Quân đội Hoàng gia Campuchia

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm
Lực lượng vũ trang Hoàng gia Campuchia
កងទ័ពយុទ្ធពលខេឞរភូមិន្ទ
Kangtorp Yuthipol Khemarak Phumin
Forces Armées Royales Cambodgiennes
Royal arms of Cambodia.svg
Quốc huy Campuchia
Thành lập 1953
Các nhánh phục vụ Lục quân Hoàng gia Campuchia
Hải quân Hoàng gia Campuchia
Không quân Hoàng gia Campuchia
Hiến binh Hoàng gia Campuchia
Sở chỉ huy Phnom Penh
Lãnh đạo
Tổng tư lệnh Quốc vương Norodom Sihamoni
Bộ trưởng Quốc phòng Thống tướng Tea Banh
Tổng tham mưu trưởng Đại tướng Chea Saran
Nhân sự
Tuổi nhập ngũ 18-60
Sẵn cho
nghĩa vụ quân sự
4,000,000 nam, tuổi 18–50 (ước tính năm 2010.),
3,900,000 nữ, tuổi 18–50 (ước tính năm 2010.)
Đủ tiêu chuẩn cho
nghĩa vụ quân sự
3,000,000 nam, tuổi 18–50 (ước tính năm 2010.),
2,900,000 nữ, tuổi 18–50 (ước tính năm 2010.)
Đạt đến tuổi
quân sự hàng năm
150,000 nam (ước tính năm 2010.),
150,000 nữ (ước tính năm 2010.)
Số quân tại ngũ 125,000
Số quân dự phòng 200,000
Phí tổn
Ngân sách $500 triệu (FY01 ước tính.)
Phần trăm GDP 3% (2010 ước tính năm.)
Công nghiệp
Nhà cung cấp nước ngoài  Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa[1]
 Nga
 Bulgaria[2]
 Pakistan
 Iran
Các bài viết liên hệ
Lịch sử Lịch sử quân đội Campuchia

Quân đội Hoàng gia Campuchia (tiếng Khmer: យោធពលខេមរភូមិន្ទ, Kangtrop Yothipol Khemarak Phumin, tiếng Anh: Royal Cambodian Armed Forces - RCAF) là lực lượng quân sự quốc gia của Campuchia, gồm có Lục quân, Hải quân, Không quân và Lực lượng Hiến binh. Tổng tư lệnh đương nhiệm là đức vua Norodom Sihamoni.

Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Lực lượng Vũ trang Hoàng gia Khmer[sửa | sửa mã nguồn]

Lực lượng Vũ trang Hoàng gia Khmer (Tiếng Pháp: armées royales khmères, hay FARK) được thành lập vào ngày 9 tháng 11 năm 1953 theo một hội nghị Pháp-Khmer. Điều này góp phần chấm dứt vai trò thuộc địa và bảo hộ của Pháp, và Campuchia có được tổ chức quân sự của riêng mình. Vai trò của FARK là đảm bảo chủ quyền của quốc gia và nhà vua; để đảm bảo an ninh, trật tự xã hội và tôn trọng luật pháp, và bảo vệ Vương quốc Campuchia. Với 50.000 quân nhân, FARK được tổ chức ở cấp tiểu đoàn dưới quyền Tư lệnh tối cao của Lực lượng Vũ trang (nguyên thủ quốc gia). Ở giai đoạn đầu của đất nước, các lực lượng vũ trang của nó thường được trang bị ít hơn một chút so với súng trường bằng gỗ để chiến đấu với các lực lượng Việt Minh. Điều này đã buộc Quốc vương Norodom Sihanouk ký các hiệp định hiệp ước biên giới với Việt Nam không thuận lợi cho Campuchia, dẫn đến việc Campuchia mất nhiều lãnh thổ.

