Nguyễn Phúc Miên Tuấn

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Hòa Thanh vương Nguyễn Phúc Miên Tuấn (建祥郡公阮福綿寯, 12 tháng 6 năm 1827 - 22 tháng 6 năm 1907), Tên tựDương Hiền (陽賢), Ngạn Thúc (彦叔), Ngạn Chi (彦之), Trọng Viên (仲延), Nhã Trang (雅莊), Tùng Viên (松園), xưng Nhã Đường chủ nhân hay Lạc Thiện lão nhân, là con trai thứ 37 của Hoàng đế Minh Mạng, mẹ là Ngũ giai An tần Hồ Thị Tùy, người Triệu Phong, Quảng Trị.

Ông chào đời ngày 12 tháng 6 năm 1827, tức 18 tháng 5 năm Đinh Hợi, ở nhà sau viện Vân Cấm.

Năm 1831, được ra Quảng Phúc Đường học với các hoàng tử. Năm 1843 được mở phủ đệ và được ban tước Hòa Thạnh Quận công.

Năm 1869, được lập biệt thự ở làng Vạn Xuân, xây một lầu là Hy Sào Ngã. Năm 1883, tấn làm Thạnh Quốc công. Khi Sự biến kinh thành Huế nổ ra, ông đem gia đình chạy ra Lưu Biểu, còn phủ lầu bị cướp giá, gia sản bị thiêu rụi, may vẫn còn phủ chính và một ngôi nhà lầu.

Năm 1886, ông đã 60 tuổi, dời ra vườn riêng thuộc ấp Đông Trì. Năm 1887, vì khuyên can vua Đồng Khánh truy phong sinh mẫu làm Vương phi mà bị cách tước. Năm 1889 được khởi phục.

Năm 1893, phụng mệnh kiêm nhiếp Tôn nhân phủ Tả tôn nhân, rồi theo mệnh Tam cung hầu hạ vua Thành Thái mới lên ngôi. Năm 1895, được tấn phong tước Thân công. Cuối năm đó ông xin về nghỉ hưu vì tuổi già.

Ngày 22 tháng 6 năm 1807, tức 12 tháng 5 năm Đinh Mùi ông mất, hưởng thọ 81 tuổi, thụy là Đoan Cung. Mộ ở xã Dương Xuân Hạ, huyện Hương Thủy, tỉnh Thừa Thiên, nhà thờ ở phường Phú Mỹ, thành phố Huế. Có 34 con trai và 27 con gái.

Sau này ông được truy tặng làm Hòa Thạnh quận vương, rồi thân vương. Trước tác của ông có 10 cuốn Nhã Đường thi tập, Nhã Đường Văn tập, Hiếu Kinh Lập Bản, Quốc Âm bản sử.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  • Nguyễn Phước tộc thế phả