Phương ngữ Huế

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia

Phương ngữ Huế hay thổ ngữ Huế, tiếng Huế, tiếng địa phương Huế là một phương ngữ tiếng Việt lưu hành chủ yếu trong phạm vi xứ Huế và một phần phía nam Quảng Trị, ngày nay là tỉnh Thừa Thiên Huế.

Phân loại[sửa | sửa mã nguồn]

Cũng như Phương ngữ Thanh Hoá, hiện chưa có sự thống nhất khi sắp xếp phương ngữ Huế vào các vùng phương ngữ lớn của tiếng Việt. Phương ngữ Huế nói chung được coi là trung gian giữa vùng phương ngữ Nam Trung Bộ - Nam Bộ (phương ngữ Nam) và vùng phương ngữ Trung Bộ (hay phương ngữ Trung, phương ngữ Bắc Trung Bộ).

Về giọng điệu, người Huế nói giọng Nam trong khi có một bộ phận từ vựng và một số đặc điểm ngữ âm lại khá gần với người Bình - Trị.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]