Pháp Luân Công

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Pháp Luân Công
Falun Gong Logo.svg
Ký hiệu của Pháp Luân Công
Phồn thể 法輪功
Giản thể 法轮功
Pháp Luân Đại Pháp
Phồn thể 法輪大法
Giản thể 法轮大法

Pháp Luân Công (phồn thể: 法輪功 giản thể: 法轮功, bính âm: Fǎlún Gōng), hay còn gọi là Pháp Luân Đại Pháp (phồn thể: 法輪大法, bính âm: Fǎlún Dafǎ), là một phép thực hành tâm linh của Trung Quốc kết hợp các bài tập thiềnkhí công với một triết lý đạo đức tập trung vào các nguyên lý Chân, Thiện, Nhẫn (tiếng Trung: 真、善、忍). Việc thực hành nhấn mạnh đạo đức và tâm tính. Pháp Luân Công tự coi nó là một thực hành khí công của Phật giáo, mặc dù giáo lý của nó cũng kết hợp các yếu tố rút ra từ truyền thống Đạo giáo. Thông qua việc sống chân thực và thực hành thiền định, các học viên Pháp Luân Công mong muốn buông bỏ các vướng mắc, và cuối cùng đạt được sự giác ngộ tâm linh.

Pháp Luân Công lần đầu tiên được Lý Hồng Chí giảng dạy công khai ở Đông Bắc Trung Quốc vào năm 1992. Nó nổi lên vào giai đoạn cuối của thời kỳ "bùng nổ khí công" ở Trung Quốc - thời điểm chứng kiến sự gia tăng của các hoạt động tương tự như thiền, các bài tập di chuyển chậm và luyện thở. Pháp Luân Công khác với các trường phái khí công khác ở chỗ không thu lệ phí, không có một hệ thống thành viên chính thức, không có các nghi lễ thờ cúng hàng ngày, đặc biệt nhấn mạnh về đạo đức, và giáo lý của nó mang tính thần học. Các học giả phương Tây đã mô tả Pháp Luân Công là một môn khí công, một "phong trào", một "hệ thống tu luyện" trong truyền thống của thời cổ đại Trung Quốc, hoặc như là một tôn giáo tại Trung Quốc.

Mặc dù ban đầu Pháp Luân Công nhận được sự hỗ trợ đáng kể từ các giới chức Trung Quốc, vào thời điểm giữa đến cuối thập niên 1990, Đảng Cộng sản Trung Quốc và các tổ chức an ninh công cộng ngày càng xem Pháp Luân Công như là một mối đe dọa tiềm tàng do quy mô của nó, tính độc lập với nhà nước, và việc truyền bá tâm linh của tổ chức này. Đến năm 1999, chính phủ Trung Quốc ước tính số lượng học viên Pháp Luân Công tại nước này là 70 triệu.[1] Căng thẳng đã lên đến đỉnh điểm trong tháng 4 năm 1999, khi hơn 10.000 học viên Pháp Luân Công tụ tập một cách hòa bình gần Trung Nam HảiBắc Kinh để yêu cầu được công nhận tính hợp pháp và không bị nhà nước can thiệp. Cuộc tụ tập này được nhiều người coi là xúc tác tạo ra chính sách khủng bố sau đó.

Vào ngày 20 tháng 7 năm 1999, các lãnh đạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc khởi xướng một cuộc đàn áp và chiến dịch tuyên truyền nhiều mặt trên toàn quốc nhằm tiêu diệt tận gốc Pháp Luân Công. Chính phủ chặn truy cập Internet đến các trang web có đề cập đến Pháp Luân Công, và vào tháng 10 năm 1999 tuyên bố Pháp Luân Công là một "tổ chức tà giáo" đang đe dọa sự ổn định của xã hội Trung Quốc. Theo báo cáo, các học viên Pháp Luân Công ở Trung Quốc đã bị đối xử vi phạm nhân quyền: ước tính hàng trăm ngàn người đã bị cầm tù không qua xét xử,[2] và các học viên bị giam giữ bị ép phải lao động cưỡng bức, bị lạm dụng tâm thần, tra tấn, và phải chịu hàng loạt phương pháp cưỡng chế tẩy não của chính quyền Trung Quốc.[3] Tính đến năm 2009, các nhóm nhân quyền ước tính ít nhất có 2.000 học viên Pháp Luân Công đã chết do bị hành hạ trong tù.[4] Một số nhà quan sát đưa ra con số cao hơn nhiều, và báo cáo rằng hàng chục ngàn học viên có thể đã bị giết để cung cấp nội tạng cho ngành công nghiệp ghép tạng của Trung Quốc.[5][6] Trong những năm kể từ khi cuộc đàn áp bắt đầu, các học viên Pháp Luân Công tại Trung Quốc đã tích cực đấu tranh cho nhân quyền ở nước này.

Người sáng lập Pháp Luân Công - Lý Hồng Chí - đã chuyển tới Hoa Kỳ từ năm 1996, và Pháp Luân Công có một lượng học viên đông đảo trên toàn cầu. Tại Trung Quốc, ước tính cho thấy hàng chục triệu người vẫn tiếp tục tập luyện Pháp Luân Công mặc dù bị khủng bố.[7][8][9] Trên thế giới, có hàng trăm ngàn người tập luyện Pháp Luân Công ở ngoài Trung Quốc tại hơn 70 quốc gia.[10][11]

Lịch sử tại Trung Quốc

1992–1996

Lý Hồng Chí giới thiệu Pháp Luân Công cho công chúng vào ngày 13 tháng 5 năm 1992, tại Trường Xuân, tỉnh Cát Lâm.[12] Vài tháng sau, vào tháng 9 năm 1992, Pháp Luân Công đã được thừa nhận là một môn phái khí công dưới sự quản lý của Hội nghiên cứu khoa học Khí công Trung Quốc của nhà nước (HNKKT). Lý đã được công nhận là một bậc thầy khí công, và được phép dạy thực hành khí công của mình trên toàn quốc.[13] Giống như nhiều thầy khí công vào thời điểm đó, Lý đi du lịch vòng quanh các thành phố lớn ở Trung Quốc 1992-1994 để dạy thực hành Pháp Luân Công. Ông đã được trao tặng một số giải thưởng của các tổ chức chính phủ Trung Quốc.[12][14][15][16]

Theo David Ownby, Giáo sư Lịch sử và Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Đông Á tại Đại học Montréal, Lý Hồng Chí đã trở thành một "ngôi sao vụt sáng của phong trào khí công",[17] và Pháp Luân Công đã được chính phủ chấp nhận như là một phương tiện hiệu quả của việc giảm chi phí chăm sóc sức khỏe, thúc đẩy văn hóa Trung Quốc, và nâng cao đạo đức cộng đồng. Trong tháng 12 năm 1992, Lý và một số học viên Pháp Luân Công tham gia Hội chợ triển lãm y tế châu Á tại Bắc Kinh, nơi ông được báo cáo "đã nhận được khen ngợi nhiều nhất [so với các trường phái khí công khác] tại hội chợ, và đạt được kết quả điều trị rất tốt," theo Ban tổ chức của hội chợ[12] Sự kiện này đã khẳng định danh tiếng của Lý, và các báo cáo về công năng chữa bệnh của Pháp Luân Công trên báo chí bắt đầu lan rộng.[12][18] Năm 1993, một ấn phẩm của Bộ Công an Trung Quốc khen ngợi Lý Hồng Chí đã "phát huy đức tính chống tội phạm truyền thống của người Trung Quốc trong việc bảo vệ trật tự an ninh xã hội, và trong việc thúc đẩy sự ngay thẳng trong xã hội."[19]

Pháp Luân Công khác biệt so với các trường phái khí công khác ở chỗ nhấn mạnh vào đạo đức, chi phí thấp, và lợi ích cho sức khỏe. Nó nhanh chóng phát triển qua việc truyền miệng, thu hút một loạt các học viên đến từ tất cả các tầng lớp xã hội, bao gồm cả một số thành viên của Đảng Cộng sản Trung Quốc.[20][21]

Từ năm 1992 đến năm 1994, Lý có tính chi phí cho các cuộc hội thảo và bài giảng của ông trên khắp Trung Quốc, mặc dù chi phí ông lấy thấp hơn đáng kể so với các môn khí công cạnh tranh khác, và các Hiệp hội khí công địa phương nhận được một phần tiền đáng kể trích ra từ khoản thu này.[22] Lý giải thích lệ phí này như là cần thiết để trang trải chi phí đi lại và các chi phí khác, và trong một số trường hợp, ông đã tặng toàn bộ số tiền thu được cho từ thiện. Năm 1994, Lý ngừng thu phí hoàn toàn, sau đó quy định rằng Pháp Luân Công luôn luôn phải được dạy miễn phí, và sách vở giáo lý của Pháp Luân Công phải có sẵn miễn phí (bao gồm cả trực tuyến).[23] Mặc dù một số nhà quan sát tin rằng Lý tiếp tục có được thu nhập đáng kể thông qua việc bán sách Pháp Luân Công,[24] những người khác phản đối việc này, và chỉ ra rằng hầu hết các sách Pháp Luân Công đều là các bản sao lậu.[25]

Tại Triển lãm sức khỏe Châu Á tại Bắc Kinh năm 1994, Lý Hồng Chí được khen tặng là "Bậc thầy khí công lỗi lạc." Pháp Luân Công cũng nhận được "Giải thưởng vàng đặc biệt" và giải thưởng "Phát triển Lĩnh vực khoa học."

