Ngưu chiêu dung (Đường Thuận Tông)

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Ngưu chiêu dung (chữ Hán: 牛昭容), không rõ tên thật, là phi tần của Đường Thuận Tông trong lịch sử Trung Quốc.

Tiểu sử[sửa | sửa mã nguồn]

Không có ghi chép về gia thế của Ngưu chiêu dung trong Cựu Đường thư hay Tân Đường thư.[1][2] Không biết khi nào bà kết hôn với Lý Tụng, có thể khi ông còn là hoàng thái tử dưới triều Đường Đức Tông.

Không may vào mùa đông năm 804, Lý Tụng bị bệnh đột quỵ sau đó trở nên liệt nửa người và không thể nói. Năm 805, sau khi Đức Tông qua đời, Lý Tụng kế vị (tức Đường Thuận Tông). Ngưu thị được phong thành Chiêu dung, địa vị cao thứ 6 trong cung bấy giờ.[3]

Thuận Tông không thể nói được, do đó không thể giải quyết tất cả công việc triều chính. Mỗi lần lâm triều đều phải ngồi sau rèm, Ngưu chiêu dung hoạn quan Lý Trung Ngôn (李忠言) đứng cạnh. Mỗi khi bách quan tâu việc gì thì Ngưu chiêu dung và Lý Trung Ngôn bẩm lại với Thuận Tông. Trước đây lúc Đức Tông sắp mất, Vương Bái vào cung, xưng chiếu cho Vương Thúc Văn làm người quyết định mọi việc. Khi Thuận Tông lên ngôi thì khi có biểu dâng lên, quyền phê duyệt thuộc về Thúc Văn, Thúc Văn đưa cho Lý Trung Ngôn, sau đó Trung Ngôn thảo chiếu thư nhân danh Thuận Tông mà đưa xuống quần thần, nói là ý của Thuận Tông, bên ngoài không ai biết cả. Đến ngày Quý Mão tháng 2 ÂL, Thuận Tông mới ra gặp bách quan ở Tử Thần môn. Vương Thúc Văn và một số đại thần khác như Hàn Thái, Liễu Tông Nguyên, Lưu Vũ Tích là những người thực sự nắm quyền, các quyết sách trong triều đều là ý của họ. Thúc Văn lại giao kết với Lý Trung Ngôn và Ngưu chiêu dung để tạo thêm thế lực.[4]

Lúc đó Ngưu chiêu dung oán ghét con trưởng của Thuận Tông là Quảng Lăng vương Lý Thuần (淳), đến đây, các đại thần đưa sẵn tờ chiếu có chữ: lập đích dĩ trưởng trình lên, Thuận Tông gật đầu. Ngày Quý Tị (26 tháng 5), Lý Thuần được phong làm thái tử, đổi tên là Thuần (純).

Ngày 31 tháng 8 (Canh Tí) năm 805, hoạn quan ép Thuận Tông xuống chiếu nhường ngôi cho Lý Thuần. Lý Thuần nối ngôi, tức là Đường Hiến Tông. Thuận Tông xưng là thái thượng hoàng, mẫu thân của Hiến Tông là Lương đệ Vương thị được phong làm thái thượng hoàng hậu, mệnh lệnh của ông được gọi là cáo.[4] Thuận Tông băng hà ngày 11 tháng 2 năm 806.[5] Từ đó không còn ghi chép lịch sử nào về Ngưu chiêu dung.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]