Nghệ thuật Chămpa

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Champa là một vương quốc có nền văn minh Ấn hóa ở khu vực duyên hải miền Trung Việt Nam ngày nay trong thời gian 1000 năm từ năm 500 đến 1500 sau Công nguyên. Người Chăm có lẽ là những người có gốc từ các đảo Indonesia đến xâm chiếm khu vực này và họ đã mang theo những ngành nghề, nghệ thuật của Indonesia vào vùng đất này. Họ đã xây dựng các hải cảng giao thương với Ấn Độ, Trung Quốc và Indonesia. Trong lịch sử của Champa, quốc gia này đã trải qua những xung đột với các dân tộc khác như Java, Khmer, Đại Việt và cuối cùng đã bị các triều đại của thôn tín và xóa sổ quốc gia này.

Di sản của nghệ thuật của Champa để lại ngày nay gồm điêu khắc đá Chăm Pa, kiến trúc Champa, hội họa Chăm Paâm nhạc Champa, trong đó nổi bật nhất là kiến trúc và điêu khắc trong các tháp Chăm Pa. Các hiện vật về điêu khắc của Champa hiện nay được trưng bày tại Bảo tàng Nghệ thuật điêu khắc Chăm Đà Nẵng ở quận Hải Châu, Đà Nẵng.

Kiến trúc Champa[sửa | sửa mã nguồn]

Một phần quang cảnh nhóm tháp B, C và D tại Mỹ Sơn.

Kiến trúc Champa nổi bật với các tháp Chàm được xây bằng loại gạch đặc biệt, không dùng vữa kết dính nhưng vẫn vững bền theo thời gian. Gạch Champa luôn có màu sắc đỏ au và không bị rêu mốc. Quần thể tháp Champa ở thánh địa Mỹ Sơn là một di sản thế giới được UNESCO công nhận.

Các khu vực tháp Chăm Pa nổi bật khác có Po NagarNha Trang, tháp đôi Chăm PaQui Nhơn và tháp ở Phan Rang-Tháp Chàm tỉnh Ninh Thuận.

Điêu khắc Champa[sửa | sửa mã nguồn]

Tượng nữ thần thuộc điêu khắc Chăm pa

Hội họa Champa[sửa | sửa mã nguồn]

Âm nhạc Champa[sửa | sửa mã nguồn]

Âm nhạc Champa phát triển rực rỡ, có ảnh hưởng lớn đến âm nhạc Việt Nam sau này, đặc biệt là hò Huế, Nam Ai, Nam Bằng, các điệu lý Nam Trung Bộ và Nam Bộ và đặc biệt là nhã nhạc cung đình Huế, một kiệt tác truyền khẩu phi vật thể.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]