Với việc xuất bản các sách Pháp Luân Công và Chuyển Pháp Luân, Lý đã khiến những bài giảng của mình trở nên dễ tiếp cận hơn nhiều. Sách Chuyển Pháp Luân, được công bố vào tháng 1 năm 1995 tại một buổi lễ được tổ chức tại hội trường của Bộ Công an, đã trở thành một trong các cuốn sách bán chạy nhất ở Trung Quốc.[26][27]

Năm 1995, chính quyền Trung Quốc bắt đầu tiếp cận Pháp Luân Công để củng cố cơ cấu tổ chức của nó và ràng buộc quan hệ của nó với các tổ chức Đảng và nhà nước.[28] Ủy ban quốc gia Thể thao Trung Quốc, Bộ Y tế Cộng đồng, và Hội nghiên cứu khoa học Khí công Trung Quốc (HNKKT) đã tìm gặp Lý để cùng nhau thành lập một hiệp hội Pháp Luân Công. Lý đã từ chối. Cùng năm đó, HNKKT ban hành một quy định mới buộc các tất cả các giáo phái khí công phải thành lập một chi nhánh Đảng bộ Đảng Cộng sản. Lý một lần nữa từ chối.[29]

Căng thẳng tiếp tục leo thang giữa Lý và HNKKT vào năm 1996. Trong khi đối mặt với sự phổ biến ngày càng tăng của Pháp Luân Công-phần lớn là do học phí thấp của nó-các thầy khí công khác cạnh tranh với Lý cáo buộc Lý đã phá giá. Theo Schechter, Hiệp hội khí công đã yêu cầu Lý tăng học phí, nhưng Lý đã nhấn mạnh nhu cầu các bài giảng của mình phải được cung cấp miễn phí.[22]

Trong tháng 3 năm 1996, do bất đồng gia tăng, Pháp Luân Công đã rút khỏi HNKKT, sau đó nó đã hoạt động không phụ thuộc vào một hiệp hội chính thức nào của nhà nước Trung Quốc. Đại diện của Pháp Luân Công đã cố gắng để đăng ký Pháp Luân Công với các cơ quan khác của chính phủ, nhưng đã bị từ chối.[30] Lý Hồng Chí và Pháp Luân Công kể từ đó đã đứng ngoài các mối quan hệ cá nhân và giao dịch tài chính với nhà nước, vốn là tiêu chí đảm bảo cho các thầy dạy khí công và các tổ chức khí công của họ có thể tìm được một chỗ đứng trong hệ thống nhà nước Trung Quốc, và được nhà nước này bảo vệ.[31]

1996–1999

Việc Pháp Luân Công rút lui khỏi tổ chức HNKKT của nhà nước xảy ra đồng thời với một sự thay đổi lớn hơn trong thái độ của chính phủ đối với môn khí công. Khi những người gièm pha khí công trong chính phủ ngày càng có ảnh hưởng nhiều hơn, chính quyền bắt đầu cố gắng kiềm chế sự phát triển và ảnh hưởng của các môn phái khí công, trong đó có một số môn phái đã có hàng chục triệu học viên.[12] Vào giữa những năm 1990, truyền thông nhà nước bắt đầu xuất bản các bài báo chỉ trích khí công.[29][12]

Ban đầu Pháp Luân Công được nhà nước bảo vệ không bị làn sóng chỉ trích tấn công, nhưng sau khi rút khỏi HNKKT vào tháng 3 năm 1996, Pháp Luân Công đã không được bảo vệ nữa. Vào ngày 17 tháng 6 năm 1996, Quang Minh nhật báo, một tờ báo nhà nước có ảnh hưởng lớn đã xuất bản một bài bút chiến chống lại Pháp Luân Công, trong đó Chuyển Pháp Luân, tác phẩm trung tâm của môn phái này, được mô tả như một ví dụ của "mê tín thời phong kiến."[12][32] Tác giả viết rằng lịch sử của nhân loại là một "cuộc đấu tranh giữa khoa học và mê tín dị đoan", và kêu gọi các nhà xuất bản Trung Quốc không in "sách giả khoa học của kẻ lừa đảo." Bài báo đã được ít nhất hơn hai mươi tờ báo khác trên toàn Trung Quốc cùng hưởng ứng. Ngay sau đó, vào ngày 24 tháng 7, Ban Tuyên giáo Trung ương cấm tất cả các ấn phẩm sách của Pháp Luân Công (mặc dù lệnh cấm đã không được thực thi một cách nhất quán).[32] Hiệp hội Phật giáo do Nhà nước Trung Quốc quản lý cũng bắt đầu đưa ra những lời chỉ trích Pháp Luân Công, kêu gọi Phật tử không tham gia tập luyện nó.[33]

Các sự kiện xảy ra này là một thách thức quan trọng đối với học viên Pháp Luân Công, và các học viên của tổ chức này đã không hề xem nhẹ.[34] Hàng ngàn người theo Pháp Luân Công đã viết thư cho Quang Minh nhật báo và HNKKT, khiếu nại chống lại các biện pháp trừng phạt, tuyên bố rằng họ đã vi phạm chỉ thị "Ba Không" của Hồ Diệu Bang về việc cấm các phương tiện truyền thông khuyến khích hoặc chỉ trích khí công.[32][35] Trong một động thái phản đối khác, các học viên Pháp Luân Công đã tổ chức các cuộc biểu tình hòa bình bên ngoài phương tiện truyền thông địa phương hoặc cơ quan chính phủ để yêu cầu rút lại những bài báo đã viết về Pháp Luân Công mà họ coi là không công bằng. Lý Hồng Chí tuyên bố rằng phản ứng của các học viên đối với chỉ trích đã cho thấy cái tâm của họ và "sẽ loại bỏ các đệ tử giả mạo để giữ lại những đệ tử thật sự". Ông cũng nói rõ rằng việc công khai bảo vệ Pháp Luân Công là một hành động công chính và là một khía cạnh quan trọng của việc tu luyện Pháp Luân Công.[18]

Các cuộc bút chiến chống lại Pháp Luân Công là một phần của một phong trào lớn chống lại các tổ chức khí công bằng phương tiện truyền thông của nhà nước.[36] Mặc dù Pháp Luân Công không phải là mục tiêu duy nhất của những lời chỉ trích trên các phương tiện truyền thông, cũng không phải là môn phái khí công duy nhất phản đối nhà nước, phản ứng của Pháp Luân Công là phản ứng có đông người tham gia nhất và kiên định nhất.[37] Nhiều cuộc biểu tình của Pháp Luân Công chống lại việc mô tả tiêu cực về Pháp Luân Công trên các phương tiện thông tin đã thành công, kết quả là một số tờ báo đã rút lại một số bài báo chỉ trích môn phái này. Điều này góp phần củng cố niềm tin của các học viên rằng những chỉ trích truyền thông đối với Pháp Luân Công là sai hoặc phóng đại, và lập trường của họ là đúng đắn.[38]

Tháng 6 năm 1998, Hà Tộ Hưu, một nhà phê bình thẳng thắn môn khí công và một người bảo vệ chủ nghĩa Mác quyết liệt, xuất hiện trên một talk show trên truyền hình Bắc Kinh công khai chỉ trích khí công, và đề cập cụ thể đến Pháp Luân Công.[39] Các học viên Pháp Luân Công đã đáp trả bằng các cuộc biểu tình hòa bình và vận động đài truyền hình sửa sai. Các phóng viên chịu trách nhiệm về chương trình trên đã bị sa thải, và một chương trình truyền hình khen ngợi Pháp Luân Công đã được phát sóng vài ngày sau đó.[40][41] Các học viên Pháp Luân Công cũng tham gia biểu tình tại 14 cơ quan truyền thông khác.[40]

Trong năm 1997, Bộ Công an đã phát động một cuộc điều tra xem liệu Pháp Luân Công có nên được coi là tà giáo (邪教, xiejiao). Báo cáo đã kết luận rằng "không có bằng chứng nào cho đến thời điểm hiện tại".[42] Tuy nhiên, một năm sau đó, vào ngày 21 tháng 7 năm 1998, Bộ Công an đã ban hành văn bản số 555, "Thông báo về cuộc điều tra Pháp Luân Công". Tài liệu này khẳng định rằng Pháp Luân Công là một "tà giáo", và lệnh cho các cuộc điều tra khác cần được tiến hành để tìm kiếm bằng chứng hỗ trợ cho kết luận trên.[43] Các học viên Pháp Luân Công cho biết các đường dây điện thoại của họ bị ghi âm, nhà của họ bị lục soát và đột kích, và nơi tập luyện Pháp Luân Công bị nhân viên an ninh công cộng đến phá rối.[18]

Lý Hồng Chí (bên phải) nhận bằng khen từ thống đốc Illinois vào năm 1999.