Lực lượng Vũ trang Quốc gia Khmer[sửa | sửa mã nguồn]

Tình hình quân sự đã thay đổi đáng kể sau cuộc đảo chính tháng 3 năm 1970. Dưới chế độ Cộng hòa Khmer, FARK được đổi tên thành Lực lượng Vũ trang Quốc gia Khmer (Tiếng Pháp: Forces armées nationales khmères, hay còn gọi tắt là FANK). FANK được mở rộng tới 200.000 nhân viên quân sự, được tổ chức thành các lữ đoàn và sư đoàn, để đối phó với tình trạng khẩn cấp trong cuộc Nội chiến Campuchia; tất cả các lực lượng vũ trang được chỉ huy bởi tổng thống. Khi đối mặt với Việt Cộng hay Khmer Đỏ, FANK hoạt động hết công suất và thường chiến thắng. Hoàng tử Norodom Sihanouk phát sóng tuyên truyền trên đài phát thanh, kêu gọi người nghe đi vào rừng rậm và tham gia cùng cộng sản để chiến đấu với lực lượng FANK. Một số chỉ huy FANK tham nhũng là những người ủng hộ hoàng gia đã bán vũ khí và trí thông minh của họ cho phe đối lập Khmer Đỏ. Nhiều chỉ huy FANK, như Norodom Chantaraingsey, đã ở tiền tuyến khởi động các hoạt động chống lại lực lượng cộng sản. Quốc hội Hoa Kỳ đã mất niềm tin vào FANK vào cuối năm 1973, tạm dừng viện trợ quân sự do tham nhũng.

Quân Cách mạng Kampuchea[sửa | sửa mã nguồn]

Sau sự sụp đổ của Cộng hòa Khmer vào tháng 4 năm 1975, thời kỳ Khmer Đỏ đã thành lập Quân Cách mạng Campuchia (RAK). Quân đội gồm có binh lính Khmer Đỏ và những người đào thoát khỏi FANK của Lon Nol. Những người đào thoát gia nhập Khmer Đỏ không bao giờ được Khmer Đỏ ban đầu tin tưởng hoàn toàn. Sau đó, họ bị Pol Pot thanh trừng, khi hàng ngàn binh sĩ và sĩ quan Khmer Đỏ bị lệnh của lãnh đạo Khmer Đỏ giết chết. Giống như các lực lượng khác, RAK được tổ chức ở cấp sư đoàn và được chỉ huy bởi Tổng tham mưu trưởng Son SenTa Mok. Lực lượng vũ trang đầy đủ 375.000 người của RAK được cung cấp bởi Trung Quốc và một số nước thuộc khối Đông Âu. Khi Kampuchea Dân chủ xâm chiếm miền nam Việt Nam, các lực lượng Việt Nam đã mất cảnh giác và các điệp viên hai mang của họ ở Khmer Đỏ tỏ ra có giá trị. Các điệp viên hai mặt sau đó được biết là đã trở thành thành viên của Lực lượng Vũ trang Cách mạng Nhân dân Campuchia (KPRAF), lực lượng quân đội của Cộng hòa Nhân dân Campuchia.

Lực lượng Vũ trang Cách mạng Nhân dân Campuchia[sửa | sửa mã nguồn]

Sau sự can thiệp của Việt Nam vào tháng 1 năm 1979 (dẫn đến sự sụp đổ của chế độ Khmer Đỏ), Lực lượng Vũ trang Cách mạng Nhân dân Campuchia (KPRAF) được thành lập. Nó đổi tên thành Lực lượng Vũ trang Nhân dân Campuchia (CPAF) khi chính phủ được xây dựng lại, và phát triển từ các tiểu đoàn thành các sư đoàn.

Các phong trào chống Việt Nam hình thành dọc biên giới Campuchia-Thái Lan. Ngoài Quân đội Quốc gia Kampuchea Dân chủ (NADK), hai lực lượng kháng chiến phi cộng sản khác - Lực lượng Vũ trang Giải phóng Dân tộc Khmer (KPNLAF) và Quân đội Quốc gia Độc lập Khmer (ANKI) - đã được thành lập. Sự phát triển quân sự của hai phong trào sau là tương tự nhau: từ các nhóm nhỏ, vũ trang đến các sư đoàn.

Chiến tranh Lạnh và sự can thiệp của các cường quốc toàn cầu, tình hình ở Campuchia đã trở nên bất an kể từ những năm 1970. Điều này chỉ được giải quyết một phần với các Hiệp định Hòa bình Paris tháng 10 năm 1991, bởi vì KPRAF vẫn thống trị ba nhóm kháng chiến: Khmer Đỏ, KPNLF và ANKI.

