Nintendo 64

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm
Nintendo 64
Nintendo 64 Logo.png
Nintendo-64-wController-L.jpg
Mộit máy Nintendo 64 màu xám than (phải) và tay cầm Nintendo 64 màu xám (trái)
Còn được gọiProject Reality (tên mã), Ultra 64 (tên sản phẩm dự kiến), Hyundai Comboy 64 (Hàn Quốc)
Nhà phát triểnNintendo IRD
Nhà chế tạoNintendo
LoạiMáy chơi trò chơi điện tử tại gia
Thế hệThế hệ thứ năm
Ngày ra mắt
  • JP 23 tháng 6 năm 1996[2]
  • NA 29 tháng 9 năm 1996[1]
  • EU 1 tháng 3 năm 1997[3]
  • AUS 1 tháng 3 năm 1997[4]
Mức độ bán lẻ bao phủ1996 (1996)–2002 (2002)
Ngừng sản xuất
  • Thế giới 30 tháng 4 năm 2002[5]
Số lượng bánThế giới: 32.93 triệu[6]
Nhật Bản: 5.54 triệu
Châu Mỹ: 20.63 triệu
Châu Âu và Úc: 6.75 triệu
Truyền thôngNintendo 64 Game Pak
Đĩa từ (64DD)
CPU64-bit NEC VR4300 @ 93.75 MHz
Bộ nhớ4 MB Rambus RDRAM (8 MB với Expansion Pak)
Lưu trữ4–64 MB Game Pak
Bộ nhớ tháo rời32 KB Controller Pak
Đồ họaSGI RCP @ 62.5 MHz
Âm thanh16-bit, 48 or 44.1 kHz stereo
Điều khiểnBộ điều khiển Nintendo 64
Năng lượngChuyển đổi nguồn điện, 12 V và 3.3 V DC
Dịch vụ trực tuyếnRandnet (chỉ Nhật Bản)
SharkWire Online (bên thứ ba)
Kích thước2.87" (72.9 mm) x 10.23" (259.8 mm) x 7.48" (190 mm)
Trọng lượng2.42 lb (1.1 kg)
Trò chơi bán chạy nhấtSuper Mario 64, 11.62 triệu(tính đế ngày 21 tháng 5 năm 2003)[7]
Sản phẩm trướcSuper Nintendo Entertainment System
Sản phẩm sauGameCube
Trang webwww.nintendo.com/consumer/systems/nintendo64/index.jsp

Nintendo 64[a] (viết tắt chính thức là N64, cách điệu là NINTENDO64) là một máy chơi trò chơi điện tử tại gia do Nintendo phát triển và tiếp thị. Máy là kế thừa của Super Nintendo Entertainment System. Máy phát hành lần đầu ngày 23 tháng 6 năm 1996 ở Nhật Bản, ngày 29 tháng 9 năm 1996 ở Bắc Mỹ và ngày 1 tháng 3 năm 1997 ở Châu Âu và Úc. Đây là máy chơi trò chơi điện tử tại gia cuối cùng sử dụng băng ROM làm định dạng lưu trữ chính cho đến khi Nintendo Switch ra đời vào năm 2017.[8] Máy thuộc thế hệ thứ năm, cạnh tranh chủ yếu với Sony PlayStationSega Saturn.

Quá trình phát triển máy bắt đầu từ năm 1993 với tên mã là "Project Reality". Mặc dù thiết kế đã gần như hoàn thành từ giữa năm 1995, nhưng việc ra mắt bị trì hoãn cho đến năm 1996. Máy được đặt tên theo đơn vị xử lý 64-bit. Máy ra mắt với ba trò chơi: Super Mario 64, Pilotwings 64Saikyō Habu Shōgi, (độc quyền cho Nhật Bản). Time vinh danh đây là hệ máy là Machine of the Year năm 1996[9] và năm 2015, IGN đã vinh danh đây là máy chơi trò chơi điện tử vĩ đại thứ chín mọi thời đại.[10].Nintendo 64 đã bị ngừng sản xuất vào năm 2002 sau sự ra mắt của hệ máy kế nhiệm là GameCube. Nintendo 64 đã được giới phê bình đánh giá cao khi phát hành và vẫn là một trong những máy chơi trò chơi điện tử dễ nhận biết nhất.

Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Nền tảng[sửa | sửa mã nguồn]

Vào khoảng cuối những năm 1980, Nintendo dẫn đầu ngành công nghiệp trò chơi điện tử với Nintendo Entertainment System (NES). Mặc dù hệ máy tiếp theo của NES, Super NES (SNES), đã thành công, doanh số bán hàng đã bị ảnh hưởng bởi cuộc suy thoái của Nhật Bản. Sự cạnh tranh từ đối thủ lâu năm Sega và đối thủ mới xuất hiện là Sony, nhấn mạnh Nintendo cần phải phát triển một sản phẩm kế nhiệm cho SNES, nếu không sẽ có nguy cơ mất vị thế thống trị thị trường vào tay đối thủ. Vấn đề phức tạp hơn, Nintendo cũng phải đối mặt với phản ứng dữ dội từ các nhà phát triển bên thứ ba không hài lòng với các chính sách cấp phép nghiêm ngặt của Nintendo.[11]

Phát triển[sửa | sửa mã nguồn]

"Trái tim của hệ máy [Project Reality] sẽ là một phiên bản của MIPS (r) Multimedia Engine, một bộ chip bao gồm bộ vi xử lý MIPS RISC 64-bit, một chip đồng xử lý đồ họa và các Mạch Tích hợp Ứng dụng Cụ thể (ASIC)". "Sản phẩm, sẽ được phát triển đặc biệt cho Nintendo, công bố vào năm 1994, và phát hành vào cuối năm 1995. Mục tiêu bán máy ở Mỹ là dưới 250 đô la". "Lần đầu tiên, công nghệ vi xử lý MIPS RISC tiên tiến nhất sẽ được sử dụng trong ngành công nghiệp trò chơi điện tử [và đã] cung cấp sức mạnh tính toán cho các máy tính từ PC cho đến siêu máy tính".

—Thông cáo báo chí của SGI, ngày 23 tháng 8 năm 1993[12]

Silicon Graphics, Inc. (SGI), một công ty hàng đầu trong lĩnh vực đồ họa và siêu máy tính, quan tâm đến việc mở rộng hoạt động kinh doanh của mình bằng cách ứng dụng công nghệ của mình vào lĩnh vực sản phẩm tiêu dùng cao hơn, bắt đầu với thị trường trò chơi điện tử. Dựa trên dòng CPU siêu máy tính và máy trạm MIPS R4000, SGI đã phát triển một CPU yêu cầu một phần nhỏ tài nguyên - chỉ tiêu thụ 0,5 watt công suất thay vì 1,5 đến 2 watt, với giá mục tiêu ước tính là 40 đô la Mỹ thay vì 80 đô la Mỹ–200 đô la Mỹ[13]. Công ty bắt đầu nghĩ đến thị trường máy chơi trò chơi điện tử, tìm kiếm một đối tác vững chắc. Jim Clark, người sáng lập SGI, ban đầu đề xuất Tom Kalinske, CEO của Sega of America. Ứng viên tiếp theo sẽ là Nintendo.

Các chi tiết lịch sử của cuộc đàm phán sơ bộ này đã gây tranh cãi giữa hai đối thủ cạnh tranh.[11] Tom Kalinske nói rằng ông và Joe Miller của Sega of America đã "khá ấn tượng" với nguyên mẫu của SGI, mời đội phần cứng của họ từ Nhật Bản đến, để gặp SGI. Các kỹ sư từ Sega Enterprises tuyên bố rằng đánh giá của họ về nguyên mẫu ban đầu đã phát hiện ra một số vấn đề phần cứng chưa được giải quyết và đầy thiếu sót. Những vấn đề sau đó đã được giải quyết, nhưng Sega đã quyết định phản đối thiết kế của SGI.[14] Nintendo đã chống lại kết luận đó, cho rằng lý do thực sự cho sự lựa chọn đối tác cuối cùng của SGI là Nintendo, một đối tác kinh doanh hấp dẫn hơn Sega[11]. Trong khi Sega yêu cầu độc quyền đối với con chip, Nintendo sẵn sàng cấp phép công nghệ trên cơ sở không độc quyền. Michael Slater, nhà xuất bản của Microprocessor Report cho biết, "Thực tế đơn thuần về mối quan hệ kinh doanh ở đó có ý nghĩa quan trọng vì khả năng thúc đẩy khối lượng phi thường của Nintendo. Nếu nó hoạt động tốt, nó có thể đưa MIPS đến mức [SGI] không bao giờ mơ tới nỗi".[13]

Jim Clark đã gặp CEO của Nintendo là Yamauchi Hiroshi vào đầu năm 1993, bắt đầu dự án Project Reality.[11] Vào ngày 23 tháng 8 năm 1993, hai công ty đã công bố thỏa thuận cấp phép và phát triển chung toàn cầu xung quanh Project Reality,[12][15] dự đoán rằng sản phẩm cuối cùng chưa được đặt tên sẽ được "phát triển đặc biệt cho Nintendo, sẽ được công bố trong các trò chơi điện tử vào năm 1994 và sẽ có sẵn để sử dụng tại nhà vào cuối năm 1995... dưới $250".[12] Thông báo này trùng với chương trình quảng cáo Shoshinkai tháng 8 năm 1993 của Nintendo.[12][16]

"Reality Immersion Technolog" là cái tên được SGI đưa ra, sử dụng đầu tiên trong Project Reality: CPU MIPS R4300i, Bộ xử lý thực tế MIPS và phần mềm tích hợp.[12][15][17] Một số công nghệ và chip được cung cấp bởi NEC, Toshiba, và Sharp.[18] SGI gần đây đã mua lại Hệ thống Máy tính MIPS (được đổi tên thành MIPS Technologies) và cả hai bên đã làm việc cùng nhau để chịu trách nhiệm cuối cùng về việc thiết kế các chip Reality Immersion Technolog[12] dưới giám đốc kỹ thuật Jim Foran[19][20] và kiến trúc sư trưởng phần cứng Tim Van Hook.[21]

Deskside Onyx

Nền tảng phát triển trò chơi Project Reality ban đầu được phát triển và bán bởi SGI dưới dạng siêu máy tính Onyx có giá 100.000 - 250.000 đô la Mỹ. Máy tính Onyx được lắp đặt với bảng đồ họa 50.000 USD RealityEngine2 và bốn CPU 150 MHz R4400[22][23] và với các ứng dụng thực tế dự án và các API mô phỏng dựa trên Performer và OpenGL.[24]. Nền tảng siêu máy tính đồ họa này đã đóng vai trò là thiết kế nguồn mà SGI đã giảm xuống để trở thành Công nghệ Chìm đắm thực tế cho Dự án Thực tế

Nền tảng phát triển trò chơi Project Reality ban đầu được phát triển và bán bởi SGI dưới dạng siêu máy tính Onyx có giá 100.000 đô la Mỹ[25]250,000 đô la Mỹ (431.242 đô la Mỹ vào năm 2019)[21][26] và được nạp bằng bo mạch đồ họa RealityEngine2 và bốn CPU R4400 150 MHz trị giá 50,000 đô la Mỹ[27].[25] Phần mềm của nó bao gồm ứng dụng Project Reality ban đầu và các API mô phỏng dựa trên PerformerOpenGL. Nền tảng siêu máy tính đồ họa này đã đóng vai trò là thiết kế nguồn mà SGI đã giảm xuống để trở thành Reality Immersion Technology cho Project Reality.[21][28]

