Phá lấu

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Phá lấu (tiếng Trung: 拍滷; Bạch thoại tự: phah-ló̍) là một món ăn khá quen thuộc xuất xứ Trung Quốc ở các tỉnh thành miền nam Việt Nam, đặc biệt là ở Sài Gòn. Phá lấu được làm từ lưỡi, tai, ruột cho đến bao tử của heo, hay vịt. Phá lấu thường được ăn kèm với bánh mì, cơm, cháo...

Nguồn gốc xuất xứ[sửa | sửa mã nguồn]

Về món phá lấu, nhiều tài liệu cho rằng món này được hình thành từ những lần cúng kiếng, giỗ chạp của người Tiều bên Trung Hoa. Con heo cúng ăn không hết, để giữ được lâu ngày thì phải đem tẩm ướp sau bỏ vào nồi ăn dần. Nồi nước phá lấu gồm các gia vị như ngũ vị hương, quế chi, bát giác, đại hồi, tiểu hồi cùng một số vị thuốc bắc, còn phần thịt của heo bất cứ bộ phận nào cũng đều nấu phá lấu được, từ lưỡi, tai heo, ruột heo cho đến bao tử...

Phá lấu của cộng đồng người Tiều du nhập vào Sài Gòn từ rất lâu, chủ yếu ăn theo cách truyền thống từ bao đời nay là với cháo hoặc cơm[1].

Một số quán phá lấu nổi tiếng ở Sài Gòn[2][sửa | sửa mã nguồn]

  • Phá lấu Bà Năm
  • Phá lấu chú Ba
  • Phá lấu cô Oanh
  • Phá lấu chiên Vũ Tùng
  • Phá lấu xiên nướng
  • Phá lấu dì Liên
  • Phá lấu xá xị dì Minh

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ “Hấp dẫn bánh mì phá lấu Tiều trên đường Nguyễn Trãi”. Thanh Niên.
  2. ^ “Phá lấu - món ăn đường phố "ăn là nghiền" ở Sài Gòn”. Dân Việt.