Quân đội Hoàng gia Campuchia ra đời[sửa | sửa mã nguồn]

Lực lượng Vũ trang Hoàng gia Campuchia được tái lập vào năm 1993 sau cuộc bầu cử dân chủ của một chính phủ gồm hai thủ tướng. Các lực lượng vũ trang của tất cả các bên trừ NADK được hợp nhất thành một lực lượng vũ trang quốc gia; NADK tham gia năm 1998, sau cái chết của Pol Pot. KPRAF thống trị ba nhóm du kích tích hợp, với ANKI và các chỉ huy Khmer Đỏ sau đó được thay thế bởi những người trung thành với KPRAF.

Để giải quyết các vấn đề an ninh, chính phủ đã bắt đầu một chính sách cùng có lợi vào giữa năm 1995 về các nỗ lực hòa giải dân tộc và đoàn kết dưới quyền nhà vua. Việc loại trừ các đơn vị NADK bắt đầu vào đầu năm 1996. Chính sách giành chiến thắng của Thủ tướng Hun Sen tiếp tục thành công khi các nhóm du kích Khmer Đỏ cuối cùng được hợp nhất vào RCAF vào cuối năm 1998; điều này đánh dấu sự giải thể của tổ chức chính trị và quân sự của Khmer Đỏ và sự trở lại của tất cả các khu vực được giữ kín để kiểm soát của chính phủ.

RCAF trải qua các cải cách theo các hướng dẫn của chính phủ, chỉ đạo các lực lượng vũ trang xuất ngũ đến một kích cỡ chấp nhận được, đạt được khả năng và khắc sâu các tiêu chuẩn về đạo đức và nhân phẩm, với sự tiến bộ trong tương lai theo tiêu chuẩn quốc tế. Chương trình nghị sự của nó bao gồm hợp tác an ninh khu vực.

Phân chia[sửa | sửa mã nguồn]

Quân đội Hoàng gia Campuchia được phân chia thành các nhánh: Lục quân, không quân, hải quân, và lực lượng hiến binh. Ngoài ra còn có 1 đơn vị đặc biệt là trung đoàn Đặc nhiệm 911.

Vùng quân sự[sửa | sửa mã nguồn]

Quân đội Hoàng gia Campuchia được phân chia theo khu vực địa lý thành năm vùng quân sự và một vùng đặc biệt. Mỗi vùng bao gồm một số tiểu vùng tương ứng với ranh giới các thành phố và tỉnh thông thường[3]:

Quân số và việc giải ngũ[sửa | sửa mã nguồn]

Lực lượng rà phá bom mìn Campuchia ở Sudan.
Lính thủy đánh bộ Campuchia bên ngoài tàu USS Tortuga trong lúc huấn luyện quân sự.

Vào năm 2002, Hoàng thân Sisowath Sirirath, sau đó là đồng bộ trưởng Bộ Quốc phòng, đã phát biểu rằng tổng số quân của Campuchia khoảng 112.000 người[4]. Với việc kết thúc chiến tranh và những tên Khmer đỏ cuối cùng đầu hàng, quân đội Campuchia đã có những thay đổi lớn khi nó chuyển từ thời chiến sang thời bình.

Từ năm 1999 đến nay, chính phủ đã cho giải ngũ một số lượng lớn quân nhân với sự hỗ trợ của Ngân hàng Thế giới. Việc giải ngũ bắt đầu vào tháng 2 năm 2000 và cuối năm đó đã có 1.500 binh lính đầu tiên được giải ngũ trong một dự án quy mô nhỏ. Vào năm 2001, giai đoạn đầu của chiến dịch giải ngũ đã được tiến hành và có 15.000 binh sĩ trở về với cuộc sống đời thường với những nghi lễ lớn được tổ chức trên khắp đất nước. Giai đoạn thứ hai dự kiến diễn ra vào năm 2003 khi có thêm 30.000 quân nhân được phục viên. Tuy nhiên, quá trình này đã phải ngừng lại bởi những lý do về tham nhũng và những sai lầm có thể có[3].

