uỷ viên hội. Đài Bắc: Phật Quang xuất bản xã, 1988.)
  • Das Lexikon der Östlichen Weisheitslehren, Bern 1986.
  • Cảnh Đức Truyền Đăng Lục, quyển 4.
  • Ngũ Đăng Nguyên Hội