Nhóm Project Reality đã tạo mẫu một bộ tay cầm điều khiển trò chơi cho máy, được phát triển bằng cách sửa đổi bộ tay cầm Super NES để có cần điều khiển tương tự nguyên mẫu và bộ kích hoạt Z. Trong điều kiện giữ bí mật tối đa kể cả với phần còn lại của công ty, nhà phát triển LucasArts cho biết nhóm của ông sẽ "giấu kín bộ tay cầm điều khiển nguyên mẫu trong hộp các tông khi chúng tôi sử dụng nó. Để trả lời những câu hỏi không thể tránh khỏi về những gì chúng tôi đang làm, chúng tôi đã đùa rằng đây là một loại tay cầm kiểu mới - một cái tô chứa chất lỏng, biết hấp thụ suy nghĩ của bạn qua đầu ngón tay. Tất nhiên, bạn phải nghĩ bằng như một người Nhật... "[21]

Vào ngày 23 tháng 6 năm 1994, Nintendo đã công bố tên chính thức của hệ máy vẫn chưa hoàn thành này là "Ultra 64". Nhóm đầu tiên của các nhà phát triển ưu tú, được lựa chọn bởi Nintendo, và được đặt biệt danh là "Đội hình trong mơ" (Dream Team): Silicon Graphics, Inc.; Alias Research, Inc.; Software Creations; Rambus, Inc.; MultiGen, Inc.; Rare, Ltd. and Rare Coin-It Toys & Games, Inc.; WMS Industries, Inc.; Acclaim Entertainment, Inc.; Williams Entertainment, Inc.; Paradigm Simulation, Inc.; Spectrum Holobyte; DMA Design Ltd.; Angel Studios;[29] Ocean; Time Warner Interactive;[30]Mindscape.[31]

Bằng cách mua và phát triển trên nền tảng siêu máy tính đồ họa của Project Reality, Nintendo và Dream Team của họ có thể tạo mẫu trò chơi theo giao diện điều khiển ước tính của SGI, trước khi hoàn thành các thông số kỹ thuật phần cứng của máy. Khi phần cứng Ultra 64 được hoàn thành, nền tảng tạo mẫu dựa trên siêu máy tính này sau đó được thay thế bằng một bảng mô phỏng rẻ hơn và chính xác hơn để được lưu trữ trong một máy trạm SGI Indy cấp thấp vào tháng 7 năm 1995.[12]  Ước tính hiệu suất ban đầu của SGI dựa trên nền tảng siêu máy tính cuối cùng được cho là khá chính xác với sản phẩm Ultra 64 cuối cùng, cho phép các nhà phát triển LucasArts chuyển đổi nguyên mẫu trò chơi Star Wars của họ sang phần cứng tương ứng chỉ trong ba ngày.[32]

Bằng cách mua và phát triển trên nền tảng siêu máy tính đồ họa của Project Reality, Nintendo và Dream Team của họ có thể tạo mẫu trò chơi theo giao diện điều khiển ước tính của SGI, trước khi hoàn thành các thông số kỹ thuật phần cứng của máy. Khi phần cứng Ultra 64 được hoàn thành, nền tảng tạo mẫu dựa trên siêu máy tính này sau đó được thay thế bằng một bảng mô phỏng rẻ hơn và chính xác hơn để được lưu trữ trong một máy trạm SGI Indy cấp thấp vào tháng 7 năm 1995. Ước tính hiệu suất ban đầu của SGI dựa trên nền tảng siêu máy tính cuối cùng được cho là khá chính xác với sản phẩm Ultra 64 cuối cùng, cho phép các nhà phát triển LucasArts chuyển đổi nguyên mẫu trò chơi Star Wars của họ sang phần cứng tương ứng chỉ trong ba ngày.[21]

Thiết kế của máy đã được tiết lộ công khai lần đầu tiên vào cuối Q2 năm 1994. Hình ảnh của máy hiển thị logo Nintendo Ultra 64 và băng ROM, nhưng không có tay cầm. Yếu tố hình thức của mẫu thử nghiệm này sẽ được giữ lai khi ra mắt. Ban đầu đã chỉ ra khả năng sử dụng đĩa CD-ROM sẽ ngày càng phổ biến, nếu các vấn đề về hiệu suất đặc hữu của máy đã được giải quyết,[33][34]:77 công ty đã công bố một hệ thống dựa trên hộp băng nhanh hơn nhiều nhưng lại bị hạn chế về mặt không gian, điều này đã thúc đẩy các phân tích mở của các tạp chí trò chơi điện tử. Hệ thống này thường được tiếp thị là hệ máy chơi trò chơi điện tử 64-bit đầu tiên trên thế giới, thường là hệ máy này còn mạnh hơn các máy tính dùng để xử lý trên mặt trăng lần đầu tiên.[35] Atari đã tuyên bố đã tạo ra hệ máy chơi trò chơi 64 bit đầu tiên với Atari Jaguar,[36] nhưng Jaguar chỉ sử dụng kiến trúc 64 bit chung kết hợp với hai bộ xử lý RISC và một Motorola 6800016/32-bit.[37]

Sau đó vào quý 2 năm 1994, Nintendo đã ký một thỏa thuận cấp phép với công ty mẹ của Midway, cho phép Midway phát triển và tiếp thị các trò chơi arcade với thương hiệu Ultra 64 và thành lập một công ty liên doanh có tên "Williams / Nintendo" để tiếp thị các tựa trò chơi độc quyền của Nintendo.[38] Kết quả là hai tựa game thùng mang nhãn hiệu Ultra 64 là, Killer InstinctCruis'n USA.[39] Không bắt nguồn từ nhánh Ultra 64 dựa trên máy Project Reality, nhánh arcade sử dụng CPU MIPS khác, không có Reality Coprocessor, và sử dụng chip ROM tích hợp và ổ cứng thay vì hộp băng.[39][40] Killer Instinct có hình ảnh nhân vật 3D được kết xuất trước ở dạng 2D và nền phim do máy tính tạo ra được truyền trực tuyến khỏi ổ cứng[41] và nền phim do máy tính tạo ra được truyền trực tuyến khỏi ổ cứng và hoạt ảnh khi các nhân vật di chuyển theo chiều ngang.

Trước đó, kế hoạch là phát hành hệ máy với tên gọi "Ultra Famicom" tại Nhật Bản và "Nintendo Ultra 64" ở các thị trường khác.[42][43] Tin đồn được lan truyền cho rằng việc thay đổi tên có khả năng là do bị kiện tụng bởi quyền sở hữu thương hiệu Ultra Games của Konami. Nintendo nói rằng vấn đề nhãn hiệu không phải là một yếu tố, và lý do duy nhất cho bất kỳ sự đổi tên nào là để thiết lập một thương hiệu và biểu tượng trên toàn thế giới cho máy.[44] Tên toàn cầu mới "Nintendo 64" được đề xuất bởi nhà phát triển loạt EarthboundItoi Shigesato.[45][46] Tiền tố cho sơ đồ đánh số mô hình cho phần cứng và phần mềm trên nền tảng Nintendo 64 là "NUS-", tham chiếu đến tên ban đầu của máy là "Nintendo Ultra Sixty-Four".[47]

Công bố[sửa | sửa mã nguồn]

Máy Nintendo 64, mới được đổi tên, đã được công bố công khai dưới dạng có thể chơi được vào ngày 24 tháng 11 năm 1995, tại triển lãm thương mại Shoshinkai thường niên lần thứ 7 của Nintendo. Háo hức muốn được xem trước, "hàng đoàn học sinh Nhật Bản co ro trong cái lạnh bên ngoài... dòng điện của sự mong đợi rõ ràng đang lan tỏa khắp nơi"[24]. Tạp chỉ Game Zero đã phổ biến những bức ảnh về sự kiện này hai ngày sau đó.[48] Tin tức chính thức của Nintendo được đưa ra sau đó thông qua trang web Nintendo Power và báo in.

Máy ban đầu dự kiến sẽ được phát hành vào dịp Giáng sinh năm 1995. Vào tháng 5 năm 1995, Nintendo trì hoãn bản phát hành đến tháng 4 năm 1996.[9][24] Người tiêu dùng dự đoán một bản phát hành của Nintendo vào năm sau với giá thấp hơn đối thủ đã làm giảm doanh số của các hệ máy cạnh tranh của Sega và Sony trong mùa mua sắm Giáng sinh quan trọng.[49]:24 Biên tập viên của Electronic Gaming Monthly là Ed Semrad hậm chí còn đề xuất rằng Nintendo có thể đã công bố ngày phát hành tháng 4 năm 1996 với ý tưởng này, biết trước rằng hệ máy sẽ không sẵn sàng trước ngày đó.[50]

Giải thích về sự chậm trễ, Nintendo tuyên bố cần thêm thời gian cho phần mềm Nintendo 64 để hoàn thiện,[11] và cho các nhà phát triển bên thứ ba để sản xuất trò chơi.[9][51] Adrian Sfarti, cựu kỹ sư của SGI, cho rằng sự chậm trễ đối với các vấn đề về phần cứng; là do các chip tỏ ra kém hiệu quả trong bản thử nghiệm và đã được thiết kế lại.[11] INăm 1996, bộ công cụ phát triển phần mềm của Nintendo 64 được thiết kế lại hoàn toàn như hệ thống Partner-N64 dựa trên Windows, bởi Kyoto Microcomputer, Co. Ltd, Nhật Bản.[52][53]

Ngày phát hành của Nintendo 64 sau đó lại bị trì hoãn, đến ngày 23 tháng 6 năm 1996. Nintendo cho biết lý do của sự trì hoãn mới nhất này, và đặc biệt là việc hủy bỏ kế hoạch phát hành máy ở tất cả các thị trường trên toàn thế giới đồng thời, là các nghiên cứu tiếp thị của công ty hiện đã chỉ ra rằng họ sẽ không thể sản xuất đủ máy để đáp ứng nhu cầu vào tháng 4 năm 1996, có khả năng khiến các nhà bán lẻ tức giận giống như cách mà Sega đã làm với sự ra mắt sớm bất ngờ của Saturn ở Bắc Mỹ và Châu Âu[54]

Để ngăn chặn khả năng các game thủ sẽ mất kiên nhẫn với việc chờ đợi Nintendo 64 và mua một trong một các hệ máy cạnh tranh đã có trên thị trường, Nintendo đã chạy quảng cáo cho hệ máy này trước ngày phát hành đã công bố, với các khẩu hiệu như "Chờ nó... " và "Nó có đáng để chờ đợi không? Chỉ khi bạn muốn điều tốt nhất! "[55]

Phát hành[sửa | sửa mã nguồn]

Popular Electronics gọi đây là "khoảnh khắc hồi hộp được mong đợi nhất đời".[56] Vài tháng trước khi ra mắt, GamePro báo cáo rằng nhiều game thủ, bao gồm phần lớn nhân viên biên tập của họ, ủng hộ Nintendo 64 còn hơn cả Saturn và PlayStation.[57]