Trong khoảng thời gian này, ngay cả khi những lời chỉ trích khí công và Pháp Luân Công tăng cao trong một số giới chức, Pháp Luân Công vẫn duy trì được sự ủng hộ của một số quan chức cao cấp trong chính phủ. Năm 1998, Kiều Thạch, Ủy viên trưởng Ủy ban Thường vụ Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc mới về hưu khởi xướng cuộc điều tra riêng của cá nhân ông đối với Pháp Luân Công. Sau nhiều tháng điều tra, nhóm của ông đã kết luận rằng "Pháp Luân Công có hàng trăm lợi ích cho người dân Trung Quốc và nước Trung Quốc, và không có một tác động xấu nào."[44] Vào tháng 5 cùng năm, Ủy ban Thể thao quốc gia Trung Quốc đã phát động cuộc điều tra riêng của mình về Pháp Luân Công. Dựa trên các cuộc phỏng vấn với hơn 12.000 học viên Pháp Luân Công ở tỉnh Quảng Đông,[29] Ủy ban nói rằng họ "khẳng định các bài tập và hiệu quả của Pháp Luân Công là tuyệt vời. Nó đã làm được rất nhiều việc nhằm cải thiện sự ổn định và đạo đức của xã hội."

Người sáng lập môn phái, Lý Hồng Chí, không có mặt tại Trung Quốc trong phần lớn giai đoạn gia tăng căng thẳng với chính phủ. Vào tháng 3 năm 1995, Lý đã rời Trung Quốc để đi dạy Pháp Luân Công ở Pháp và sau đó là các nước khác. Vào năm 1998 ông đã có được quyền thường trú tại Hoa Kỳ.[29][18][45]

Đến năm 1999, Ủy ban Thể thao Nhà nước đã thống kê có khoảng 70 triệu học viên Pháp Luân Công ở Trung Quốc.[1][46] Một nhân viên giấu tên của Ủy ban Thể thao quốc gia của Trung Quốc, được trích dẫn trong một cuộc phỏng vấn với tạp chí U.S. News & World Report lúc đó đã suy đoán rằng nếu 100 triệu người đã tập luyện Pháp Luân Công và các hình thức khí công khác thì chi phí chăm sóc sức khỏe sẽ giảm đáng kể và "Thủ tướng Chu Dung Cơ rất hạnh phúc về điều này."[47]

Biểu tình tại Thiên Tân và Trung Nam Hải

Vào cuối những năm 1990, mối quan hệ của Đảng Cộng sản đối với phong trào Pháp Luân Công đang phát triển ngày càng trở nên căng thẳng. Các báo cáo về phân biệt đối xử và giám sát của Cục Công an với các học viên đã gia tăng chóng mặt, và các học viên Pháp Luân Công cũng thường xuyên tổ chức các cuộc biểu tình ngồi để phản ứng lại các bài báo trên các phương tiện truyền thông mà họ coi là không công bằng. Các báo cáo điều tra mâu thuẫn nhau, được một bên là Bộ Công an và một bên là Ủy ban Thể thao Nhà nước do Kiều Thạch đưa ra, đã làm những bất đồng giữa giới tinh hoa của Trung Quốc về cách đối xử với Pháp Luân Công ngày càng tăng.

Vào tháng 4 năm 1999, một bài báo chỉ trích Pháp Luân Công đã được công bố trên tạp chí Độc giả Thanh niên của Đại học Sư phạm Thiên Tân. Bài báo này được nhà vật lý Hà Tộ Hưu viết ra. Như Porter và Gutmann đã chỉ ra, Hà Tộ Hưu là người thân của thành viên Bộ Chính trị, Bí thư Bộ Công an La Cán.[28][48] Bài viết này coi khí công nói chung và Pháp Luân Công nói riêng là mê tín dị đoan và có hại cho thanh thiếu niên.[49] Các học viên Pháp Luân Công phản ứng bằng cách bao vây văn phòng của tờ báo và yêu cầu rút lại bài báo.[43] Không giống như các trường hợp trước đây với việc phản đối thành công của học viên Pháp Luân Công, vào ngày 22 tháng 4, cuộc biểu tình tại Thiên Tân đã bị phá vỡ với sự xuất hiện của 300 cảnh sát chống bạo động. Một số học viên đã bị đánh đập, và 45 người đã bị bắt.[22][43][50] Các học viên Pháp Luân Công khác được bảo rằng, nếu họ muốn phản đối nữa, họ cần phải đưa vấn đề này lên với Bộ Công an và đến Bắc Kinh để kháng cáo.[48][50][51]

Biểu tình của các học viên Pháp Luân Công trước Trung Nam Hải, ngày 25 tháng 4 năm 1999.

Cộng đồng Pháp Luân Công đã phản ứng bằng cách huy động hội viên một cách nhanh chóng. Vào sáng ngày 25 tháng 4, 10.000 học viên đã tụ tập gần trung tâm văn phòng khiếu nại để yêu cầu chấm dứt việc sách nhiễu leo thang chống lại Pháp Luân Công, và yêu cầu thả các học viên ở Thiên Tân. Theo Benjamin Penny, các học viên đã tìm cách yêu cầu ban lãnh đạo Trung Quốc bằng cách tiếp cận họ và, "mặc dù rất nhẹ nhàng và lịch sự, thể hiện rõ ràng rằng họ sẽ không chấp nhận bị đối xử tồi tệ như vậy nữa."[14] Nhà báo Ethan Gutmann đã viết rằng nhân viên an ninh đã chờ sẵn, và dồn các học viên vào phố Fuyou ở mặt trước của văn phòng chính phủ tại Trung Nam Hải.[48] Họ ngồi lặng lẽ trên vỉa hè xung quanh Trung Nam Hải.[52]

Năm đại diện của Pháp Luân Công có cuộc gặp với Thủ tướng Chu Dung Cơ và các quan chức cấp cao khác để thương lượng một giải pháp. Các đại diện của Pháp Luân Công đã được đảm bảo rằng chế độ luôn hỗ trợ các bài tập vật lý để cải thiện sức khỏe và không coi các học viên Pháp Luân Công là những người chống chính phủ.[52] Đạt được thỏa thuận này, đám đông học viên Pháp Luân Công biểu tình đã giải tán.[48]

Tổng Bí thư Đảng Giang Trạch Dân được thông báo từ Ủy viên Bộ Chính trị La Cán,[53] và được báo cáo ông đã tức giận vì sự táo bạo của cuộc biểu tình, lớn nhất kể từ khi cuộc biểu tình Thiên An Môn mười năm trước đó. Giang kêu gọi phải hành động kiên quyết để ngăn chặn Pháp Luân Công,[54] và đã chỉ trích Thủ tướng Chu vì "quá mềm" trong việc xử lý tình hình.[22] Buổi tối hôm đó, Giang viết một bức thư nêu rõ ý muốn của mình là muốn Pháp Luân Công "bị tiêu diệt". Trong thư, Giang bày tỏ sự lo ngại về quy mô và mức độ phổ biến của Pháp Luân Công, và đặc biệt là về số lượng lớn các thành viên cấp cao của Đảng Cộng sản cũng đồng thời là các học viên Pháp Luân Công. Ông cũng gợi ý rằng những triết lý đạo đức của Pháp Luân Công là đi ngược lại với các giá trị vô thần của chủ nghĩa Mác-Lênin, và do đó tạo thành một hình thức cạnh tranh về ý thức hệ.[55]

Pháp Luân Công cho rằng Giang Trạch Dân phải chịu trách nhiệm cá nhân về quyết định đàn áp Pháp Luân Công này.[56][57] Peerman trích dẫn các lý do như sự ghen tỵ cá nhân đối với Lý Hồng Chí (còn đang nghi ngờ); Saich chỉ ra sự giận dữ của Giang là do sự hấp dẫn trên quy mô rộng rãi của Pháp Luân Công, và cuộc đấu tranh tư tưởng là nguyên nhân cho sự đàn áp sau đó. Willy Wo-Lap Lam cho thấy quyết định của Giang Trạch Dân đàn áp Pháp Luân Công đã liên quan đến một mong muốn củng cố quyền lực của Giang trong Bộ Chính trị.[58] Theo tổ chức Theo dõi Nhân quyền, các nhà lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc và tầng lớp cầm quyền đã tỏ ra không hề thống nhất ý kiến về việc có nên đàn áp Pháp Luân Công hay không.[41]

Đàn áp

Một học viên Pháp Luân Công bị cảnh sát Trung Quốc bắt giữ tại quảng trường Thiên An Môn, Bắc Kinh.

