Chuyển Pháp Luân (sách)

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
(đổi hướng từ Sách Chuyển Pháp Luân)
Bước tới: menu, tìm kiếm
Chuyển Pháp Luân
Thông tin sách
Tác giả Lý Hồng Chí
Ngôn ngữ tiếng Trung, tiếng Anh, tiếng Đức, tiếng Pháp, tiếng Ý, tiếng Ba Lan, tiếng Bồ Đào Nha, tiếng Hà Lan, tiếng Séc, tiếng Tây Ban Nha, tiếng Thụy Điển, tiếng Phần Lan, tiếng Nga, tiếng Nhật, tiếng Triều Tiên, tiếng Thái, tiếng Việt, tiếng Mã Lai, tiếng Indonesia, tiếng Hindu, tiếng Đan Mạch, tiếng Miến Điện, tiếng Tây Tạng, tiếng Do Thái, tiếng Ả Rập, tiếng Ba Tư, tiếng Rumani, tiếng Slovak, tiếng Albania
Chủ đề Khí công, tu luyện
Nhà xuất bản Nhà xuất bản Phát thanh và Truyền hình Trung Quốc (phiên bản tiếng Trung 1995, phiên bản ngôn ngữ khác do Tianti Books Inc giữ bản quyền.
Ngày phát hành tháng 1-1995 (nguyên tác tiếng Trung)

Chuyển Pháp Luân[1] (phồn thể: 轉法輪 giản thể: 轉法轮, bính âm: Zhuǎn Fǎlún) là cuốn sách tập hợp những bài giảng chính của ông Lý Hồng Chí về Pháp Luân Công trong khi ông đi khắp Trung Quốc mở các khóa giảng để giới thiệu cho công chúng môn khí công này. Các bài giảng sau đó được sao chép lại và ông Lý đã chỉnh sửa lại cho phù hợp và cho xuất bản cuốn Chuyển Pháp Luân. Tính đến nay sách đã được dịch ra hơn 30 thứ tiếng.

Nội dung[sửa | sửa mã nguồn]

Ngày 13 tháng 5 năm 1992, lớp học Pháp Luân Công đầu tiên được mở tại tỉnh Cát Lâm thành phố Trường Xuân, lần đầu tiên Pháp Luân Đại Pháp được truyền thụ ra ngoài công chúng, sau đó cho đến ngày 21 tháng 12 năm 1994, ông Lý Hồng Chí đã mở tổng cộng 56 lớp học và các buổi giảng Pháp tại Trung Quốc. Những nội dung bài giảng Pháp tại các lớp học này, cuối cùng đã được chỉnh lý thành cuốn sách “Chuyển Pháp Luân”, được coi là Đại Pháp căn bản để chỉ đạo tu luyện Pháp Luân Công, toàn bộ cuốn sách được chia thành 9 chương, nội dung được thể hiện bằng ngôn ngữ bạch thoại thông thường.[2][3]

Nội dung cuốn sách giảng về những chủ đề trừu tượng, rộng lớn và bao quát về tu luyện, về khí công, về vũ trụ và nguyên lý Chân Thiện Nhẫn,...

Trong sách, ông Lý giảng về đặc điểm của Pháp Luân Công"pháp môn tu luyện ưu việt đưa con người đạt đến Cao tầng của tâm tánh". Ông nói rõ Pháp Luân Công không phải Phật giáo, cũng không mang hình thức tôn giáo. Đồng thời ông Lý cũng nói về những điều mà ông cho là sự hạn chế và không còn phù hợp của Phật giáo, cụ thể là Thiền tông. Cuốn sách giảng về việc ảnh hưởng của tâm tính hay đạo đức của người tập tới sự tăng trưởng của công lực và tập luyện. Sự tu dưỡng tâm tính của một người luyện công là quan trọng đối với sự nâng cấp công lực; yêu cầu người luyện công giữ vững tâm tính trong cuộc sống hằng ngày theo nguyên lý Chân Thiện Nhẫn.

Bị chính quyền Trung Quốc cấm lưu hành[sửa | sửa mã nguồn]

Tháng 1 năm 1995, Chuyển Pháp Luân được Nhà Xuất bản phát thanh và truyền hình Trung Quốc (Television Broadcasting Press of China) xuất bản. Năm 1996, sách Chuyển Pháp Luân trở thành cuốn sách bán chạy nhất Bắc Kinh vào các tháng một, tháng ba, và tháng tư theo thống kê của Nhật Báo Tuổi trẻ Bắc Kinh, thì các sách về Pháp Luân Công đã bị cấm xuất bản theo lệnh nội bộ vào 24 tháng Bảy từ Cục xuất bản thông tin Trung Quốc - một cơ quan của Bộ Tuyên truyền[4]. Đó được xem là một trong các dấu hiệu đầu tiên của cuộc đàn áp Pháp Luân Công của chính quyền Trung Quốc vào năm 1999.