Máy được phát hành lần đầu tiên tại Nhật Bản vào ngày 23 tháng 6 năm 1996.[2] Mặc dù lô hàng ban đầu 300.000 chiếc được bán sạch trong ngày đầu tiên, Nintendo đã tránh lặp lại sai lầm như khi phát hành Super Famicom, một phần bằng cách sử dụng mạng lưới bán lẻ rộng hơn: cửa hàng tiện lợi.[58] 200.000 sản phẩm còn lại của đợt sản xuất đầu tiên được tung ra vào ngày 26 tháng 6 và ngày 30 tháng 6, hầu như tất cả đều được đặt trước.[59] Trong những tháng khi ra mắt ở Nhật Bản và Bắc Mỹ, Nintendo 64 thấy doanh số bán hàng trên thị trường Mỹ bị đóng băng, do các cửa hàng nhập khẩu tính phí vận chuyển lên đến $ 699.[60] Nintendo 64 lần đầu tiên được bán ở Bắc Mỹ vào ngày 26 tháng 9 năm 1996, mặc dù đã được quảng cáo là ngày 29[61].[62] Phát hành chỉ với hai trò chơi ở Mỹ, Pilotwings 64Super Mario 64; Cruis'n USA đã bị rút tên chưa đầy một tháng trước khi ra mắt vì không đáp ứng tiêu chuẩn chất lượng của Nintendo.[63] Năm 1994, trước khi ra mắt, Chủ tịch Nintendo của Mỹ, Howard Lincoln, nhấn mạnh chất lượng trò chơi của bên thứ nhất: "... chúng tôi tin rằng chỉ một ít trò chơi hay ho khi ra mắt còn quan trọng hơn các nhiều trò có vẻ hay lại được kết hợp mấy trò dở ".[34]:77 Phiên bản PAL được phát hành ở châu Âu vào ngày 1 tháng 3 năm 1997.[3] Theo đại diện Nintendo of America Nintendo đã lên kế hoạch ra mắt đồng thời ở Nhật Bản, Bắc Mỹ và châu Âu, nhưng các nghiên cứu thị trường cho thấy nhu cầu trên toàn thế giới vượt quá số lượng cung, dẫn đến sự thất vọng của người tiêu dùng và nhà bán lẻ.[64]

Ban đầu dự định có giá 250 đô la Mỹ,[9] cuối cùng được tung ra ở mức 199,99 đô la Mỹ để cạnh tranh với Sony và Sega, vì cả Saturn và PlayStation đã được giảm xuống còn $199,99 vào đầu mùa hè đó.[65][66] Nintendo định giá hệ máy này như một sự thúc đẩy mua hàng, một chiến lược từ ngành công nghiệp đồ chơi.[67] Giá của máy tại Mỹ tiếp tục giảm trong tháng 8 năm 1998.[68]

Tiếp thị[sửa | sửa mã nguồn]

Màn ra mắt tại Bắc Mỹ của Nintendo 64 được hỗ trợ bởi chiến dịch tiếp thị trị giá 54 triệu đô la của Leo Burnett Worldwide (có nghĩa là hơn 100 đô la tiếp thị cho mỗi máy Bắc Mỹ được sản xuất tính đến thời điểm đó)[69]. Trong khi Saturn và PlayStation đều đặt thanh thiếu niên và người lớn làm đối tượng mục tiêu của họ, đối tượng mục tiêu của Nintendo 64 là thanh thiếu niên[70]

Để thúc đẩy doanh số bán hàng trong mùa Giáng sinh, Nintendo và General Mills cùng nhau hợp tác trong một chiến dịch quảng cáo xuất hiện vào đầu năm 1999. Quảng cáo của Saatchi và Saatchi, New York bắt đầu vào ngày 25 tháng 1 và khuyến khích trẻ em mua kẹo dẻo dạng cuộn "Fruit by the Foot" để biết các mẹo trong Nintendo 64. Chín mươi mẹo đã được in ra, với ba biến thể của mỗi ba mươi mẹo.[71]

Nintendo đã quảng cáo loạt thiết bị ngoại vi Funtastic với một chiến dịch truyền hình và in ấn trị giá 10 triệu đô la từ ngày 28 tháng 2 đến ngày 30 tháng 4 năm 2000. Leo Burnett Worldwide vẫn phụ trách.[72]

Phần cứng[sửa | sửa mã nguồn]

Thông số kỹ thuật[sửa | sửa mã nguồn]

Bo mạch chủ Nintendo 64, hiển thị CPU, RCP và RDRAM

Đơn vị xử lý trung tâm (CPU) của Nintendo 64 là NEC VR4300 ở tốc độ 93,75 MHz[73]. Popular Electronics cho biết nó có sức mạnh tương tự như bộ vi xử lý Pentium trong máy tính để bàn[56]. Ngoại trừ bus hệ thống 32 bit hẹp hơn, VR4300 vẫn giữ được khả năng tính toán của MIPS R4300i 64 bit mạnh mẽ hơn[73], mặc dù phần mềm hiếm khi tận dụng các hoạt động chính xác dữ liệu 64 bit. Trò chơi của Nintendo 64 thường hoạt động ở chế độ dữ liệu 32-bit nhanh hơn và nhỏ gọn hơn,[cần dẫn nguồn] vì chúng đủ sức cung cấp các dữ liệu đồ họa 3D cho bộ phận RSP (Reality Signal Processor) của máy. Ngoài ra, mã 32-bit thực thi nhanh hơn và yêu cầu ít dung lượng lưu trữ hơn (quá đắt đỏ so với băng Nintendo 64).

Về bộ nhớ RAM bộ nhớ truy cập ngẫu nhiên hoặc RAM, Nintendo 64 là một trong những hệ máy hiện đại đầu tiên triển khai hệ thống bộ nhớ con thống nhất, thay vì có các bộ nhớ riêng biệt cho CPU, âm thanh và video, ví dụ:[74] Bản thân bộ nhớ bao gồm 4 megabyte Rambus RDRAM, có thể mở rộng thành 8 MB với Expansion Pak. Rambus là khá mới vào thời điểm đó và cung cấp cho Nintendo một số lượng lớn băng thông với chi phí tương đối thấp.

Âm thanh có thể được xử lý bởi Reality Coprocessor hoặc CPU và được xuất ra DAC với tốc độ mẫu tối đa 48.0 kHz.[75]

Máy cho phép xuất hình ảnh ở hai định dạng: hình ảnh tổng hợp [76]S-Video. Cáp composite và S-Video giống như cáp được sử dụng với hệ máy SNES trước đó và sau đó GameCube.

Nintendo 64 hỗ trợ 16.8 million colors.[77] Có thể hiển thị độ phân giải từ 320 × 240 lên đến 640 × 480 pixel. Hầu hết các trò chơi sử dụng chế độ phân giải cao hơn 640 x 480 của máy đều yêu cầu sử dụng Expansion Pak nâng cấp RAM; có một số thì không cần,[78] như loạt NFL Quarterback Club của Acclaim và Madden thế hệ thứ 2, FIFA, Supercross, và NHL của EA Sport. Phần lớn các trò chơi sử dụng chế độ độ phân giải thấp 320 × 240.[78] hiều trò chơi hỗ trợ tỷ lệ hiển thị video lên đến 16:9 bằng cách sử dụng màn hình rộng anamorphic widescreen hoặc letterboxing.

Nintendo 64 là một trong những hệ máy đầu tiên có bốn cổng tay cầm. Theo Miyamoto Shigeru, Nintendo đã chọn có bốn cổng tay cầm vì Nintendo 64 là hệ máy đầu tiên có thể xử lý màn hình chia tách bốn người mà không làm chậm máy.[79]

Các màu sắc được phát hành[sửa | sửa mã nguồn]

Máy và tay cầm Nintendo 64 màu Fire-Orange

Nintendo 64 có nhiều màu sắc. Nintendo 64 tiêu chuẩn có màu xám đen, gần như đen[80], và tay cầm điều khiển có màu xám nhạt (các bản phát hành sau ở Mỹ và Úc bao gồm tay cầm thứ hai màu Atomic Purple). Các màu sắc khác nhau và nhiều phiên bản đặc biệt đều đã được phát hành.

Hầu hết các băng Nintendo 64 đều có màu xám, nhưng cũng có một số có màu.[81] Mười bốn trò chơi có hộp băng đen và các màu khác (như vàng, xanh, đỏ, vàng và xanh lá cây) được sử dụng cho sáu trò chơi hoặc ít hơn. Một số trò chơi, chẳng hạn như The Legend of Zelda: Ocarina of Time , được phát hành ở cả hai màu: xám tiêu chuẩn và có màu, cũng như phiên bản giới hạn màu.[82]

Đặc điểm lập trình[sửa | sửa mã nguồn]

Các đặc điểm lập trình của Nintendo 64 đưa ra những thách thức độc đáo, với những lợi thế tiềm năng riêng biệt. The Economist mô tả chương trình hiệu quả cho Nintendo 64 là "phức tạp kinh khủng"[83]. Giống như nhiều máy chơi trò chơi điện tử khác và các loại hệ thống nhúng khác, khả năng tối ưu hóa kiến ​​trúc của Nintendo 64 được thể hiện rất rõ, do sự kết hợp giữa sự giám sát của các nhà thiết kế phần cứng, những hạn chế về công nghệ 3D thời đó và khả năng sản xuất.

Khi Nintendo 64 sắp hết vòng đời, giám đốc phát triển phần cứng Takeda Genyo liên tục nhắc đến những thách thức lập trình bằng từ hansei (tiếng Nhật: 反省 "phản ứng sự hối tiếc"). Nhìn lại quá khứ, Takeda cho biết "Khi chúng tôi sản xuất Nintendo 64, chúng tôi nghĩ rằng điều hợp lý là nếu bạn muốn tạo ra các trò chơi nâng cao, thì về mặt kỹ thuật sẽ khó hơn. Chúng tôi đã sai. Giờ chúng tôi hiểu rằng tốc độ xử lý mới là vấn đề quan trọng, không phải chỉ là màn chớp nhoáng nhất thời của công suất đỉnh cao”.[84]

Khóa khu vực[sửa | sửa mã nguồn]

Ban đầu Nintendo tuyên bố trong khi các máy Nintendo 64 cho mỗi khu vực sử dụng thiết kế phần cứng giống hệt nhau về cơ bản, các chip khóa theo khu vực sẽ ngăn các trò chơi từ một khu vực, có thể không chơi được Nintendo 64 từ một khu vực khác[85]. Tuy nhiên, sau khi ra mắt ở Bắc Mỹ, họ thừa nhận rằng các hộp băng không chứa các chip như vậy và việc khóa khu vực được thực thi bằng các khía khác nhau ở mặt sau của hộp băng.[86]

Trò chơi[sửa | sửa mã nguồn]

Tổng cộng có 393 trò chơi được phát hành cho máy, mặc dù có một số trò chơi được bán độc quyền tại Nhật Bản. Để so sánh, đối thủ PlayStationSega Saturn nhận được khoảng 1.100 và 600 trò chơi tương ứng, trong khi các máy chơi trò chơi điện tử trước của Nintendo như NES và SNES có 768 và 725 game được phát hành tại Mỹ. Tuy nhiên, thư viện trò chơi Nintendo 64 bao gồm một số lượng lớn các trò chơi được đánh giá cao và bán rộng rãi.[87] Theo báo cáo của TRSTS, ba trong số năm trò chơi bán chạy nhất hàng đầu tại Mỹ trong tháng 12 năm 1996 là trò Nintendo 64 (cả hai trò còn lại đều là Super NES).[88] Super Mario 64 là trò chơi bán chạy nhất của thế hệ, với 11 triệu bản được bán ra[89] sau khi đánh bại Gran Turismo của PlayStation (10.85 triệu)[90]Final Fantasy VII (với 9.72 triệu).[91] Trò chơi cũng nhận được nhiều lời khen ngợi từ các nhà phê bình và giúp tiên phong trong các chương trình ba chiều. GoldenEye 007 đóng vai trò rất quan trọng trong sự phát triển của trò chơi bắn súng góc nhìn thứ nhất, và được mệnh danh là một trong những trò chơi vĩ đại nhất trong thể loại này.[92] The Legend of Zelda: Ocarina of Time đặt ra tiêu chuẩn mới cho các trò chơi phiêu lưu hành động 3D [93] trong tương lai, và được nhiều người coi là một trong những trò chơi tuyệt vời nhất từng được thực hiện[93].[94][95] Xu hướng này theo chiến lược của Yamauchi Hiroshi, được công bố trong bản phát hành của Nintendo 64 vào tháng 11 năm 1995, rằng Nintendo hạn chế số lượng tựa trò chơi được sản xuất cho Nintendo 64, để các nhà phát triển tập trung phát triển trò chơi theo tiêu chuẩn cao hơn, thay vì cố gắng vượt qua các đối thủ bằng số lượng.[96]