Ngày 20 tháng 7 năm 1999, lực lượng an ninh bắt cóc và giam giữ hàng ngàn học viên Pháp Luân Công mà họ xác định là các lãnh đạo.[54] Hai ngày sau, vào ngày 22 tháng 7, Bộ Nội vụ Trung Quốc đặt Pháp Luân Đại Pháp ra ngoài vòng pháp luật, coi nó là một tổ chức bất hợp pháp "tham gia vào các hoạt động bất hợp pháp, ủng hộ sự mê tín và truyền bá những điều nguỵ biện, lừa gạt người khác, kích động, tạo ra rối loạn và gây nguy hiểm cho sự ổn định xã hội".[59][60] Cùng ngày, Bộ Công an đã ban hành một thông tư cấm công dân tập Pháp Luân Công theo nhóm, cấm sở hữu bài giảng của Pháp Luân Công, cấm hiển thị biểu ngữ hay biểu tượng của Pháp Luân Công, và cấm phản đối lệnh cấm này.[41]

Các chiến dịch tiếp theo nhằm "nhổ tận gốc" Pháp Luân Công thông qua việc kết hợp các công tác tuyên truyền, bỏ tù, và cải cách tư tưởng cưỡng chế đối với các học viên, đôi khi dẫn đến tử vong. Trong tháng 10 năm 1999, bốn tháng sau khi lệnh cấm được ban hành, các nghị định đã được ban hành để đặt "các tôn giáo không chính thống" ra ngoài vòng pháp luật và bỏ tù các học viên Pháp Luân Công.[61][62]

Hàng trăm ngàn người ước tính đã bị cầm tù không qua xét xử, các học viên trong trại giam được báo cáo đã phải lao động cưỡng bức, bị lạm dụng tâm thần, bị tra tấn, và phải chịu các phương pháp tẩy não cưỡng chế của chính quyền Trung Quốc.[3][63][64] Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ và của Ủy ban điều hành Quốc hội về Trung Quốc trích dẫn các ước tính rằng có tới một nửa số người trong các trại cải tạo lao động của Trung Quốc là các học viên Pháp Luân Công.[65][66] Nhà nghiên cứu Ethan Gutmann ước tính rằng Pháp Luân Công chiếm trung bình từ 15 đến 20 phần trăm của tổng số người "lao cải", trong đó bao gồm việc cải tạo thông qua các trại lao động cũng như các nhà tù và các hình thức giam giữ hành chính.[67] Các cựu tù nhân trong hệ thống trại cải tạo lao động đã báo cáo rằng các học viên Pháp Luân Công là một trong những nhóm tù nhân lớn nhất; ở một số cơ sở trại lao động và nhà tù, họ chiếm đa số các tù nhân, và thường được biết đến là các tù nhân chịu án dài nhất và bị đối xử tồi tệ nhất.[68][69] Một báo cáo năm 2013 của Tổ chức Ân xá Quốc tế về các trại cải tạo lao động cho thấy rằng, các học viên Pháp Luân Công "chiếm trung bình từ một phần ba, và trong một số trường hợp, chiếm đến 100% tổng số tù nhân" của một số trại cải tạo.[70]

Theo Johnson, chiến dịch chống Pháp Luân Công mở rộng ra nhiều khía cạnh của xã hội, bao gồm cả bộ máy truyền thông, lực lượng cảnh sát, quân sự, hệ thống giáo dục, và nơi làm việc.[25] Một cơ quan ngoài hiến pháp, "Phòng 610" được tạo ra để "giám sát" các nỗ lực này.[3][61][71] Báo Human Rights Watch (2002) ghi nhận rằng các gia đình và nơi làm việc đã được kêu gọi để hợp tác với chính phủ.[41]

Thảo luận lý do

Các nhà quan sát nước ngoài đã cố gắng để giải thích lý do của Đảng Cộng sản Trung Quốc cấm Pháp Luân Công là bắt nguồn từ nhiều yếu tố. Các lý do này bao gồm sự phổ biến của Pháp Luân Công, lịch sử của của các phong trào nửa-tôn giáo tại Trung Quốc mà sau đó đã biến thành các cuộc nổi dậy mang tính bạo lực, sự độc lập không phụ thuộc vào nhà nước của Pháp Luân công, việc từ chối đi theo đường lối của Đảng Cộng sản, việc đấu tranh chính trị và đấu tranh quyền lực trong nội bộ Đảng Cộng sản, và nội dung đạo đức và tinh thần Pháp Luân Công - vốn mâu thuẫn với các khía cạnh của hệ tư tưởng Mác-xít chính thức.

Tổ chức văn phòng 610 tại Trung Quốc.

Tân Hoa xã, cơ quan thông tấn chính thức của Đảng Cộng sản, đã tuyên bố rằng Pháp Luân Công là "đi trái lại với Đảng Cộng sản Trung Quốc và chính quyền trung ương, giảng dạy chủ nghĩa lý tưởng, chủ thuyết hữu thần và mê tín phong kiến."[72] Tân Hoa Xã cũng khẳng định rằng "Cái gọi là nguyên lý 'Chân, Thiện, Nhẫn' được [Pháp Luân Công] thuyết giảng không có điểm nào chung với sự tiến bộ đạo đức và văn hóa xã hội chủ nghĩa mà chúng ta đang phấn đấu để đạt tới", và cho rằng việc tiêu diệt Pháp Luân Công là cần thiết để giữ gìn "vai trò tiên phong và sự trong sạch" của Đảng Cộng sản.[73] Các bài báo khác xuất hiện trên các phương tiện truyền thông của nhà nước trong những ngày và tuần đầu tiên của lệnh cấm khẳng định rằng Pháp Luân Công phải bị tiêu diệt bởi vì triết lý "hữu thần" của nó đã mâu thuẫn với tư tưởng của chủ nghĩa Mác-Lênin và chủ nghĩa duy vật.

Willy Wo-Lap Lam viết rằng chiến dịch đàn áp của Giang Trạch Dân đối với Pháp Luân Công có thể đã được sử dụng để thúc đẩy lòng trung thành với chính ông ta; Lam trích dẫn một cựu đảng viên nói rằng "bằng cách gây ra một phong trào theo kiểu Mao [chống lại Pháp Luân Công], Giang đã buộc các cán bộ cao cấp cam kết trung thành với phe cánh của ông ta."[74] The Washington Post báo cáo rằng các nguồn thông tin chỉ ra không phải tất cả các thành viên của Ban Thường vụ Bộ Chính trị đều đồng ý với Giang rằng Pháp Luân Công cần phải bị tiêu diệt,[75] nhưng James Tong cho thấy là không có phản đối mạnh mẽ từ Bộ Chính trị đối với quyết định của Giang.

Human Rights Watch nhấn mạnh rằng việc đàn áp Pháp Luân Công phản ánh nỗ lực lịch sử của Đảng Cộng sản Trung Quốc nhằm tiêu diệt tôn giáo, mà chính phủ tin rằng bản chất của các phong trào này đều mang tính lật đổ.[41] Chính phủ Trung Quốc chỉ bảo vệ các nhóm tôn giáo "yêu nước", được Đảng Cộng sản lãnh đạo. Các tôn giáo không đăng ký nằm ngoài các tổ chức được nhà nước vì vậy dễ bị đàn áp.[76] The Globe and Mail viết: "... bất cứ hội nhóm nào không chịu sự kiểm soát của Đảng là một mối đe dọa".[77] Craig S. Smith của The Wall Street Journal viết rằng Đảng cảm thấy ngày càng bị đe dọa bởi bất kỳ hệ thống niềm tin nào dám thách thức tư tưởng của mình và có khả năng tự tổ chức.[78] Và Pháp Luân Công, với hệ thống niềm tin đại diện cho một sự hồi sinh của tôn giáo truyền thống Trung Quốc, đã được một số lượng lớn các đảng viên Cộng sản và các sĩ quan quân đội thực hành. Điều này được Giang Trạch Dân coi là đặc biệt đáng lo ngại; theo Julia Ching, "Giang chấp nhận sự đe dọa của Pháp Luân Công với tư cách là một hệ thống tư tưởng mới: tín ngưỡng tinh thần chống lại chủ nghĩa vô thần chuyên chính và duy vật lịch sử. Giang [muốn] thanh tẩy chính phủ và quân đội khỏi các niềm tin như thế."[79]

Một học viên Pháp Luân Công tọa thiền tại quảng trường Thiên An Môn.

Yuezhi Zhao chỉ ra một vài yếu tố khác có thể dẫn đến một sự suy giảm của mối quan hệ giữa Pháp Luân Công và các phương tiện truyền thông và nhà nước Trung Quốc.[37] Các yếu tố này bao gồm việc đấu đá nội bộ giữa các môn phái khí công của Trung Quốc, ảnh hưởng của các môn phái khí công đối địch đối với các nhà lãnh đạo Đảng Cộng sản, và các cuộc đấu tranh từ giữa năm 1996 đến giữa năm 1999 giữa Pháp Luân Công và các tầng lớp quyền lực của Trung Quốc về pháp nhân và sự đối xử của nhà nước đối với phong trào này.[37] Theo Zhao, các học viên Pháp Luân Công đã thành lập ra một "thương hiệu đối kháng" - một bản lĩnh dám chống lại sự theo đuổi giàu sang, quyền lực, tính hợp lý của khoa học hiện hành, và "toàn bộ hệ thống giá trị liên quan đến dự án hiện đại hóa của Trung Quốc."[37] Ở Trung Quốc phong trào này đã đại diện cho một truyền thống tâm linh và đạo đức bản địa Trung Quốc, một phong trào phục hồi văn hóa, và tạo ra sự tương phản rõ rệt với "chủ nghĩa Mác mang màu sắc Trung Quốc".[80]

