Phan Đình Tá

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Phan Đình Tá (1468–?) là một đại thần của triều Lê sơnhà Mạc.

Tiểu sử[sửa | sửa mã nguồn]

  • Ông sinh ra và lớn lên ở làng Phù Lưu Thượng, xã Phù Lưu, huyện Thiên Lộc, phủ Đức Quang, trấn Nghệ An, nay là xã Hồng Lộc, huyện Lộc Hà, Hà Tĩnh.
  • Năm 1499, ông thi đỗ Hoàng giáp khoa Kỷ Mùi (1499), niên hiệu Cảnh Thống, đời Lê Hiến Tông. Sau khi đỗ đại khoa, ông làm quan với nhà Lê đến chức Thượng thư Bộ Lại, tước Lan Xuyên Bá.
  • Năm 1527, Mạc Đăng Dung cướp ngôi nhà Lê, ông là người viết chiếu lên ngôi và được bổ nhiệm làm Thượng thư với nhà Mạc, phong tước Hầu nên các quan lại Nhà Lê coi thường ông.
  • Theo Thiên Lộc huyện phong thổ chí, lúc Phan Đình Tá về nghỉ hưu có cờ biển đề "Lưỡng triều Thượng thư", Nguyễn Văn Giai liền viết vào thân diều mấy chữ "Thiên cổ tội nhân" để đối chọi với mấy chữ trên lá cờ của ông Tá, có ý mỉa mai ông ăn ở hai lòng.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]