Đồ họa[sửa | sửa mã nguồn]

Nintendo 64 đòi hỏi đồ họa cao nhất dựa trên các hộp băng 32 hoặc 64 MB lớn hơn, tiên tiến nhất và chi tiết nhất về thế hệ 32 bit/64 bit. Để tối đa hóa việc sử dụng, các nhà phát triển phần cứng Nintendo 64 đã phải tạo mã microcode tùy chỉnh của riêng họ. Trò chơi Nintendo 64 chạy trên mã micro tùy chỉnh được hưởng lợi từ số lượng đa giác cao hơn nhiều, song song với nhiều ánh sáng, hoạt hình, vật lý và AI tiên tiến hơn so với 32 bit. Conker's Bad Fur Day được cho là đỉnh cao của thế hệ, game kết hợp ánh sáng thời gian thực nhiều màu, chiếu sáng từng khu vực và họa tiết chi tiết từng khuôn mặt. Chip đồ họa của Nintendo 64 có khả năng thực hiện nhiều kỹ thuật dựng hình phức tạp và tiên tiến hơn so với các đối thủ cạnh tranh của nó. Đây là máy chơi game đầu tiên có tính năng lọc ba tuyến,[97] cho phép kết cấu trông rất mượt mà. Điều này trái ngược với Saturn và PlayStation, sử dụng những gì dễ làm nhất và tạo ra nhiều kết cấu pixelated hơn. Nhìn chung, kết quả của băng Nintendo đã được trộn lẫn và điều này đã được gắn chủ yếu vào phương tiện lưu trữ của nó.[98] 

Các trò chơi Nintendo 64 đòi hỏi đồ họa cao nhất được cung cấp trên hộp băng 32 hoặc 64 MB lớn hơn là những trò chơi tiên tiến và chi tiết nhất của thế hệ 32-bit / 64-bit. Để tối đa hóa việc sử dụng Nintendo 64, các nhà phát triển phần cứng đã phải tạo vi mã tùy chỉnh của riêng họ. Các trò chơi Nintendo 64 chạy trên vi mã tùy chỉnh được hưởng lợi từ số lượng đa giác cao hơn nhiều, song song với các quy trình ánh sáng, hoạt ảnh, vật lý và AI tiên tiến hơn so với đối thủ 32-bit. Conker's Bad Fur Day được cho là đỉnh cao của thế hệ,kết hợp ánh sáng thời gian thực nhiều màu chiếu sáng từng khu vực để tạo bóng theo thời gian thực và kết cấu chi tiết, được trang bị với hệ thống hoạt hình trên khuôn mặt đầy đủ trong trò chơi. Chip đồ họa của Nintendo 64 có khả năng thực hiện nhiều kỹ thuật dựng hình cao cấp và phức tạp hơn các đối thủ cạnh tranh. Đây là hệ máy đầu tiên có tính năng lọc ba tuyến,[99] cho phép các kết cấu trông rất mịn. Điều này trái ngược với SaturnPlayStation, sử dụng phép nội suy gần nhất[100] và tạo ra nhiều kết cấu pixel hơn. Tuy nhiên, nhìn chung, kết quả của hệ thống băng Nintendo là hỗn hợp và điều này chủ yếu gắn liền với phương tiện lưu trữ của nó.

Kích thước lưu trữ nhỏ hơn của hộp băng ROM hạn chế số lượng kết cấu có sẵn. Do đó, nhiều trò chơi sử dụng hộp băng 8 hoặc 12 MB nhỏ hơn nhiều buộc phải kéo căng họa tiết trên các bề mặt lớn hơn. Được kết hợp bởi giới hạn 4.096 byte bộ nhớ kết cấu trên chip,[101] kết quả cuối cùng thường là hình dạng méo mó, không theo tỷ lệ. Nhiều tựa trò chơi có hộp băng 32 hoặc 64 MB lớn hơn đã tránh hoàn toàn vấn đề này, các trò chơi đáng chú ý bao gồm Resident Evil 2, Sin and Punishment: Successor of the Earth, và Conker's Bad Fur Day vì chúng có nhiều dung lượng ROM hơn,[102] cho ra đồ họa chi tiết hơn bằng cách sử dụng nhiều lớp kết cấu trên tất cả các bề mặt.

Băng trò chơi[sửa | sửa mã nguồn]

Game Pak N64 khi đóng và mở

Trò chơi Nintendo 64 được dựa trên băng ROM. Kích thước băng thay đổi [102] từ 4 đến 64 MB. Nhiều băng có khả năng lưu trò chơi trong bộ nhớ.

Nintendo đưa ra một số lợi thế khi cho Nintendo 64 sử dụng băng[103]. Chủ yếu là thời gian tải rất nhanh của băng ROM so với các trò chơi dựa trên đĩa. Trong khi màn hình tải xuất hiện trong nhiều trò chơi PlayStation, chúng rất hiếm khi xuất hiện trong trò chơi Nintendo 64. Mặc dù dễ bị tổn thương về lâu dài do môi trường xung quanh[103] nhưng hộp băng có khả năng chống lại các hư hỏng vật lý cao hơn nhiều so với đĩa compact. Nintendo cũng trích dẫn thực tế rằng hộp băng khó bị vi phạm bản quyền hơn đĩa CD, do đó chống lại vi phạm bản quyền, mặc dù về phía Nintendo, chi phí làm tỷ suất lợi nhuận giảm[104]. Các thiết bị N64 trái phép cho PC sau này đã được phát triển, nhưng các thiết bị này rất hiếm, khi so sánh với ổ CD thông thường được sử dụng trên PlayStation bị vi phạm bản quyền phổ biến.[105][106]

Điểm mạnh lớn là hộp băng N64. Chúng tôi sử dụng hộp băng gần giống như RAM bình thường và đang phát trực tuyến tất cả dữ liệu màn chơi, kết cấu, hình ảnh động, nhạc, âm thanh và thậm chí cả mã chương trình trong khi trò chơi vẫn đang chạy. Với kích thước cuối cùng của các màn chơi và số lượng kết cấu, RAM của N64 sẽ không bao giờ đủ để phù hợp với bất kỳ màn chơi được cá nhân hóa nào. Vì vậy, công nghệ hộp băng thực sự đã cứu tất cả.

Factor 5, Bringing Indy to N64 tại IGN[107]

Mặt khác, quá trình sản xuất băng mất nhiều thời gian hơn đĩa CD, với mỗi lần sản xuất (từ khi đặt hàng đến khi giao hàng) mất hai tuần hoặc hơn.[108] Điều này có nghĩa là các nhà xuất bản trò chơi Nintendo 64 phải cố gắng dự đoán nhu cầu cho một trò chơi trước khi phát hành. Họ có nguy cơ bị thừa hộp băng đắt tiền cho một trò chơi thất bại hoặc thiếu sản phẩm kéo dài hàng tuần nếu họ đánh giá thấp mức độ phổ biến của trò chơi.[108] Chi phí sản xuất một băng Nintendo 64 cũng cao hơn nhiều so với một đĩa CD.[75] Các nhà xuất bản đã chuyển những chi phí này cho người tiêu dùng. Các trò chơi Nintendo 64 có giá trung bình cao hơn 10 đô la khi so sánh với các trò chơi được sản xuất cho các máy của đối thủ.[109] Chi phí cao hơn cũng tạo ra khả năng thiệt hại lớn hơn nhiều cho nhà phát hành trò chơi trong trường hợp thất bại, khiến đĩa CD ít rủi ro hơn trở thành phương tiện hấp dẫn đối với các công ty bên thứ ba.[110] Một số công ty bên thứ ba cũng phàn nàn rằng họ gặp bất lợi, không công bằng, trước các nhà phát triển bên thứ nhất của Nintendo khi xuất bản trò chơi cho Nintendo 64, vì Nintendo sở hữu nhà máy sản xuất, nơi sản xuất băng cho máy của họ, và do đó có thể bán trò chơi của bên thứ nhất với giá thấp hơn giá bán.[69]

Khi trò chơi thế hệ thứ năm trở nên phức tạp hơn về nội dung, âm thanh và đồ họa, trò chơi bắt đầu vượt quá giới hạn dung lượng lưu trữ của hộp băng. Các băng Nintendo 64 có tối đa 64 MB dữ liệu.[111] trong khi đĩa CD có dung lượng 650 MB.[96][112] Los Angeles Times ban đầu bảo vệ các khuyến khích kiểm soát chất lượng liên quan đến việc các hãng phải làm việc với dung lượng hạn chế trên hộp băng, trích dẫn quan điểm của Nintendo, các nhà phát triển trò chơi hộp băng có xu hướng "đặt giá cao cho chất lượng qua flash" và lưu ý rằng các tựa trò chơi ra mắt "hoạt động kém -các chuỗi phản ứng hoặc các bản nhạc chưa hoàn thành "xu hướng thường gặp trên các trò chơi CD-ROM.[113] Tuy nhiên, hạn chế của hộp băng đã trở nên rõ ràng với phần mềm được chuyển từ các hệ máy khác, vì vậy các phiên bản Nintendo 64 của trò chơi đa nền tảng đã phải bị cắt bớt hoặc thiết kế lại cho phù hợp với giới hạn lưu trữ của băng.[114] Ví dụ: điều này có nghĩa là trò chơi sẽ có ít kết cấu hơn và/hoặc các bản nhạc ngắn hơn, trong khi video chuyển động đầy đủ không thể sử dụng trong các đoạn cắt cảnh, trừ khi bị nén thật nhiều và có độ dài rất ngắn.[69]

Các hệ máy cạnh tranh trong thời đại của Sony và Sega (PlayStation và Saturn, tương ứng) đã sử dụng đĩa CD-ROM để lưu trữ trò chơi của họ[115]. Do đó, các nhà phát triển trò chơi đã từng hỗ trợ máy chơi game Nintendo truyền thống giờ đang phát triển trò chơi cho cuộc thi.[115] Một số nhà phát triển bên thứ ba, chẳng hạn như Square và Enix, chủ thương hiệu Final Fantasy VIIDragon Warrior VII ban đầu được lên kế hoạch cho Nintendo 64, đã chuyển sang PlayStation, với lý do không đủ dung lượng lưu trữ của hộp băng N64[116]. Một số người vẫn phát hành ít trò chơi hơn cho Nintendo 64[117]; Konami đã phát hành năm mươi trò chơi PlayStation, nhưng chỉ có hai mươi chín trò chơi cho Nintendo 64. Các bản phát hành trò chơi Nintendo 64 mới không thường xuyên trong khi các trò chơi mới ra mắt nhanh chóng xuất hiện trên PlayStation.[118]

Sony và Sega (PlayStation và Saturn, tương ứng) đã sử dụng đĩa CD-ROM để lưu trữ các trò chơi của họ. Kết quả là chỉ có các nhà phát triển trò chơi truyền thống hỗ trợ Nintendo. Một số nhà phát triển bên thứ ba, chẳng hạn như Square và Enix, có Final Fantasy VII Dragon Warrior VII, đáng lẽ ban đầu được lên kế hoạch cho Nintendo 64 thì lại chuyển sang PlayStation, vì cho rằng dung lượng lưu trữ của hộp băng N64 không đủ chứa. Một số hãng còn lại cũng phát hành ít trò chơi hơn cho Nintendo 64; Konami phát hành năm mươi trò chơi PlayStation, nhưng chỉ mười ba cho Nintendo 64. Tốc độ phát hành trò chơi mới của Nintendo 64 chậm hơn so với PlayStation.

