Phòng ngự chiều sâu

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Phòng ngự chiều sâu là một phương cách phòng thủ mà trong đó bên phòng ngự tăng bề dày của tuyến phòng ngự với ý định sẵn sàng nhượng bộ diện tích trận địa để đổi lấy khả năng hấp thụ sức đột phá, hãm dần tốc độ đột phá của đối phương, và cuối cùng chặn mũi đột phá khi đã bị mài mòn. Bằng cách này, bên tấn công bị đặt vào vị thế phải rải sức ra trên một đoạn đường, và nếu đoạn đường đủ dài khiến việc tiếp vận trở nên căng thẳng, thì đà tiến của bên tấn công suy giảm theo. Khi đó, bằng các hoạt động phản công vào các điểm yếu trên đường tiếp vận, bên phòng ngự có nhiều cơ may tiêu hao dần bên tấn công, buộc bên tấn công phải rút về vị trí có thể che được các điểm yếu của mình hoặc phải đối mặt với nguy cơ bị cắt vào sườn đội hình và bị bao vây.

Phòng ngự chiều sâu trong lịch sử chiến tranh cổ đại[sửa | sửa mã nguồn]

Phòng ngự chiều sâu trong lịch sử chiến tranh hiện đại[sửa | sửa mã nguồn]

Áp dụng vào các biện pháp phòng ngừa rủi ro[sửa | sửa mã nguồn]