Tương tự, Vivienne Shue viết rằng Pháp Luân Công là một thách thức toàn diện cho tính chính danh của Đảng Cộng sản. Shue lập luận rằng trong lịch sử các hoàng đế Trung Quốc đã khẳng định tính chính danh của họ bằng một khẳng định muốn đạt đến chân thiện mỹ thì phải thông qua họ. Trong triều đình Trung Quốc, cái gọi là chân thiện mỹ được dựa trên một nhân sinh quan Nho giáo và Đạo giáo. Còn trong trường hợp của Đảng Cộng sản, sự thật được đại diện bằng chủ nghĩa Mác-Lêninchủ nghĩa duy vật lịch sử. Pháp Luân Công đã thách thức mô hình chủ nghĩa Mác-Lênin, làm sống lại một sự hiểu biết dựa trên những quan niệm Phật giáo hay Đạo giáo mang tính truyền thống hơn.[81] David Ownby cho rằng Pháp Luân Công cũng thách thức bá quyền của Đảng Cộng sản khi giải nghĩa dân tộc Trung Quốc: "[Pháp Luân Công] làm sống lại một tầm nhìn khác của truyền thống Trung Quốc và giá trị hiện đại của nó bây giờ. Điều này đe dọa đến nhà nước và Đảng vì nó phủ nhận rằng Đảng cộng sản là tổ chức có quyền duy nhất xác định ý nghĩa của dân tộc Trung Quốc, và có lẽ cả khái niệm thuộc tính Trung Quốc."[82]

Maria Chang lưu ý rằng kể từ khi triều đại nhà Tần bị lật đổ, "các phong trào tạo thay đổi lớn đã gây ảnh hưởng sâu sắc đến tiến trình lịch sử của Trung Quốc", thể hiện rõ nhất trong cuộc cách mạng Trung Quốc năm 1949 đã đưa những người Cộng sản Trung Quốc lên nắm quyền.[83] Patsy Rahn (2002) mô tả mô hình các cuộc xung đột giữa các nhóm sắc tộc Trung Quốc và những người cai trị họ. Theo Rahn, lịch sử của mô hình này bắt nguồn từ sự sụp đổ của triều đại nhà Hán: "Mô hình là nhà cầm quyền luôn chăm chú theo dõi đối với các nhóm sắc tộc, vào những thời điểm nhất định thì bị các nhóm này đe dọa, vào những thời điểm khác thì lại mở chiến dịch chống lại các nhóm sắc tộc này. Nó bắt đầu vào đầu thế kỷ thứ hai và tiếp tục trong suốt chiều dài lịch sử phong kiến, qua thời kỳ Mao và duy trì cho đến ngày nay."[84]

Chương trình chuyển đổi

Học viên Pháp Luân Công Tang Yongjie bị các quản giáo tra tấn, bằng việc áp sắt nóng vào chân trong một nỗ lực để buộc anh phải từ bỏ niềm tin của mình.

Theo James Tong, chính quyền áp dụng cả những giải pháp cưỡng chế giáo phái Pháp Luân Công và việc "chuyển đổi" của các học viên.[85] Đến năm 2000, Đảng Cộng sản nâng cấp chiến dịch của mình bằng cách tuyên án các học viên "tái phạm" buộc phải "học tập cải tạo thông qua lao động", với nỗ lực để họ từ bỏ niềm tin vào Pháp Luân Công và "chuyển biến" những suy nghĩ của họ.[41] Điều khoản này cũng được cảnh sát sử dụng khá tùy tiện, trong khi một số học viên đã bị kết án với các tội danh mơ hồ, chẳng hạn như "gây rối trật tự xã hội", "gây nguy hiểm cho an ninh quốc gia", hoặc "lật đổ hệ thống xã hội chủ nghĩa".[86] Theo Bejesky, đa số học viên Pháp Luân Công bị tù dài hạn được xử lý hành chính thông qua hệ thống này thay cho hệ thống tư pháp hình sự. Sau khi hoàn thành thời gian học tập cải tạo, những học viên vẫn giữ niềm tin Pháp Luân Công sau đó sẽ bị giam giữ trong các "trung tâm giáo dục pháp luật" được thành lập bởi chính quyền cấp tỉnh để "chuyển hóa tâm trí".[86][87]

Phần lớn các chương trình chuyển đổi này dựa trên các kỹ thuật nhồi sọ theo kiểu Mao và chuyển hóa tâm trí. Tại trại cải tạo các học viên Pháp Luân Công được tập trung để xem các chương trình truyền hình chống Pháp Luân Công và ghi danh vào các lớp học chủ nghĩa Mác và chủ nghĩa duy vật.[88] Chủ nghĩa Mác truyền thống và chủ nghĩa duy vật là những nội dung cốt lõi của các buổi học này.[89]

Cao Dung Dung, một học viên Pháp Luân Công từ tỉnh Liêu Ninh, đã được báo cáo bị tra tấn đến chết trong tù vào năm 2005.[90]

Những hình ảnh do chính phủ tài trợ về quá trình chuyển đổi nhấn mạnh việc thuyết phục dùng tâm lý và một loạt các kỹ thuật "bán hàng mềm mỏng"; đây là "chuẩn mực lý tưởng" trong các báo cáo của chế độ, theo Tong. Mặt khác, trong các báo cáo của Pháp Luân Công, miêu tả các hình thức ép buộc "kinh dị và nham hiểm" đối với các học viên không chịu từ bỏ niềm tin của họ.[91] Có 14.474 người được phân loại theo các phương pháp tra tấn khác nhau, theo Tong (các đại diện Pháp Luân Công liệt kê hơn 63.000 trường hợp tra tấn).[92] Trong số đó có trường hợp đánh đập nghiêm trọng; đau khổ tâm lý, nhục hình và lao động nặng nề, bắt ngồi hoặc nằm trong các tư thế gây stress; biệt giam trong điều kiện bẩn thỉu;[91] "Xử lý nhiệt" bao gồm đốt và đóng băng; những cú sốc điện vào các bộ phận nhạy cảm của cơ thể mà có thể dẫn đến buồn nôn, co giật, và ngất xỉu;[91] "Tàn phá" bao gồm việc ép ăn; cắm tre vào móng tay; rút bớt thức ăn, thời gian ngủ, và hạn chế sử dụng nhà vệ sinh;[91] hiếp dâm và hiếp dâm theo nhóm; làm ngạt thở; đe dọa, tống tiền, chấm dứt việc làm và đuổi học sinh viên.[91]

Các trường hợp này có vẻ là có thể kiểm chứng, và tuyệt đại đa số đã xác định (1) cá nhân học viên, thường đi kèm với độ tuổi, nghề nghiệp, và nơi cư trú; (2) thời gian và địa điểm mà các cáo buộc lạm dụng diễn ra, xuống tới mức huyện, quận, thị trấn, làng, và thường là có địa danh trại tù cụ thể; và (3) tên và cấp bậc của các thủ phạm bị cáo buộc. Nhiều báo cáo này bao gồm danh sách các tên của các nhân chứng và mô tả thương tích, Tong nói.[91] Việc công bố "lạm dụng hành vi dai dẳng, thường tàn bạo của các cá nhân có tên với danh hiệu chính thức của họ , địa điểm, thời gian và tra tấn" cho thấy rằng không có một chút ý định ngừng và chấm dứt các hoạt động lạm dụng.[91]

Só lượng người chết

Do khó khăn trong việc kiểm chứng báo cáo các ca tử vong do tra tấn ở Trung Quốc, ước tính số lượng của các học viên Pháp Luân Công bị giết dưới sự đàn áp rất khác nhau. Trong năm 2009, tờ New York Times báo cáo rằng, theo các tổ chức nhân quyền, vụ đàn áp đã lấy đi "ít nhất 2.000" sinh mạng.[4] Tổ chức Ân xá Quốc tế cho biết ít nhất 100 học viên Pháp Luân Công đã báo cáo đã chết trong năm dương lịch 2008, tại nơi bị giam giữ hoặc ngay sau khi được thả.[93] Các nguồn Pháp Luân Công đã ghi nhận hơn 3.700 trường hợp tử vong.[94] Nhà báo điều tra Ethan Gutmann ước tính 65.000 học viên Pháp Luân Công đã bị giết để lấy nội tạng trong thời gian từ 2000 đến 2008 dựa trên các cuộc phỏng vấn sâu rộng,[67][95] trong khi các nhà nghiên cứu David Kilgour và David Matas báo cáo ", nguồn của 41.500 ca cấy ghép nội tạng trong giai đoạn sáu năm từ 2000 đến 2005 là không giải thích được".[96][97]

Tuy nhiên, trong một báo cáo năm 2016, David Kilgour thấy rằng số liệu ông đã đưa ra còn thấp. Trong báo cáo mới, ông phát hiện ra rằng ước tính chính thức của chính phủ đối với số lượng nội tạng lấy từ cuộc đàn áp Pháp Luân Công bắt đầu là 150.000 đến 200.000.[98] Các phương tiện truyền thông đã ngoại suy từ nghiên cứu này ra số người chết vào khoảng 1.500.000.[99][100]Ethan Gutmann ước tính từ cập nhật mới với thông tin có 60-110.000 cơ quan nội tạng được thu hoạch tại Trung Quốc hàng năm đã ghi nhận (diễn giải) nó là : "tuy khó khăn nhưng có thể thu hoạch 3 nội tạng từ một cơ thể duy nhất" và cũng gọi việc thu hoạch nội tạng này là "một hình thức diệt chủng mới bằng cách thu hoạch nội tạng của những hội viên Pháp Luân công."[101] Nếu điều này được áp dụng cho các con số thu hoạch nội tạng (60-110.000) thì đã có 20.000 đến 36.667 người bị giết mỗi năm để lấy nội tạng. Áp dụng cho thời gian đã diễn ra việc thu hoạch nội tạng (15-17 năm) thì đã có từ 300.000 đến 623.333 người đã bị giết để lấy nội tạng.