Thông qua những khó khăn với các bên thứ ba, Nintendo 64 hỗ trợ các trò chơi phổ biến nhưGoldenEye 007. Ngoài ra, quyền sở hữu của bên thứ nhất khá mạnh [119] của Nintendo, chẳng hạn như Mario, có sức hấp dẫn thương hiệu mạnh. Các bên thứ hai của Nintendo, chẳng hạn như Rare, cũng giúp sức.[118]

Lựa chọn gây tranh cãi của Nintendo về dùng băng cho Nintendo 64 đã được coi là một yếu tố chính khiến Nintendo mất vị trí thống lĩnh trong thị trường trò chơi điện tử. Băng ROM bị hạn chế bởi dung lượng nhỏ và chi phí sản xuất cao, so với định dạng đĩa compact mà các đối thủ cạnh tranh chính đang sử dụng. Một số ưu điểm của băng khiến các nhà phát triển khó thể hiện[111][112][118] đòi hỏi các giải pháp sáng tạo, và xuất hiện khá muộn.[107][120][121] Một trong những nhược điểm kỹ thuật khác của nó là bộ đệm kết cấu có kích thước hạn chế, buộc các kết cấu bị hạn chế và giảm độ sâu đối với màu sắc, xuất hiện các bề mặt bị kéo căng trong trò chơi. Một số nhà xuất bản bên thứ ba hỗ trợ máy cho Nintendo đã giảm sản lượng của họ hoặc ngừng sản xuất; các trò chơi thành công nhất của Nintendo 64 đến từ các xưởng của bên thứ nhất hoặc bên thứ hai.

Giả lập[sửa | sửa mã nguồn]

Một số trò chơi Nintendo 64 đã được phát hành cho Virtual Console Service của WiiWii U có thể chơi với Classic Controller, GameCube controller, Wii U Pro Controller, hoặc Wii U GamePad. Có một số khác biệt giữa các phiên bản này và các phiên bản băng gốc. Ví dụ, các trò chơi chạy ở độ phân giải cao hơn và tốc độ khung hình ổn định hơn so với các đối thủ của Nintendo 64. Tuy nhiên, một số tính năng, chẳng hạn như Rumble Pak, không có sẵn với Wii. Một số tính năng cũng được thay đổi cho các phiên bản Virtual Console. Ví dụ: phiên bản Pokémon Snap của VC cho phép người chơi gửi ảnh qua dịch vụ tin nhắn của Wii, trong khi nội dung trong trò chơi Wave Race 64 đã bị thay đổi do giấy phép của Kawasaki bị hết hạn. Một số trò chơi từ Rare đã được phát hành trên dịch vụ Xbox Live Arcade của Microsoft, bao gồm Banjo-Kazooie, Banjo-Tooie, và Perfect Dark, cũng chính là lý do khiến Rareware được Microsoft mua vào năm 2002. Tuy nhiên một ngoại lệ là Donkey Kong 64, được phát hành vào tháng 4 năm 2015 trên Wii U Virtual Console, do Nintendo giữ lại quyền đối với trò chơi.

Một số trình giả lập không chính thức đã được phát triển để chơi trò chơi Nintendo 64 trên các nền tảng khác, chẳng hạn như PC, Mac và điện thoại di động.

Phụ kiện[sửa | sửa mã nguồn]

Một số phụ kiện được sản xuất cho Nintendo 64, bao gồm Rumble Pak và Pak Transfer.

Tay cầm có hình dáng như chữ "M", sử dụng cần điều khiển ở trung tâm. Popular Electronics gọi là hình dạng tay cầm "giống tàu không gian ngoài hành tinh". Trong khi lưu ý rằng ba tay cầm có thể gây nhầm lẫn, tạp chí cho biết "các tay cầm riêng biệt cho các vị trí tay khác nhau cho các loại trò chơi khác nhau".[56]

64DD[sửa | sửa mã nguồn]

Nintendo phát hành một nền tảng ngoại vi được gọi là 64DD, trong đó "DD" là viết tắt của "Disk Drive". Kết nối với khe cắm mở rộng ở dưới cùng của máy, 64DD biến Nintendo 64 thành một thiết bị Internet, một máy trạm đa phương tiện, và một hệ máy chơi trò chơi điện tử mở rộng. Thiết bị ngoại vi cỡ lớn này cho phép chơi các trò chơi dựa trên đĩa của Nintendo 64, chụp ảnh từ nguồn video ngoài và cho phép người chơi kết nối với dịch vụ trực tuyến Randnetcủa Nhật Bản hiện đã không còn tồn tại. Không lâu sau khi phát hành đơn đặt hàng qua thư giới hạn, thiết bị ngoại vi đã ngừng hoạt động. Chỉ có chín trò chơi được phát hành, bao gồm bốn trò chơi Mario Artist (Paint Studio, Talent Studio, Communication KitPolygon Studio). Nhiều trò chơi được lên kế hoạch khác cuối cùng đã được phát hành ở dạng băng hoặc trên các hệ máy khác. 64DD và dịch vụ trực tuyến Randnet đi kèm chỉ được phát hành ở Nhật Bản, mặc dù luôn được công bố cho Châu Mỹ và Châu Âu.

Để minh họa tầm quan trọng cơ bản của 64DD đối với tất cả quá trình phát triển trò chơi tại Nintendo, nhà thiết kế chính Itoi Shigesato cho biết: "Tôi đã nảy ra rất nhiều ý tưởng vì 64DD. Tất cả mọi thứ đều bắt đầu với 64DD. Chúng tôi không được phép đưa ra nếu chúng tôi không có 64DD ". Miyamoto Shigeru kết luận: "Hầu hết mọi dự án mới cho N64 đều dựa trên 64DD.... trước tiên chúng tôi sẽ tạo trò chơi trên một cuốn băng, sau đó thêm công nghệ mà chúng tôi đã trau dồi để hoàn thiện nó thành phiên bản trò chơi 64DD hoàn chỉnh ”.[122]

Tiếp nhận[sửa | sửa mã nguồn]

Tiếp nhận quan trọng[sửa | sửa mã nguồn]

Nintendo 64 nhận được đánh giá chung tích cực từ các nhà phê bình. Các nhà phê bình khen ngợi đồ họa 3D tiên tiến và lối chơi của máy, trong khi chỉ trích sự thiếu trò chơi. Trên Filter của G4techTV, Nintendo 64 đã được người dùng đăng ký bình chọn lên vị trí số 1.

Vào tháng 2 năm 1996, tạp chí Next Generation đã gọi Nintendo Ultra 64 là "hệ máy bí mật nhất" và "cỗ máy trò chơi mạnh nhất thế giới". Ngày 24 tháng 11 năm 1995 khi máy ra mắt tại Shoshinkai đã được gọi là "sự kiện trò chơi điện tử được mong đợi nhất trong những năm 1990, có thể là mọi thời đại.[123] Tạp chí Time ca ngợi lối chơi kết hợp khá năng xử lý đồ họa cực nhanh, mượt, nhạy, đặc biệt là các trò chơi Super Mario 64. Bài đánh giá ca ngợi " trò chơi hành động được chạy nhanh nhất, mượt nhất, có thể đạt được thông qua cần điều khiển với dịch vụ chuyển động điêu luyện không kém", trong đó "ít nhất một lần, chuyển động trên màn hình đem lại cảm giác như thật".[124]:61 Khi được hỏi liệu game thủ có nên mua Nintendo 64 ngay khi ra mắt hay là nên mua sau hoặc mua một hệ máy cạnh tranh, một hội đồng gồm sáu biên tập viên GamePro đã bỏ phiếu gần như tất cả đều nhất trí với việc mua ngay khi ra mắt; chỉ có một biên tập viên cho rằng những game thủ đã sở hữu PlayStation và có ngân sách hạn chế nên mua máy sau còn tất cả những người khác nên mua ngay khi ra mắt.[125]

Khi ra mắt, Los Angeles Times đã gọi máy là "khá đơn giản, nhanh, hệ máy chơi trò chơi điện tử duyên dáng nhất trên thị trường". Yếu tố hình dạng được mô tả là nhỏ, nhẹ, và "được lắp ráp khá cứng cáp đối với đối tượng trẻ em" không giống như "Sega Saturn tương đối mỏng manh". Tác giả cũng thể hiện sự lo lắng về việc ra mắt một sản phẩm lớn trong một thời gian dài vài năm sẽ làm suy giảm mạnh của thị trường trò chơi điện tử, bài đánh giá cho rằng Nintendo 64 bị trì hoãn nhưng "đáng để chờ đợi" tính đến nỗ lực theo đuổi chất lượng của công ty. "Thiên hướng hoàn hảo" của Nintendo trong việc kiểm soát chất lượng trò chơi đã được ca ngợi, mặc dù làm dấy những lo ngại về việc chỉ có hai tựa trò chơi ra mắt tại cửa hàng bán lẻ và 12 tựa dự kiến ​​vào Giáng sinh. Mô tả các biện pháp khuyến khích kiểm soát chất lượng liên quan đến phát triển dựa trên băng, Times trích dẫn quan điểm của Nintendo rằng các nhà phát triển trò chơi băng có xu hướng "đánh giá cao chất lượng định dạng flash" và lưu ý rằng các tựa trò chơi ra mắt thiếu "phân đoạn live-action kém hoặc âm nhạc làm chưa tới" đây là xu hướng dễ dàng thấy trên các trò chơi CD-ROM. Ca ngợi sự lựa chọn gây tranh cãi của Nintendo về dùng băng với thời gian tải "không tồn tại" và "CD-ROM không thể chuyển tải những hành động liên tục với nhịp độ nhanh", bài đánh giá kết luận rằng "Nintendo 64 dùng băng đem đến tốc độ chóng mặt và đồ họa sắc nét, điều chưa từng có trên máy tính cá nhân, và làm cho các hệ máy dựa trên đĩa 32-bit của Sega và Sony có vẻ hết sức chậm chạp ".[126]

Tạp chí Time cho rằng Nintendo 64 đóng một vai trò quan trọng trong việc giới thiệu trẻ em với công nghệ số trong những năm cuối của thế kỷ 20. Bài báo kết luận bằng cách nói rằng giao diện điều khiển đã cung cấp "cái nhìn đầu tiên về một tương lai nơi mà những máy tính mạnh mẽ sẽ trở nên phổ biến và dễ sử dụng như TV".[127]:73 Máy cũng đã giành được giải thưởng Tiêu điểm năm 1996 cho Công nghệ mới tốt nhất.[128]

Popular Electronics khen ngợi phần cứng của máy, gọi thông số kỹ thuật của nó "khá ấn tượng". Tay cầm "thoải mái, các điều khiển được đáp ứng chính xác".