Sau sự kiện chính quyền Trung Quốc trấn áp và cấm Pháp Luân Công hoạt động, cuốn sách này đã bị cấm và tịch thu tại Trung Quốc nhưng số lượng người dân Trung Quốc download cuốn sách này qua các phần mềm vượt tường lửa như “Free Gate” và nhiều phần mềm khác vẫn rất nhiều. Mặc dù bị chính quyền Trung Quốc cấm tại Trung Quốc đại lục nhưng sách Chuyển Pháp Luân trở nên phổ biển trên thế giới, là cuốn sách không thể thiếu đối với những người tu học Pháp Luân Công, sách được dịch thành nhiều ngôn ngữ khác nhau, trong mỗi lần các học viên Pháp Luân Công diễu hành hoặc thỉnh nguyện chấm dứt cuộc trấn áp tại Trung Quốc hầu như đều trưng bày sách “Chuyển Pháp Luân”. Các học viên Pháp Luân Công trưng bày sách Chuyển Pháp Luân không chỉ để giới thiệu với mọi người cuốn sách này mà còn để bày tỏ quan điểm cho rằng chính phủ Trung Quốc "đã sai lầm khi cấm một quyển sách tốt đẹp cũng như đàn áp môn tu luyện Pháp Luân Công".[2][5]

Tầm ảnh hưởng trên thế giới[sửa | sửa mã nguồn]

Ngày 5 tháng 12 năm 2004, Tập đoàn truyền thông Úc ABC (Australian Broadcasting Corporation) đã công bố 100 đầu sách phổ biến nhất tại Úc năm 2004. Cuốn Chuyển Pháp Luân của ông Lý Hồng Chí đứng thứ 14 trong danh sách của ABC. Danh sách này toàn là những đầu sách của tác giả tây phương, riêng cuốn Chuyển Pháp Luân là của một tác giả đông phương.[6]

Cuốn Chuyển Pháp Luân hiện nay đã được dịch hơn 30 thứ tiếng. Ngoài tiếng Trung giản thể và tiếng Trung phồn thể thống, cuốn Chuyển Pháp Luân đã được dịch ra tiếng Anh, tiếng Đức, tiếng Pháp, tiếng Ý, tiếng Ba Lan, tiếng Bồ Đào Nha, tiếng Hà Lan, tiếng Séc, tiếng Tây Ban Nha, tiếng Thụy Điển, tiếng Phần Lan, tiếng Nga, tiếng Nhật, tiếng Triều Tiên, tiếng Thái, tiếng Việt, tiếng Mã Lai, tiếng Indonesia, tiếng Hindu, tiếng Đan Mạch, tiếng Miến Điện, tiếng Tây Tạng, tiếng Do Thái, tiếng Ả Rập, tiếng Ba Tư, tiếng Rumani, tiếng Slovak, tiếng Albania và nhiều thứ tiếng khác...[7]

Chỉ trích[sửa | sửa mã nguồn]

Theo Giáo hội Phật giáo Việt Nam, Lý Hồng Chí đã dựa theo kinh Phật (kinh Chuyển Pháp Luân) để đặt tựa sách là "Chuyển Pháp Luân" nhằm ngầm lôi kéo những tín đồ đạo Phật có tín tâm nhưng không hiểu rõ kinh sách. Trong tác phẩm, Lý Hồng Chí lại coi pháp môn của Đạo Phật là tầm thường, không thể so sánh được với Pháp luân công. Tại trang 5 cuốn sách, Lý Hồng Chí đã hạ thấp Phật Thích Ca Mâu Ni như sau:

Thích Ca Mâu Ni dưới cội bồ đề khai công khai ngộ rồi, chưa lập tức đạt đến "tầng Như Lai". Trong suốt 49 năm truyền Pháp, liên tục tự mình đề cao. Mỗi khi đề cao [lên] một tầng, quay lại xét thấy Pháp mình vừa giảng xong không còn đúng nữa. Lại đề cao lên, phát hiện rằng Pháp mình vừa giảng xong lại cũng không đúng nữa. Cứ đề cao lên, lại phát hiện rằng Pháp vừa giảng xong lại không còn đúng. Trong toàn bộ 49 năm, không ngừng thăng hoa như thế; mỗi lần đề cao [lên] một tầng, [] lại phát hiện Pháp giảng trước đó về nhận thức đều là rất thấp.”

Như vậy, cuốn sách gián tiếp cho rằng những bài giảng của đức Phật Thích Ca Mâu Ni trong thời gian mới đắc đạo (Tứ Diệu ĐếBát Chánh Đạo) là "không đúng nữa", thậm chí toàn bộ 49 năm thuyết pháp của Phật đều thuyết ra các pháp sai và "về mặt nhận thức đều là rất thấp"[8].

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]