Chính quyền Trung Quốc không công bố số liệu về các học viên Pháp Luân Công bị giết trong cuộc đàn áp. Tuy nhiên, trong các trường hợp cá nhân, chính quyền đã phủ nhận việc học viên chết ở trong tù là do bị tra tấn.[102]

Cáo buộc thu hoạch nội tạng

Trong năm 2006, các cáo buộc được đưa ra, nội dung là một số lượng lớn các học viên Pháp Luân Công đã bị giết để cung cấp nội tạng cho ngành công nghiệp ghép tạng của Trung Quốc. Những cáo buộc này đã thúc đẩy một cuộc điều tra của cựu Bộ trưởng Ngoại giao David Kilgour và luật sư nhân quyền David Matas.

Báo cáo Kilgour-Matas[96][103][104] được công bố vào tháng năm 2006, và kết luận rằng "chính phủ Trung Quốc và các đại diện của nó trong nhiều vùng của đất nước, trong một số bệnh viện, trại giam và "Tòa án nhân dân" từ năm 1999 đã giết chết một số lượng lớn nhưng không rõ bao nhiêu các tù nhân lương tâm Pháp Luân Công". Báo cáo này chủ yếu dựa trên các bằng chứng gián tiếp, kêu gọi sự chú ý về thời gian chờ đợi cực ngắn để lấy nội tạng ở Trung Quốc - 1 đến 2 tuần cho một lá gan so với 32,5 tháng ở Canada - lưu ý rằng đây là dấu hiệu nội tạng được khai thác theo yêu cầu. Báo cáo này cũng theo dõi một sự gia tăng đáng kể số lượng các ca ghép tạng ở Trung Quốc hàng năm bắt đầu từ năm 1999, tương ứng với bắt đầu của cuộc đàn áp Pháp Luân Công. Mặc dù số lượng hiến tạng tự nguyện mức độ rất thấp, Trung Quốc thực hiện số ca cấy ghép mỗi năm cao thứ hai thế giới. Kilgour và Matas cũng trình bày các tài liệu tự buộc tội từ các trang web chuyên về ghép tạng ở Trung Quốc[105] quảng cáo nội tạng sẵn có ngay lập tức từ những người cho đang sống, và bản chép lại của các cuộc phỏng vấn, trong đó bệnh viện nói với người khách hàng nhận nội tạng tiềm năng rằng họ có thể có được các nội tạng Pháp Luân Công.[96]

Ethan Gutmann (trái) với Edward McMillan-Scott tại cuộc họp báo Hiệp hội báo chí nước ngoài năm 2009

Trong tháng 5 năm 2008 hai báo cáo viên đặc biệt Liên Hiệp Quốc nhắc lại yêu cầu cho các nhà chức trách Trung Quốc để trả lời những cáo buộc,[106] và để giải thích nguồn gốc các nội tạng đã được ghép khi có sự gia tăng đột biến số ca cấy ghép nội tạng ở Trung Quốc kể từ năm 2000. Các quan chức Trung Quốc đã phản ứng bằng cách phủ nhận cáo buộc thu hoạch nội tạng, và nhấn mạnh rằng Trung Quốc tuân thủ các nguyên tắc của Tổ chức Y tế Thế giới cấm bán các bộ phận cơ thể con người mà không có sự đồng ý bằng văn bản của người cho. Phản ứng trước sự việc Nghị quyết Hạ viện Hoa Kỳ kêu gọi chấm dứt lạm dụng thực hành cấy ghép nội tạng đối với các cộng đồng thiểu số tôn giáo và dân tộc, một phát ngôn viên của đại sứ quán Trung Quốc cho biết "Cái gọi là thu hoạch nội tạng từ các tử tù là một lời dối trá hoàn toàn bịa đặt của Pháp Luân Công."[107] Trong tháng 8 năm 2009, ông Manfred Nowak, Báo cáo viên đặc biệt của Liên Hiệp Quốc về tra tấn, cho biết: "Chính phủ Trung Quốc vẫn chưa sạch sẽ và minh bạch... Không biết như thế nào mà số ca phẫu thuật cấy ghép nội tạng tại các bệnh viện Trung Quốc đã tăng ồ ạt từ năm 1999, trong khi không hề có nhiều người tình nguyện cho nội tạng."[108]

Trong năm 2014, nhà báo điều tra Ethan Gutmann công bố kết quả điều tra của ông.[109] Gutmann tiến hành phỏng vấn rộng rãi với các cựu tù nhân trong các trại lao động và nhà tù Trung Quốc, cũng như nhân viên an ninh và cựu chuyên gia y tế có kiến thức về thực hành cấy ghép nội tạng của Trung Quốc.[6][110] Ông thông báo rằng việc thu hoạch nội tạng từ các tù nhân chính trị có khả năng bắt đầu từ tỉnh Tân Cương trong những năm 1990, và sau đó lan rộng trên toàn quốc. Gutmann ước tính có khoảng 64.000 tù nhân Pháp Luân Công có thể đã bị giết để lấy nội tạng giữa những năm 2000 và 2008.[109][111]

Pháp Luân Công trên thế giới

Học viên Pháp Luân Công ngồi thiền tại Manhattan, thành phố New York

Lý Hồng Chí bắt đầu dạy Pháp Luân Công ra quốc tế từ tháng 3 năm 1995. Điểm dừng chân đầu tiên của ông là ở Paris, nơi ông nhận lời mời của đại sứ Trung Quốc và đã tổ chức một cuộc hội thảo giảng bài tại Đại sứ quán Trung Quốc. Tiếp theo đó là các bài giảng ở Thụy Điển tháng năm 1995. Từ năm 1995 đến năm 1999, Lý đã đi giảng bài tại Hoa Kỳ, Canada, Úc, New Zealand, Đức, Thụy Sĩ, và Singapore.[12]

Sự tăng trưởng của Pháp Luân Công bên ngoài Trung Quốc phần lớn tương ứng với sự di chuyển của sinh viên Trung Quốc đại lục đến phương Tây trong giai đoạn đầu và giữa những năm 1990. Các hiệp hội và câu lạc bộ Pháp Luân Công bắt đầu xuất hiện ở châu Âu, Bắc MỹÚc, với các hoạt động tập trung chủ yếu ở các trường đại học.[112] Các hướng dẫn viên tình nguyện Pháp Luân Công và các Hội Pháp Luân Đại Pháp hiện nay đã có mặt tại 80 quốc gia bên ngoài Trung Quốc.[10]

Việc biên dịch các bài giảng của Pháp Luân Công bắt đầu được thực hiện vào cuối năm 1990. Khi Pháp Luân Công bắt đầu phát triển mạnh bên ngoài Trung Quốc, Lý Hồng Chí nhận được sự công nhận tại Hoa Kỳ và các nước khác trong thế giới phương Tây. Trong tháng 5 năm 1999, Lý đã được chào đón tại Toronto với chúc mừng của thị trưởng thành phố và Phó Thống đốc tỉnh. Hai tháng sau đó, ông cũng nhận được sự công nhận từ các thành phố ChicagoSan Jose.[113]

Mặc dù Pháp Luân Công đã bắt đầu thu hút một số học viên ở nước ngoài trong những năm 1990, nó vẫn còn tương đối chưa được biết đến bên ngoài Trung Quốc cho đến mùa xuân năm 1999, khi căng thẳng giữa Pháp Luân Công và Đảng Cộng sản Trung Quốc đã trở thành một chủ đề của giới truyền thông quốc tế. Với sự quan tâm tăng lên, Pháp Luân Công đã được lượng học viên lớn hơn ở các nước ngoài Trung Quốc. Sau khi chiến dịch đàn áp của Đảng Cộng sản đối với Pháp Luân Công diễn ra, tổ chức Pháp Luân Công ở nước ngoài đã trở nên quan trọng đến sức đề kháng của Pháp Luân Công ở Trung Quốc và sự tồn tại tiếp tục của giáo phái này.[12] Các học viên Pháp Luân Công ở nước ngoài đã đáp lại các cuộc đàn áp ở Trung Quốc bằng các cuộc biểu tình và diễu hành thường xuyên, đưa tin thông qua các phương tiện truyền thông, tạo ấn tượng với các công ty biểu diễn nghệ thuật, và viết phần mềm tránh kiểm duyệt Internet với mục đích chủ yếu để tiếp cận dân chúng trong Trung Quốc đại lục.[114]