Trong một đánh giá cuối năm 1997, một nhóm năm biên tập viên Electronic Gaming Monthly đ[129] ã lần lượt cho Nintendo 64 điểm số là 8,0, 7,0, 7,5, 7,5 và 9,0. Họ đánh giá cao sức mạnh của phần cứng và chất lượng của các trò chơi bên thứ nhất, đặc biệt là những trò chơi được phát triển bởi các studio nội bộ của Rare và Nintendo, nhưng cũng nhận xét rằng các tựa trò chơi của bên thứ ba hơi tầm thường còn bên thứ nhất thì không đủ để cung cấp cho chủ sở hữu Nintendo 64 những trò chơi hay, ổn định hoặc đủ thể loại

Nhà phát triển Factor 5, người đã tạo ra một số trò chơi công nghệ tiên tiến nhất của hệ máy cùng với các công cụ phát triển âm thanh cho Nintendo, cho biết, "[T] anh N64 thực sự gợi cảm vì nó kết hợp hiệu suất của một máy SGI với một hộp băng. Chúng ta là những người hâm mộ game arcade, và băng vẫn là tốt nhất cho trò chơi arcade hoặc có lẽ là một đĩa CD-ROM thực sự nhanh. Nhưng hiện nay điều này vẫn chưa xảy ra [năm 1998] ".[130]

Doanh số[sửa | sửa mã nguồn]

Lee Hutchinson của Ars Technica, người từng là nhân viên của Babbage's vào giữa những năm 1990, hồi tưởng lại trải nghiệm của mình về màn ra mắt mạnh mẽ của PlayStation và sau đó tự hỏi liệu hệ máy mới của Nintendo có thể làm tốt như vậy không:[131]

Tốc độ đặt hàng trước vẫn ở mức cao, nhưng trong hậu trường các phiên tăng giá, chúng tôi tự hỏi liệu máy có hoạt động đủ tốt hay không. Chúng ta đã thấy máy thành công ở Nhật Bản nhưng không nhất thiết phải thành công ở Bắc Mỹ — hãy nhìn Saturn — và Nintendo thực sự không giống như đang muốn mang đến trò chơi hạng A của họ. Thêm vào đó, băng? Không phải Sony đã chứng minh rằng băng đã chết rồi sao?


Ha. Ha, ha, ha.

Nhu cầu của Nintendo 64 là rất lớn khi phát hành. David Cole, nhà phân tích, cho biết "Bạn thấy có những người chiến đấu để có được máy từ các cửa hàng".[65] Time gọi sở thích mua là "điên cuồng như cơn sốt búp bê Bắp cải Cabbage Patch". Tạp chí cho biết những người nổi tiếng như Matthew Perry, Steven Spielberg, và những cầu thủ Chicago Bulls đã gọi điện cho Nintendo để yêu cầu được đặc cách hòng chạm tay vào hệ máy này.[132] Máy chỉ có hai trò chơi khởi chạy nhưng Super Mario 64 nhanh chóng trở thành tựa trò chơi sát thủ, Hutchinson nói:[131]

Lần ra mắt, thực tế là...tôi chưa từng trải qua sự kiện nào giống như vậy. Hàng dài những dòng người, họ la hét, tranh luận, thậm chú đe dọa bạo lực... Hãy quên đi việc chỉ cần bán hết máy khi chúng mới xuất hiện, giống như PlayStation đã làm trong một thời gian — chúng tôi thậm chí đã bán sạch hàng của tuần đặt trước. Chúng tôi đã bán hết máy, trò chơi, cũng như bộ tay cầm điều khiển, phụ kiện và hướng dẫn các chiến lược chơi, thậm chí cả các tạp chí đề cập đến Nintendo 64. Chúng tôi bán trước cả lô hàng được đặt trước của nguyên một năm. Đó là Giáng sinh của Nintendo 64. Còn Sony? Sega? Họ là ai?

Trong ba ngày đầu tiên, 350.000-500.000 máy đã được bán sạch[65]. Trong bốn tháng đầu tiên, 500.000 máy được bán hết ở Bắc Mỹ[133]. Nintendo đã vượt qua doanh số của SonySega vào đầu năm 1997 tại Mỹ[134], vào cuối năm đầu tiên, 3,6 triệu chiếc đã được bán tại chỉ tại Mỹ[135], BusinessWire đã báo cáo doanh thu Nintendo 64 tăng 156% vào năm 1997.[136] 

Sau một năm khởi động mạnh mẽ, quyết định sử dụng định dạng băng là đã làm giảm tốc độ phát hành so với đối thủ cạnh tranh, và do đó Nintendo không thể duy trì vị trí dẫn đầu tại Mỹ. Vẫn vượt qua Sega Saturn nhưng đi sau PlayStation[137]

Nỗ lực của Nintendo nhằm đạt được vị thế thống trị trong mùa mua sắm quan trọng vào dịp lễ năm 1997 cũng bị ảnh hưởng bởi sự chậm trễ của trò chơi. Năm trò chơi nổi tiếng của Nintendo dự kiến phát hành vào Giáng sinh năm 1997 (The Legend of Zelda: Ocarina of Time, Banjo-Kazooie, Conker's Quest, Yoshi's Story, và Major League Baseball Featuring Ken Griffey Jr.) đã bị trì hoãn cho đến năm 1998 và Diddy Kong Racing được công bố vào phút cuối với nỗ lực phần nào lấp đầy khoảng trống[138][139][140]

Tại Nhật Bản, N64 không thành công, thua PlayStation và thậm chí thua cả Sega Saturn. Itō Benimaru, một nhà phát triển cho Mother 3 và là bạn của Miyamoto Shigeru, lập giả thuyết rằng vào năm 1997, Nintendo 64 ít được ưa chuộng ở Nhật Bản là do thiếu các trò chơi nhập vai.[141]

Nintendo thông báo doanh số phần cứng và phần mềm của máy đã ngưng từ năm 2004, ba năm sau khi ra mắt GameCube; tính đến ngày 31 tháng 12 năm 2009, Nintendo 64 đã bán tổng cộng 5,54 triệu máy tại Nhật Bản, 20,63 triệu ở châu Mỹ và 6,75 triệu ở các khu vực khác, với tổng số 32,93 triệu.[6]

Kế thừa[sửa | sửa mã nguồn]

Nintendo 64 vẫn là một trong những hệ thống trò chơi video được công nhận nhất trong lịch sử [142] và những trò chơi mà máy đem đến có tác động không thể xóa nhòa đối với ngành công nghiệp trò chơi; đặc biệt, hệ máy đã sinh ra nhiều nhượng quyền thương mại mới cũng như thiết lập một cộng đồng có tốc độ phát triển mạnh tồn tại cho đến ngày nay. Nhiều tựa trò chơi đã được chuyển hoặc sửa lại để phát hành trên các hệ máy mới hơn.

Được thiết kế song song với bộ điều khiển, Super Mario 64The Legend of Zelda: Ocarina of Time được các nhà phê bình và công chúng coi là hai trong số những trò chơi hay nhất và có ảnh hưởng nhất mọi thời đại. GoldenEye 007 là một trong những game có ảnh hưởng nhất đối với thể loại game bắn súng[143]

Aleck 64 là một thiết kế Nintendo 64 ở dạng arcade, được thiết kế bởi Seta hợp tác với Nintendo và được bán từ năm 1998 đến 2003 chỉ ở Nhật Bản.[144]

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Ghi chú[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ ニンテンドウ64?