Thành phần Số quân
Royal arms of Cambodia.svg Lục quân 175,000
Royal arms of Cambodia.svg Hải quân 12,400
Royal arms of Cambodia.svg Không quân 2,500
Royal arms of Cambodia.svg Lực lượng đặc biệt 6,500
Royal arms of Cambodia.svg Hiến binh Hoàng gia 7,000
Total 203,400

Lực lượng Hiến binh Hoàng gia Campuchia[sửa | sửa mã nguồn]

Lực lượng Hiến binh Hoàng gia Campuchia là một đơn vị bán quân sự với 7.000 lính có mặt ở tất cả các tỉnh. Quyền chỉ huy các đơn vị của lực lượng này thuộc về Tư lệnh Lực lượng vũ trang Hoàng gia Campuchia và được chỉ huy bởi một vị trung tướng, hiện nay là trung tướng Sao Sokha. Lực lượng Hiến binh Hoàng gia Campuchia được triển khai ở tất cả các tỉnh và thành phố để gìn giữ luật pháp. Sau khi bộ luật hình sự được thông qua, quân cảnh Campuchia đã đóng một vai trò quan trọng trong xã hội Campuchia. Nó đã giữ gìn luật pháp tại các thành phố thay cho Cảnh sát Quốc gia, lực lượng đã bị giải tán theo một sắc lệnh vào năm 2002. Hiến binh ở các tỉnh được chỉ huy bởi một đại tá, sau ngày 1 tháng 1 năm 2009 bởi một thiếu tướng, trừ thủ đô Phnôm Pênh đã được chỉ huy bởi thiếu tướng ngay từ khi nó được thành lập.[5]

Hệ thống cấp bậc quân hàm[sửa | sửa mã nguồn]

Hệ thống danh xưng quân hàm Quân đội Hoàng gia Campuchia sử dụng thống nhất trong cả hải lục không quân. Thứ tự quân hàm theo sắp xếp từ thấp đến cao sau đây:

  • ពលទោ: Binh nhì
  • ពលឯក: Binh nhất
  • នាយទោ: Hạ sĩ
  • នាយឯក: Hạ sĩ nhất
  • ពលបាលត្រី: Chuẩn trung sĩ
  • ពលបាលទោ: Trung sĩ
  • ពលបាលឯក: Trung sĩ nhất
  • ព្រឹន្ទបាលទោ: Thượng sĩ
  • ព្រឹន្ទបាលឯក: Thượng sĩ nhất
  • នាយចំណង់: Chuẩn úy
  • អនុត្រី: Thiếu úy
  • អនុទោ: Trung úy
  • អនុឯក: Đại úy
  • វរត្រី: Thiếu tá
  • វរទោ: Trung tá
  • វរឯក: Đại tá
  • ឧត្តមត្រី: Chuẩn tướng
  • ឧត្តមទោ: Thiếu tướng
  • ឧត្តមឯក: Trung tướng
  • ឧត្តមសេនីយ៍: Đại tướng
  • ឧត្តមនាយក: Thống tướng

Có thể thấy, hệ thống cấp hiệu của Quân đội Hoàng gia Campuchia chịu ảnh hưởng gần như hoàn toàn của hệ thống cấp hiệu quân hàm Pháp với một chút khác biệt nhỏ.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ “China Defense Blog: Mini PLA in the making?”. Truy cập 24 tháng 3 năm 2015. 
  2. ^ Yemen was Bulgaria's Biggest Arms Export Partner in 2010 - UN, Novinite, ngày 9 tháng 8 năm 2011
  3. ^ a ă Ian Ramage, Strong Fighting: Sexual Behavior and HIV/AIDS in the Cambodian Uniformed Services, 2002
  4. ^ Cambodia Daily ngày 3 tháng 9 năm 2001
  5. ^ RGC Official site

Đọc thêm[sửa | sửa mã nguồn]

  • Dylan Hendrickson, 'Cambodia's security-sector reforms: limits of a downsizing strategy,' Conflict, Security, and Development, Volume 1, Issue 1.
  • Gerald Segal and Mats Berdal, 'The Cambodia Dilemma,' Jane's Intelligence Review, March 1993, p. 131-2. Includes listing of formations and equipment of the various factions.
  • Robert Karniol, 'Confined to local waters,' Naval Forces Update, Jane's Defence Weekly, ngày 20 tháng 6 năm 1992, p. 1097. Status of Cambodian navy.

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]

https://www.militaria-agent.com/catalog/CAMBODIA_DIRECTORY_OF_THE_HIGH_COMMAND_BADGE_SUBORDINATED_TO_THE_MINISTRY.html