Các công trình nghiên cứu của giới học thuật về Pháp Luân Công đã được xuất bản kể từ khi nó được bắt đầu. Hầu hết các nghiên cứu này là của các nhà khoa học xã hội nhằm điều tra các điều kiện xã hội đã dẫn đến việc tạo ra Pháp Luân Công.[115]

Tại Việt Nam

Theo BBC, tại Việt Nam, Pháp Luân Công chưa được hoạt động hợp pháp và nhiều buổi tụ tập của các học viên Pháp Luân Công tại đây những năm qua đều bị giải tán.[116]

Tính đến tháng 12/2015, không có bất kỳ một văn bản chính thức hay luật định, hoặc văn bản có giá trị pháp lý tương đương công khai nào nói về chủ trương đường lối của nhà nước Việt Nam đối với vấn đề Pháp Luân Công.[117]

Báo Khoa học & Đời sống ghi nhận Pháp Luân công có khả năng đả thông các nguồn năng lượng bên trong cơ thể, hấp thu năng lượng vũ trụ để điều chỉnh, lưu thông khí huyết, giúp cơ thể khỏe mạnh.[118]

Ngày 11 tháng 10 năm 2011, hai học viên Pháp Luân Công Vũ Đức Trung và Lê Văn Thành đã bị tòa án nhân dân thành phố Hà Nội tuyên án ba và hai năm tù giam vì đã phát chương trình ‘Tiếng nói Hy vọng’ sang lãnh thổ Trung Quốc bằng làn sóng phát thanh ngắn hồi tháng tư năm 2009.[119][120]

Ngày 3/2/2014, bốn người Nguyễn Doãn Kiên, Vũ Hồng Tố, Nguyễn Văn Kiểm và Trinh Kim Khánh, tự nhận theo Pháp Luân Công, đã có kế hoạch mang theo búa ra lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh với ý định đập phá. Trước đó, ngày 4/1/2014, nhóm này cũng đã dùng dây cáp nhằm kéo đổ tượng Lenin ở vườn hoa trên đường Điện Biên Phủ (Hà Nội) nhưng không thành. Kế hoạch kéo đổ tượng Lenin và đập phá lăng Hồ Chủ tịch đều được nhóm này công bố công khai trên mạng xã hội trước khi tiến hành. Ngày 27 tháng 3 năm 2014, bốn người này đã bị tòa kết án 4-6 năm tù vì tội gây rối trật tự công cộng và phá hoại công trình Nhà nước[116]. Theo báo Đại kỷ nguyên (thuộc sở hữu của Pháp luân công) thì bốn người này không phải học viên Pháp Luân Công.[121]

Từ năm 2014 đến 2016, Công an các tỉnh Vĩnh Phúc[122], Gia Lai[123], Ninh Thuận[124], Kon Tum[125] đã chỉ đạo các đơn vị nghiệp vụ, Công an các huyện, thành phố phối hợp cùng các đơn vị chức năng trên địa bàn tăng cường kiểm tra, quản lý chặt chẽ và ngăn chặn việc phát tán tài liệu tuyên truyền Pháp Luân Công.