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ IGN Staff (27 tháng 9 năm 1996). “Nintendo 64 Breaks Loose”. IGN. Truy cập ngày 12 tháng 11 năm 2015.
  2. ^ a ă “Long-awaited Nintendo 64 machine hits stores”. The Signal. Santa Clarita. 24 tháng 6 năm 1996.
  3. ^ a ă Younge, Gary (1 tháng 3 năm 1997). “Battle of the giants launched”. The Guardian. London.
  4. ^ Curtis, Maree (2 tháng 3 năm 1997). “Remember the games of the old school yard”. The Age. Melbourne.
  5. ^ “Consolidated Sales Transition by Region” (PDF). First console by Nintendo. 27 tháng 1 năm 2010. Bản gốc (PDF) lưu trữ ngày 24 tháng 2 năm 2011. Truy cập ngày 14 tháng 2 năm 2010.
  6. ^ a ă “Consolidated Sales Transition by Region” (PDF). Nintendo. ngày 27 tháng 1 năm 2010. Bản gốc (PDF) lưu trữ ngày 14 tháng 2 năm 2010. Truy cập ngày 25 tháng 11 năm 2015.
  7. ^ “All Time Top 20 Best Selling Games”. 21 tháng 5 năm 2003. Bản gốc lưu trữ ngày 21 tháng 2 năm 2006. Truy cập ngày 27 tháng 3 năm 2008.
  8. ^ Frank, Allegra (20 tháng 10 năm 2016). “Nintendo Switch Will Use Cartridges”. Polygon. Washington DC: Vox Media. Truy cập ngày 25 tháng 10 năm 2017.
  9. ^ a ă â b Fisher, Lawrence M (6 tháng 5 năm 1995). “Nintendo Delays Introduction of Ultra 64 Video-Game Player”. The New York Times. Truy cập ngày 23 tháng 1 năm 2015.
  10. ^ Hatfield, Daemon. “Nintendo 64 is number 9”. IGN. Truy cập ngày 11 tháng 11 năm 2015.
  11. ^ a ă â b c d Brandt, Richard L. (tháng 10 năm 1995). “Nintendo Battles for its Life”. Upside. 7 (10).
  12. ^ a ă â b c d đ “Nintendo and Silicon Graphics join forces to create world's most advanced video entertainment technology” (Thông cáo báo chí). Silicon Graphics, Inc. 4 tháng 9 năm 1993. Bản gốc lưu trữ ngày 7 tháng 7 năm 1997. Truy cập ngày 29 tháng 12 năm 2014.
  13. ^ “Tom Kalinske Interview”. Sega-16. Bản gốc lưu trữ ngày 7 tháng 2 năm 2009. Truy cập ngày 17 tháng 12 năm 2009.
  14. ^ a ă Cochrane, Nathan (1993). taken from Vision, the SGI newsletter. “PROJECT REALITY PREVIEW by Nintendo/Silicon Graphics”. GameBytes (21). Truy cập ngày 16 tháng 10 năm 2017.
  15. ^ Semrad, Ed (tháng 10 năm 1993). “Nintendo Postpones Intro of New System... Again!”. Electronic Gaming Monthly. Ziff Davis (51): 6.
  16. ^ “SILICON GRAPHICS UNVEILS 'REALITY IMMERSION TECHNOLOGY' FOR NINTENDO 64 AT U.S. DEBUT” (Thông cáo báo chí). Silicon Graphics, Inc. 15 tháng 5 năm 1996. Truy cập ngày 16 tháng 10 năm 2017.
  17. ^ “Reality Check”. GamePro (56). tháng 3 năm 1994. tr. 184.
  18. ^ Johnston, Chris; Riccardi, John (1996). Electronic Gaming Monthly's Player's Guide to Nintendo 64 Video Games. Ziff-Davis Publishing. tr. 18.
  19. ^ Higgins, David (22 tháng 4 năm 1997). “Nintendo's black box hides a brilliant brain”. The Australian. The Nintendo 64's simplicity is a key factor for projected sales of 50 million units over a decade-long product life cycle, according to Mr. Jim Foran, SGI's director of engineering for the project
  20. ^ a ă â b c Haigh-Hutchinson, Mark (tháng 1 năm 1997). “Classic Postmortem: Star Wars: Shadows Of The Empire”. Game Developer. Truy cập ngày 5 tháng 2 năm 2015.
  21. ^ “Silicon Graphics: showing off”. Edge (7): 18–19. tháng 4 năm 1994. Truy cập ngày 14 tháng 12 năm 2015.
  22. ^ Gaming Gossip. Electronic Gaming Monthly. Issue 69. Pg.52. April 1995.
  23. ^ a ă â Willcox, James K. (tháng 4 năm 1996). “The Game is 64 Bits”. Popular Mechanics: 134. Truy cập ngày 16 tháng 10 năm 2017.
  24. ^ a ă “Silicon Graphics: showing off”. Edge (7): 18–19. tháng 4 năm 1994. Truy cập ngày 14 tháng 12 năm 2015.
  25. ^ Gaming Gossip. Electronic Gaming Monthly. Issue 69. Pg.52. April 1995.
  26. ^ “Nintendo 64”. Next Generation (44): 40. tháng 8 năm 1998. Truy cập ngày 14 tháng 12 năm 2015.
  27. ^ Willcox, James K. (tháng 4 năm 1996). “The Game is 64 Bits”. Popular Mechanics: 134. Truy cập ngày 16 tháng 10 năm 2017.
  28. ^ “ANGEL STUDIOS JOINS NINTENDO ULTRA 64 DREAM TEAM” (Thông cáo báo chí). Redmond, WA. 15 tháng 2 năm 1995. Truy cập ngày 16 tháng 10 năm 2017 – qua Business Wire. World renowned computer graphics studio makes transition from "The Lawnmower Man" and MTV award-winning music videos to develop game for Nintendo's 64-bit home video game system.
  29. ^ Conrad, Jeremy (3 tháng 8 năm 2001). “A Brief History of N64”. IGN. Truy cập ngày 16 tháng 10 năm 2017.
  30. ^ “Nintendo Power”. Nintendo Power (74). tháng 7 năm 1995. Mindscape officially joined the Dream Team at E3 with the announcement of Monster Dunk for the Nintendo Ultra 64."
  31. ^ Haigh-Hutchinson, Mark (tháng 1 năm 1997). “Classic Postmortem: Star Wars: Shadows Of The Empire”. Game Developer. Truy cập ngày 5 tháng 2 năm 2015.
  32. ^ McGowan, Chris (4 tháng 9 năm 1993). “Nintendo, Silicon Graphics Team for Reality Check”. Billboard: 89. Truy cập ngày 16 tháng 10 năm 2017. [It] could be a cartridge system, a CD system, or both, or something not ever used before
  33. ^ a ă Gillen, Marilyn A. (25 tháng 6 năm 1994). “Billboard (June 25, 1994)”. Billboard. Truy cập ngày 2 tháng 9 năm 2014. Ngay bây giờ, hộp băng đem đến thời gian truy cập nhanh hơn, tốc độ di chuyển và ký tự nhiều hơn so với đĩa CD. Vì vậy, chúng tôi sẽ giới thiệu phần cứng mới của chúng tôi với hộp băng. Nhưng cuối cùng thì những vấn đề này với đĩa CD cũng sẽ được khắc phục. Khi điều đó xảy ra, bạn sẽ thấy Nintendo sử dụng CD làm phương tiện lưu trữ phần mềm cho hệ máy 64-bit của chúng tôi. - Howard Lincoln, chủ tịch Nintendo của Mỹ, 1994
  34. ^ “Nintendo Ultra 64”. Comming Soon. Truy cập ngày 14 tháng 1 năm 2009.
  35. ^ “Atari Jaguar”. Truy cập ngày 14 tháng 1 năm 2009.
  36. ^ Dark Watcher. “Atari Jaguar”. Video Game Console Library. Truy cập ngày 24 tháng 7 năm 2021.
  37. ^ “Midway Takes Project Reality to the Arcades, Williams Buys Tradewest”. GamePro (59). tháng 6 năm 1994. tr. 182.
  38. ^ a ă “Killer Instinct”. Bản gốc lưu trữ ngày 4 tháng 2 năm 2009. Truy cập ngày 14 tháng 1 năm 2009.
  39. ^ “MIDWAY KILLER INSTINCT HARDWARE”. System 16. Truy cập ngày 14 tháng 12 năm 2015.
  40. ^ “Killer Instinct Hardware”. Bản gốc lưu trữ ngày 4 tháng 2 năm 2009. Truy cập ngày 14 tháng 1 năm 2009.
  41. ^ “Nintendo 64 Homes in on Japan”. Next Generation. Imagine Media (12): 19. tháng 12 năm 1995.
  42. ^ “Gaming Gossip”. Electronic Gaming Monthly. Ziff Davis (74): 44. tháng 9 năm 1995.
  43. ^ “Say Goodbye to Ultra”. Electronic Gaming Monthly. Ziff Davis (81): 16. tháng 4 năm 1996.
  44. ^ Lindsay (5 tháng 11 năm 2011). “The 64DREAM – November 1996”. Yomuka!. Truy cập ngày 7 tháng 11 năm 2011.
  45. ^ Liedholm, Marcus (1 tháng 1 năm 1998). “The N64's Long Way to completion”. Nintendo Land. Bản gốc lưu trữ ngày 4 tháng 3 năm 2008. Truy cập ngày 27 tháng 3 năm 2008.
  46. ^ “Nintendo 64 Hardware Profile”. Bản gốc lưu trữ ngày 18 tháng 10 năm 2005. Truy cập ngày 11 tháng 1 năm 2009.
  47. ^ “Coverage of the Nintendo Ultra 64 Debut from Game Zero”. Game Zero. Truy cập ngày 27 tháng 3 năm 2008.
  48. ^ Semrad, Ed (tháng 4 năm 1996). “N64 Delayed... Again?”. Electronic Gaming Monthly. Ziff Davis (81): 6.
  49. ^ “Ultra 64 "Delayed" Until April 1996?”. Electronic Gaming Monthly. Ziff Davis (72): 26. tháng 7 năm 1995.
  50. ^ “Kyoto Microcomputer Co., Ltd” (PDF). Kyoto Microcomputer Co., Ltd. Truy cập ngày 14 tháng 1 năm 2015.
  51. ^ “Metrowerks Announces Partnership with Kyoto Microcomputer Co. Ltd” (Thông cáo báo chí). 4 tháng 11 năm 1998. Truy cập ngày 14 tháng 1 năm 2015. [Kyoto Microcomputer Co. Ltd.] is the authorized tools vendor for Nintendo 64.
  52. ^ “So Howard, What's the Excuse this Time?”. Next Generation. Imagine Media (17): 6–8. tháng 5 năm 1996.
  53. ^ “The Ad Blitz Kicks Off”. Electronic Gaming Monthly. Ziff Davis (81): 17. tháng 4 năm 1996.
  54. ^ “Ultra Hype for the Ultra 64”. GamePro. IDG (89): 12. tháng 2 năm 1996.
  55. ^ “Big in Japan: Nintendo 64 Launches at Last”. Next Generation. Imagine Media (21): 14–16. tháng 9 năm 1996.
  56. ^ “N64's Japanese Debut”. GamePro. IDG (96): 32. tháng 9 năm 1996.
  57. ^ Semrad, Ed (tháng 9 năm 1996). “Electronic Gaming Monthly”. Electronic Gaming Monthly. Ziff Davis (86): 6.
  58. ^ McCall, Scott (28 tháng 9 năm 1996). “N64's U.S. Launch”. Teleparc. Truy cập ngày 29 tháng 9 năm 2015.
  59. ^ Svenson, Christian (tháng 12 năm 1996). “Nintendo 64 Frenzy”. Next Generation. Imagine Media (24): 28. Nintendo had rather hopefully put a September 29 deadline on the on-sale date. But virtually every retailer in the country was shifting boxes by the 26th. Nintendo, realizing it could not hope to stop the malaise, yielded.
  60. ^ “Launch Surprises: Nintendo Cuts Price of N64, Drops Cruis'n USA as Launch Title”. GamePro. IDG (98): 26. tháng 11 năm 1996.
  61. ^ “Ultra 64 Delayed until September 30”. Next Generation. Imagine Media (16): 14–15. tháng 4 năm 1996.
  62. ^ a ă â Stone, BradCroal, N'Gai. "Nintendo's Hot Box." Newsweek 128.16 (1996): 12. Military & Government Collection. Web. ngày 24 tháng 7 năm 2013.
  63. ^ Hill, Charles (21 tháng 2 năm 2012). Strategic Management Cases: An Integrated Approach, 10th ed. ISBN 978-1285402154. Truy cập ngày 13 tháng 12 năm 2013.
  64. ^ Miller, Cyndee. "Sega Vs. Nintendo: This Fights almost as Rough as their Video Games." Marketing News 28.18 (1994): 1-. ABI/INFORM Global; ProQuest Research Library. Web. May 24, 2012.
  65. ^ Editors, Business. "New Nintendo 64 Pricing Set at $129.95, $10 Software Coupons to Continue Sales Momentum." Business Wire: 1. August 25, 1998. ProQuest. Web. July 23, 2013.
  66. ^ a ă â “10 Reasons Why Nintendo 64 Will Kick Sony's and Sega's Ass (& 20 Reasons Why it Won't)”. Next Generation. Imagine Media (20): 36–43. tháng 8 năm 1996.
