Phoenicochroite

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Phoenicochroite
Phoenicochroite-212833.jpg
Tinh thể Phoenicochroite màu đỏ đậm với tinh thể Schwartzembergite màu vàng cam. Mỏ San Francisco,  Tỉnh Tocopilla, Chile.
Thông tin chung
Thể loạiKhoáng crôm
Công thức hóa họcPb2O(CrO4)
Phân loại Strunz7.FB.05
Hệ tinh thểMonoclinic
Nhóm không gianC2/m
Nhận dạng
MàuĐỏ tối pha sáng
Dạng thường tinh thểTinh thể dạng phiến, mỏng lớp và to
Cát khaiTốt nhất trong {201}
Độ bềnCắt được
Độ cứng Mohs
ÁnhÁnh Adamantine, ánh hổ phách
Màu vết vạchĐỏ gạch
Tính trong mờTrong suốt
Tỷ trọng riêng7.01
Thuộc tính quangBiaxial (+)
Chiết suấtnα = 2.380, nβ = 2.440, nγ = 2.650
Khúc xạ kép0.270 (δ)
Góc 2V58° (measured)
Tham chiếu[1][2][3][4]

Phoenicochroite, còn được gọi là melanochroitelà một khoáng crôm với công thức Pb2OCrO4. Nó kết thành tinh thể cam đỏ nổi bậc. Nó được phát hiện đầu tiên trong 1839 trong quặng Beryozovskoye, Uran, Nga.[2] Nó có tên từ tiếng Hy Lạp với từ φοίυικος nghĩa là "màu đỏ đậm" và χρόα nghĩa là "màu sắc" để ám chỉ đến màu sắc của nó.[2]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]