Chú thích

  1. ^ a ă Seth Faison, "In Beijing: A Roar of Silent Protestors", New York Times, 27 April 1999.
  2. ^ Freedom House, The Politburo's Predicament: Confronting the Limitations of Communist Party Repression, January 2015
  3. ^ a ă â Congressional-Executive commission on China, Annual Report 2008
  4. ^ a ă Andrew Jacobs.
  5. ^ Ethan Gutmann (10 March 2011) "How many harvested?" revisited eastofethan.com
  6. ^ a ă Jay Nordlinger (25 August 2014) "Face The Slaughter: The Slaughter: Mass Killings, Organ Harvesting, and China’s Secret Solution to Its Dissident Problem, by Ethan Gutmann", National Review
  7. ^ U.S. Department of State (26 October 2009) 2009 International Religious Freedom Report: China (includes Tibet, Hong Kong, Macau)
  8. ^ Shanghai, By Malcolm Moore in. “Falun Gong 'growing' in China despite 10-year ban”. Telegraph.co.uk. Truy cập ngày 15 tháng 3 năm 2016. 
  9. ^ Noakes and Ford, "Managing Political Opposition Groups in China: Explaining the Continuing Anti-Falun Gong Campaign", China Quarterly (2015) pp 672-673
  10. ^ a ă Falundafa.org, "Find your local contacts.
  11. ^ David Ownby, Falun Gong and the Future of China, p 126.
  12. ^ a ă â b c d đ e ê David Ownby, Falun Gong and the Future of China, (Oxford University Press, 2008), ISBN 978-0-19-532905-6.
  13. ^ David Ownby, "The Falun Gong in the New World".
  14. ^ a ă Benjamin Penny, The Past, Present, and Future of Falun Gong, Lecture given at the National Library of Australia, 2001.
  15. ^ A Short Biography of Mr. Li Hongzhi, PRC law and Government v. 32 no. 6 (November/December 1999) p. 14–23 ISSN 0009-4609
  16. ^ Zeng, Jennifer.
  17. ^ David Ownby, "The Falun Gong in the New World".
  18. ^ a ă â b Benjamin Penny, "The Religion of Falun Gong," (University of Chicago Press, 2012), ISBN 978-0-226-65501-7.
  19. ^ Falun Dafa Information Center, "Falun Gong: Timeline", 18 May 2008.
  20. ^ Lowe, Scott (2003).
  21. ^ Thomas Lum, Congressional Research Report #RL33437, Congressional Research Service, 11 August 2006
  22. ^ a ă â b Danny Schechter, Falun Gong's Challenge to China: Spiritual Practice of 'Evil Cult'?, (New York, NY:Akashic Books, 2000).
  23. ^ David Ownby, Falun Gong and the Future of China, p 86.
  24. ^ Dai Qing: Members of Falungong in an Autocratic Society.
  25. ^ a ă Ian Johnson Wild Grass: three portraits of change in modern China, (New York, NY: Pantheon Books, 2005).
  26. ^ Danny Schechter, "Falun Gong's Challenge to China: Spiritual Practice or Evil Cult?," p 66
  27. ^ David Ownby, Falun Gong and the Future of China, p 72.
  28. ^ a ă Noah Porter, "Falun Gong in the United States: An Ethnographic Study".
  29. ^ a ă â b David Palmer (2007).
  30. ^ David Palmer, "Qigong Fever:Body, Science and Utopia in China," p 248.
  31. ^ David Palmer, "Qigong Fever:Body, Science and Utopia in China," p 295.
  32. ^ a ă â David Palmer, "Qigong Fever:Body, Science and Utopia in China," p 249.
  33. ^ David Palmer, "Qigong Fever:Body, Science and Utopia in China," p 263.
  34. ^ David Ownby, Falun Gong and the Future of China, p 168.
  35. ^ Sumner B. Twiss, "Religious Intolerance in Contemporary China, Including the Curious Case of Falun Gong," The World's Religions After 11 September, by Arvind Sharma (ed.
  36. ^ Benjamin Penny, "The Religion of Falun Gong," p 53.
  37. ^ a ă â b Zhao Yuezhi, Falun Gong, Identity, and the Struggle over Meaning Inside and Outside China, in "Contesting Media Power: Alternative Media in a Networked World," Nick Couldry and James Curran (ed.
  38. ^ David Ownby, Falun Gong and the Future of China, p 170.
  39. ^ David Palmer, "Qigong Fever:Body, Science and Utopia in China," pp 134 & pp 252–256
  40. ^ a ă Østergaard, Clemens Stubbe (2003).
  41. ^ a ă â b c d Human Right Watch; Mickey Spiegel (2001).
  42. ^ David Palmer, "Qigong Fever:Body, Science and Utopia in China," p 265.
  43. ^ a ă â David Palmer, "Qigong Fever:Body, Science and Utopia in China," p 267.
  44. ^ Benjamin Penny, "The Religion of Falun Gong," p 56.
  45. ^ Eugene V. Gallagher; W. Michael Ashcraft (2006).
  46. ^ Renee Schoff, "Growing group poses a dilemma for China", Associated Press, 26 April 1999.
  47. ^ Bay Fang, "An opiate of the masses?"
  48. ^ a ă â b Ethan Gutmann (20 July 2009) "An Occurrence on Fuyou Street", National Review david-kilgour.com
  49. ^ He Zuoxiu (1999).
  50. ^ a ă David Ownby, Falun Gong and the Future of China, p 171
  51. ^ Danny Schechter, "Falun Gong's Challenge to China," p 69.
  52. ^ a ă James Tong, "Revenge of the Forbidden City: The suppression of the Falungong in China, 1999–2005," p 5.
  53. ^ Zong Hairen, "Zhu Rongji zai 1999" (Zhu Rongji in 1999) (Carle Place, N.Y.: Mirror Books, 2001).
  54. ^ a ă James Tong, "Revenge of the Forbidden City: The suppression of the Falungong in China, 1999–2005" (New York, NY: Oxford University Press, 2009), ISBN 0-19-537728-1
  55. ^ Jiang Zemin, Letter to Party cadres on the evening of 25 April 1999.
  56. ^ Dean Peerman, China syndrome: the persecution of Falun Gong, Christian Century, 10 August 2004
  57. ^ Tony Saich, Governance and Politics in China, Palgrave Macmillan, 2nd edition (27 February 2004)
  58. ^ Lam, Willy Wo-Lap.
  59. ^ Xinhua, China Bans Falun Gong, People's Daily, 22 July 1999
  60. ^ Human Rights Watch, "Dangerous Mediation", APPENDIX II: LAWS AND REGULATIONS USED TO CRACK DOWN ON FALUNGONG.
  61. ^ a ă Leung, Beatrice (2002) 'China and Falun Gong: Party and society relations in the modern era', Journal of Contemporary China, 11:33, 761 – 784
  62. ^ Amnesty International (23 March 2000) The crackdown on Falun Gong and other so-called 'heretical organizations'
  63. ^ Sunny Y. Lu, MD, PhD, and Viviana B. Galli, MD "Psychiatric Abuse of Falun Gong Practitioners in China" Journal American Academy Psychiatry and the Law, 30:126–30, 2002
  64. ^ Robin J. Munro, "Judicial Psychiatry in China and its Political Abuses", Columbia Journal of Asian Law, Columbia University, Volume 14, Number 1, Fall 2000, p 114
  65. ^ U.S. Department of State, 2008 Country Report on Human Rights: China (includes Hong Kong and Macao), Oct 2008.
  66. ^ Congressional Executive Commission on China Annual Report 2008 31 October 2008.
  67. ^ a ă Ethan Gutmann, "How many harvested?", in State Organs: Transplant Abuse in China (Woodstock, ON: Seraphim editions, 2009), pages 49-67.
  68. ^ Human Rights Watch, "We Could Disappear at Any Time," 7 December 2005.
  69. ^ Chinese Human Rights Defenders, Re-education through Labor Abuses Continue Unabated: Overhaul Long Overdue, 4 February 2009.
  70. ^ Amnesty International (Dec 2013).
  71. ^ Morais, Richard C. "China's Fight With Falun Gong", Forbes, 9 February 2006.
  72. ^ Xinhua Commentary on Political Nature of Falun Gong, People's Daily, 2 August 1999
  73. ^ Gayle M.B. Hanson, China Shaken by Mass Meditation – meditation movement Falun Gong, Insight on the News, 23 August 1999
  74. ^ Willy Wo-Lap Lam, "China's sect suppression carries a high price".
  75. ^ Reid, Graham (29 April-5 May 2006) "Nothing left to lose", New Zealand Listener.
  76. ^ Congressional Executive Commission on China (10 October 2010) Annual Report 2010 p 19.
  77. ^ The Globe and Mail (26 January 2001) Beijing v. falun gong Metro A14
  78. ^ Smith, Craig S. (30 April 2000).
  79. ^ Julia Ching, "The Falun Gong: Religious and Political Implications", American Asian Review, Vol.
  80. ^ Twiss, Sumner B. "Religious Intolerance in Contemporary China, Including the Curious Case of Falun Gong" in The World's Religions After September 11.
  81. ^ Vivienne Shue, "Legitimacy Crisis in China?"
  82. ^ David Ownby (15 February 2001) China's War Against Itself New York Times
  83. ^ Chang, Maria Hsia (2004) Falun Gong: The End of Days (New Haven, Connecticut: Yale University Press) ISBN 0-300-10227-5
  84. ^ Rahn, Patsy (2002) "The Chemistry of a Conflict: The Chinese Government and the Falun Gong" in Terrorism and Political Violence, Winter, 2002, Vol 14, No. 4 (London: Frank Cass Publishers) [1]
  85. ^ James Tong, "Revenge of the Forbidden City: The suppression of the Falungong in China, 1999–2005," p 105.
  86. ^ a ă Robert Bejesky, "Falun Gong & reeducation through labor", Columbia Journal of Asian Law, 17:2, Spring 2004, pp. 147–189
  87. ^ Congressional Executive Commission on China Annual Report 2006, p. 59; note 224, p.201
  88. ^ James Tong, "Revenge of the Forbidden City: The suppression of the Falungong in China, 1999–2005," p 109.
  89. ^ James Tong, "Revenge of the Forbidden City: The suppression of the Falungong in China, 1999–2005," p 128.
  90. ^ http://www.amnesty.org/en/library/asset/ASA17/014/2005/ar/fe14b992-d4f5-11dd-8a23-d58a49c0d652/asa170142005en.html
  91. ^ a ă â b c d đ James Tong, "Revenge of the Forbidden City: The suppression of the Falungong in China, 1999–2005," pp 122–128.
  92. ^ Falun Dafa Information Center, Persecution FAQ.
  93. ^ Amnesty International, 'China - Amnesty International Report 2008'.
  94. ^ Falun Dafa Information Center, Individual Cases of Falun Gong Deaths, access 30 December 2014
  95. ^ Ethan Gutmann.
  96. ^ a ă â David Kilgour, David Matas (6 July 2006, revised 31 January 2007) An Independent Investigation into Allegations of Organ Harvesting of Falun Gong Practitioners in China (free in 22 languages) organharvestinvestigation.net
  97. ^ David Kilgour & David Matas, "Bloody Harvest: The killing of Falun Gong for their organs", Seraphim Editions (Oct 2009) 232 pages ISBN 978-0-9808879-7-6
  98. ^ Kilgour, David.
  99. ^ Samuels, Gabriel.
  100. ^ Robertson, Matthew.
  101. ^ "Bloody Harvest / The Slaughter — An Update".
  102. ^ Ian Johnson, 'Paper Chase', Wall Street Journal, 2 October 2000.
  103. ^ Reuters, AP (8 July 2006) "Falun Gong organ claim supported", The Age, (Australia)
  104. ^ Endemann, Kirstin (6 July 2006) CanWest News Service; Ottawa Citizen "Ottawa urged to stop Canadians travelling to China for transplants"
  105. ^ http://www.lnxsb.com Liaoning Thrombus Treatment Center of Integrated Chinese and Western Medicine (Le Figaro Reports on CCP's Forced Organ Harvesting 1999.7.20.
  106. ^ United Nations Human Rights Special Rapporteurs Reiterate Findings on China's Organ Harvesting from Falun Gong Practitioners, 9 May 2008.
  107. ^ Smith, Lydia (31 July 2014).
  108. ^ Charlotte Cuthbertson, "Unsolved: Organ Harvesting in China Interview with Manfred Nowak", Epoch Times, August 5, 2009.
  109. ^ a ă Getlen, Larry (9 August 2014).
  110. ^ Barbara Turnbull (21 October 2014) "Q&A: Author and analyst Ethan Gutmann discusses China’s illegal organ trade", The Toronto Star
  111. ^ Gutmann, Ethan (August 2014).
  112. ^ Noah Porter (Master's Thesis for the University of South Florida). Falun Gong in the United States: An Ethnographic Study , 2003. p 38-39
  113. ^ Chan, Cheris Shun-ching (2004). "The Falun Gong in China: A Sociological Perspective". The China Quarterly, 179 , pp 665–683
  114. ^ Beiser, Vince. "Digital Weapons Help Dissidents Punch Holes in China's Great Firewall," Wired, 1 November 2010.
  115. ^ Sun, Yanfei. "The Religion of Falun Gong." Nova Religio 18.2 (2014): 110-12. Web. 2 Nov. 2015.
  116. ^ a ă Lãnh án tù vì đòi phá lăng Hồ Chủ tịch
  117. ^ “Vấn đề Pháp Luân Công, chủ trương của Việt Nam là gì?”. Đại Kỷ Nguyên. Truy cập 22 tháng 11 năm 2016. 
  118. ^ “Báo Khoa học & Đời sống: Luyện Pháp Luân Công, bác sĩ tim vượt “cửa tử” - Pháp Luân Công”. Truy cập 22 tháng 11 năm 2016. 
  119. ^ “Phạt tù 2 kẻ đưa “lậu” thông tin lên mạng viễn thông”. Báo điện tử Dân Trí. Truy cập 22 tháng 11 năm 2016. 
  120. ^ “Học viên Pháp Luân Công Vũ Đức Trung bị ba năm tù giam”. Đài Á Châu Tự do. Truy cập 22 tháng 11 năm 2016. 
  121. ^ “Người tự nhận là học viên Pháp Luân Công chết trong tù ở Việt Nam”. ĐẠI KỶ NGUYÊN thời báo. Truy cập 22 tháng 11 năm 2016. 
  122. ^ “Cảnh giác với hoạt động của giáo phái Pháp luân công”. Cổng TTĐT tỉnh Vĩnh Phúc. Truy cập 22 tháng 11 năm 2016. 
  123. ^ “Thu hồi tài liệu tuyên truyền tà đạo “pháp luân công“”. Báo Gia Lai. Truy cập 22 tháng 11 năm 2016. 
  124. ^ congan.com.vn (24 tháng 6 năm 2016). “Xử phạt 2 đối tượng tuyên truyền trái phép tài liệu Pháp luân công”. Báo Công an Thành Phố Hồ Chí Minh. Truy cập 22 tháng 11 năm 2016. 
  125. ^ “Cần cảnh giác, ngăn chặn tán phát tài liệu tuyên truyền trái phép trên địa bàn”. Truy cập 22 tháng 11 năm 2016. 

Đọc thêm

Liên kết ngoài