  67. ^ “Nintendo 64 Marketing Specs”. Next Generation. Imagine Media (20): 38. tháng 8 năm 1996.
  68. ^ "Promotions: Mills Gets Foot Up with Nintendo Link-up." BRANDWEEK formerly Adweek Marketing Week. (ngày 18 tháng 1 năm 1999): 277 words. LexisNexis Academic. Web. Date. Truy cập 2013/07/24.
  69. ^ Wasserman, Todd. "Nintendo: Pokemon, Peripherals Get $30M." Brandweek 41.7 (2000): 48. Business Source Complete. Web. ngày 24 tháng 7 năm 2013.
  70. ^ a ă “Main specifications of VR4300TM-series”. NEC. Truy cập ngày 20 tháng 5 năm 2006.
  71. ^ “Total Recall: The Future of Data Storage”. Next Generation. Imagine Media (23): 43. tháng 11 năm 1996. The current trend now, with both the M2 and N64, is back towards a unified memory system.
  72. ^ a ă “Which Game System is the Best!?”. Next Generation. Imagine Media (12): 83–85. tháng 12 năm 1995.
  73. ^ “Nintendo Support: Nintendo 64 AV to TV Hookup”. Nintendo. Truy cập ngày 28 tháng 2 năm 2010.
  74. ^ Loguidice, Bill; Barton, Matt (24 tháng 2 năm 2014). Vintage Game Consoles: An Inside Look at Apple, Atari, Commodore, Nintendo, and the Greatest Gaming Platforms of All Time (bằng tiếng Anh). CRC Press. tr. 262. ISBN 9781135006518.
  75. ^ a ă IGN Staff (15 tháng 12 năm 1998). “Nintendo 64 Expansion Pak”. IGN. Truy cập ngày 7 tháng 8 năm 2015.
  76. ^ “Shigeru Miyamoto: The Master of the Game”. Next Generation. Imagine Media (14): 45–47. tháng 2 năm 1996.
  77. ^ “Nintendo 64 ROMS”. Truy cập ngày 14 tháng 1 năm 2009.
  78. ^ “Nintendo 64”. Bản gốc lưu trữ ngày 6 tháng 11 năm 2007. Truy cập ngày 14 tháng 1 năm 2009.
  79. ^ “Zelda Ocarina of Time Cartridge Trivia”. Bản gốc lưu trữ ngày 3 tháng 3 năm 2016. Truy cập ngày 14 tháng 1 năm 2009.
  80. ^ "Nintendo Wakes Up." The Economist August 3, 1996: 55-. ABI/INFORM Global; ProQuest Research Library. Web. May 24, 2012.
  81. ^ Croal, N'Gai (4 tháng 9 năm 2000). “It's Hip To Be Square”. Newsweek. 136 (10). Masato Kawaguchi and Marc Saltzman in Japan. tr. 53–54. Truy cập ngày 3 tháng 8 năm 2020.
  82. ^ “N64 Top 10 List”. Electronic Gaming Monthly. Ziff Davis (85): 17. tháng 8 năm 1996.
  83. ^ “Launch Puts N64 on Map”. Electronic Gaming Monthly. Ziff Davis (89): 20–21. tháng 12 năm 1996.
  84. ^ “IGN N64: Editors' Choice Games”. IGN. Bản gốc lưu trữ ngày 9 tháng 5 năm 2008. Truy cập ngày 27 tháng 3 năm 2008.
  85. ^ “Nintendo Boosts N64 Production”. Electronic Gaming Monthly. Ziff Davis (93): 22. tháng 4 năm 1997.
  86. ^ “Super Mario Sales Data: Historical Units Sold Numbers for Mario Bros on NES, SNES, N64...”. Truy cập ngày 12 tháng 11 năm 2015.
  87. ^ “Gran Turismo Series Shipments Hit 50 Million”. PCWorld. 9 tháng 5 năm 2008. Bản gốc lưu trữ ngày 5 tháng 5 năm 2019. Truy cập ngày 12 tháng 11 năm 2015.
  88. ^ “Masterpiece: Final Fantasy VII”. Ars Technica. Truy cập ngày 12 tháng 11 năm 2015.
  89. ^ “GT Countdown Top 10 First-Person Shooters of All Time”. GameTrailers. ngày 4 tháng 12 năm 2012. Truy cập ngày 5 tháng 2 năm 2016.
  90. ^ a ă “Legend of Zelda: Ocarina of Time”. Metacritic. Truy cập ngày 3 tháng 2 năm 2010. Metacritic here states that Ocarina of Time is "[c]onsidered by many to be the greatest single-player video game ever created in any genre..."
  91. ^ “Ocarina of Time Hits Virtual Console”. 1UP.com. Bản gốc lưu trữ ngày 29 tháng 6 năm 2011. Truy cập ngày 2 tháng 2 năm 2010.
  92. ^ “The Best Video Games in the History of Humanity”. Filibustercartoons.com. Truy cập ngày 12 tháng 9 năm 2010.
  93. ^ a ă “Ultra 64: Nintendo's Shot at the Title”. Next Generation. Imagine Media (14): 36–44. tháng 2 năm 1996.
  94. ^ “Nintendo DS vs. Nintendo 64”. Truy cập ngày 15 tháng 1 năm 2009.[liên kết hỏng]
  95. ^ “Saturn Game Tutorial”. Truy cập ngày 15 tháng 1 năm 2009.
  96. ^ “Nintendo DS vs. Nintendo 64”. Truy cập ngày 15 tháng 1 năm 2009.[liên kết hỏng]
  97. ^ “Saturn Game Tutorial”. Truy cập ngày 15 tháng 1 năm 2009.
  98. ^ “Nintendo 64”. Truy cập ngày 15 tháng 1 năm 2009.[liên kết hỏng]
  99. ^ a ă “The N64 Hardware”. Bản gốc lưu trữ ngày 30 tháng 4 năm 2009. Truy cập ngày 15 tháng 1 năm 2009.
  100. ^ a ă Nintendo Power August, 1994 – Pak Watch. Nintendo. 1994. tr. 108.
  101. ^ “Nintendo Ultra 64: The Launch of the Decade?”. Maximum: The Video Game Magazine. Emap International Limited (2): 107–8. tháng 11 năm 1995.
  102. ^ Noble, McKinley. “5 Biggest Game Console Battles”. PC World. Truy cập ngày 19 tháng 11 năm 2019.
  103. ^ Sun, Leo. “3 Ways Nintendo's Fear of Piracy Shaped its Business”. The Motley Fool. Truy cập ngày 19 tháng 11 năm 2019.
  104. ^ a ă “Bringing Indy to N64”. IGN. 9 tháng 11 năm 2000. Truy cập ngày 24 tháng 9 năm 2013.
  105. ^ a ă Bacani, Cesar; Mutsuko, Murakami (18 tháng 4 năm 1997). “Nintendo's new 64-bit platform sets off a scramble for market share”. Asiaweek. Bản gốc lưu trữ ngày 26 tháng 12 năm 2005. Truy cập ngày 9 tháng 2 năm 2007.
  106. ^ Ryan, Michael E. "'I Gotta Have This Game Machine!' (Cover Story)." Familypc 7.11 (2000): 112. MasterFILE Premier. Web. July 24, 2013.
  107. ^ “1996: The Year of the Videogame”. Next Generation. Imagine Media (13): 71. tháng 1 năm 1996.
  108. ^ a ă “The N64 Hardware”. Bản gốc lưu trữ ngày 30 tháng 4 năm 2009. Truy cập ngày 16 tháng 1 năm 2009.
  109. ^ a ă “CD Capacity”. Truy cập ngày 16 tháng 1 năm 2009.
  110. ^ 30 tháng 9 năm 1996/business/fi-49002_1_n64 “New Nintendo 64 is a Technical Wonder; Leisure: The Cartridge-Based Game Machine Boasts Blistering Speed and Super-Sharp Graphics” Kiểm tra giá trị |địa chỉ= (trợ giúp).
  111. ^ “What's Wrong with N64 Software?”. Next Generation. Imagine Media (29): 43. tháng 5 năm 1997.
  112. ^ a ă “Nintendo 64”. Truy cập ngày 15 tháng 1 năm 2009.
  113. ^ “Squaresoft Head for Sony”. Maximum: The Video Game Magazine. Emap International Limited (4): 105. tháng 3 năm 1996.
  114. ^ “Elusions: Final Fantasy 64”. Truy cập ngày 11 tháng 1 năm 2009.
  115. ^ a ă â “Nintendo 64”. Truy cập ngày 11 tháng 1 năm 2009.
  116. ^ “Most Popular Nintendo 64 Games”. Bản gốc lưu trữ ngày 18 tháng 12 năm 2008. Truy cập ngày 11 tháng 1 năm 2009.
  117. ^ “Indiana Jones and the Infernal Machine”. IGN. 12 tháng 12 năm 2000. Truy cập ngày 24 tháng 9 năm 2013.
  118. ^ “Interview: Battling the N64 (Naboo)”. IGN64. 10 tháng 11 năm 2000. Truy cập ngày 27 tháng 3 năm 2008.
  119. ^ Miyamoto, Shigeru; Itoi, Shigesato (tháng 12 năm 1997). Translation. “A friendly discussion between the "Big 2"”. The 64DREAM: 91.
  120. ^ “Ultra 64: Nintendo's shot at the title”. Next Generation (14). tháng 2 năm 1996. Truy cập ngày 5 tháng 2 năm 2015.
  121. ^ Krantz, Michael; Jackson, David S. (20 tháng 5 năm 1996). “Super Mario's Dazzling Comeback”. Time International . Time, Inc. 147 (21). Truy cập ngày 23 tháng 1 năm 2015.
  122. ^ “To Buy or Not to Buy”. GamePro. IDG (97): 36. tháng 10 năm 1996.
  123. ^ Curtiss, Aaron (30 tháng 9 năm 1996). “New Nintendo 64 is a Technical Wonder; Leisure: The Cartridge-Based Game Machine Boasts Blistering Speed and Super-Sharp Graphics”. Los Angeles Times. Truy cập ngày 21 tháng 1 năm 2015.
  124. ^ Krantz, Michael (25 tháng 11 năm 1996). “64 Bits of Magic”. Time Magazine. 148 (24).
  125. ^ “Spotlight Award Winners”. Next Generation. Imagine Media (31): 21. tháng 7 năm 1997.
  126. ^ “EGM's Special Report: Which System Is Best?”. 1998 Video Game Buyer's Guide. Ziff Davis: 42–45. tháng 3 năm 1998.
  127. ^ Eggebrecht, Julian (23 tháng 2 năm 1998). “Factor 5 Interview (Part I)” (Phỏng vấn). Phóng viên Peer Schneider. Truy cập ngày 13 tháng 1 năm 2015.
  128. ^ a ă Hutchinson, Lee (13 tháng 1 năm 2013). “How I launched ba consoles (and found true love) at Babbage's store no. 9”. Ars Technica (bằng tiếng Anh). Truy cập ngày 20 tháng 6 năm 2020.
  129. ^ Krantz, Michael. "Mario Plays Hard To Get." Time 148.26 (1996): 60. Military & Government Collection. Web. July 24, 2013.
  130. ^ “Sega Dreamcast Sales Outstrip Expectations in N. America”. Comline Computers. ngày 6 tháng 10 năm 1999. Bản gốc lưu trữ ngày 14 tháng 7 năm 2012. Truy cập ngày 27 tháng 3 năm 2008.
  131. ^ “1997: So far, the year of Nintendo; company sales up 156 percent; driven by Nintendo 64 success”. Atlanta: Business Wire. 18 tháng 6 năm 1997. Truy cập ngày 12 tháng 11 năm 2015.
  132. ^ “Nintendo Delivers Early Holiday Cheer With New Software Prices. – Free Online Library”. Thefreelibrary.com. Truy cập ngày 2 tháng 3 năm 2014.
  133. ^ “1997: So far, the year of Nintendo; company sales up 156 percent; driven by Nintendo 64 success”. Atlanta: Business Wire. ngày 18 tháng 6 năm 1997. Truy cập ngày 12 tháng 11 năm 2015.
  134. ^ Kent, Steven L. (2002). The Ultimate History of Video Games: The Story Behind the Craze that Touched our Lives and Changed the World. New York: Random House International. ISBN 978-0-7615-3643-7. OCLC 59416169.
  135. ^ “Nintendo's Holiday Surprise!: Diddy Kong Racing Announced; Griffey and Banjo-Kazooie Delayed”. GamePro. IDG (110): 30. tháng 11 năm 1997.
  136. ^ “Nintendo Dealt Blow”. Next Generation. Imagine Media (35): 22. tháng 11 năm 1997.
  137. ^ “N64 Games Delayed Again”. Electronic Gaming Monthly. Ziff Davis (100): 24. tháng 11 năm 1997.
  138. ^ Takao Imamura; Shigeru Miyamoto (tháng 8 năm 1997). “Pak Watch E3 Report "The Game Masters"”. Nintendo Power. Nintendo: 104–105.
  139. ^ “Nintendo 64 Week: Day Two – Retro Feature at IGN”. IGN. Bản gốc lưu trữ ngày 5 tháng 8 năm 2011. Truy cập ngày 4 tháng 3 năm 2013.
  140. ^ “Filter Face Off: Top 10 Best Game Consoles”. g4tv.com. Bản gốc lưu trữ ngày 2 tháng 7 năm 2017. Truy cập ngày 3 tháng 5 năm 2013.
  141. ^ “Seta Aleck64 Hardware”. System 16. Truy cập ngày 25 tháng 11 năm 2015.

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]