Sòng bạc

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Khu Las Vegas Strip nổi tiếng với mật độ dày đặc của khách sạn kiêm sòng bạc.
Casino da Póvoa, một sòng bạc Bồ Đào Nha khai trương đầu thập kỉ 1930.

Sòng bạc hay casino là một cơ sở kinh doanh các dịch vụ đánh bạc. Sòng bạc thường đặt gần hoặc kết hợp với các khách sạn, nhà hàng, khu mua sắm, tàu du lịch biển và các khu vực nghỉ mát khác. Một số sòng bạc tổ chức các sự kiện giải trí như hòa nhạc hay thể thao, ảo thuật. Hiện trên khắp thế giới có 4.750 sòng bạc[1]

Trong lịch sử Việt Nam đã từng tồn tại nhiều trò cờ bạc từ xưa. Thời nhà Trần, luật pháp rất nghiêm khắc với tội đánh bạc nhưng Trần Dụ Tông lại thích trò này, chiêu tập các nhà giàu vào cung mở sòng đánh bạc, vua cũng tham gia[2]. Đại Việt sử ký toàn thư dẫn lời Phan Phu Tiên viết về nguyên nhân nhà Trần suy vong từ đời Trần Dụ Tông như sau: "Luật pháp nhà Trần nghiêm cấm đánh bạc đến vậy, thế mà đến đời Dụ Tông lại công nhiên làm bậy, gọi những người giàu vào cung đánh bạc, rồi sau người trong nước bắt chước cái dở ấy, không thể ngăn cấm được nữa. Cuối cùng vì tệ đánh bạc mà rồi mất nước."

Tranh cãi về hiệu quả kinh tế[sửa | sửa mã nguồn]

Sòng bạc được một số người lý luận như là một công cụ để tăng trưởng kinh tế: tăng công ăn việc làm địa phương, tăng trưởng doanh số bán lẻ địa phương, và thu thuế nhiều hơn cho chính quyền. Tuy nhiên, luận điểm này cần được phân tích sâu hơn[3]:

  • Tác động lên kinh tế địa phương: Nếu sòng bạc hoạt động như một phần của một khu du lịch, và người chơi không phải là dân địa phương, thì doanh số bán lẻ địa phương sẽ có thể tăng lên từ những dịch vụ đi kèm như nhà hàng, khách sạn... Tuy nhiên, nếu phần lớn các khách hàng của casino là dân địa phương, thì kinh tế địa phương (và do đó, thuế doanh thu từ doanh nghiệp) chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng tiêu cực do hiệu ứng thay thế: người tiêu dùng thay vì tiêu dùng hàng hóa thì lại bỏ tiền ra chơi cờ bạc tại casino, tiền thua bạc của họ sẽ rơi vào túi ông chủ casino chứ không được đưa vào nền kinh tế.
  • Thuế thu được từ sòng bạc: Điều quan trọng cần nhận ra là thuế thu nhập từ sòng bạc không phải là "tiền mới" cho xã hội. Thuế thu từ sòng bạc chỉ là là một sự chuyển thu nhập từ nhóm này sang nhóm khác: ông chủ sòng bạc thu tiền từ người chơi bị thua, rồi chia lại một phần cho chính quyền thông qua hình thức thuế. "Tiền mới" chỉ được tạo ra khi con bạc là người nước ngoài (khi đó một khoản tiền từ người chơi nước ngoài sẽ thuộc về chính quyền trong nước). Nhưng nếu người chơi là dân trong nước thì sẽ không có giá trị tăng thêm, thuế mà chính quyền thu được thực ra được lấy từ túi của chính người dân nước mình, còn phần tiền không phải đóng thuế sẽ được chủ sòng bạc chuyển ra nước ngoài, nền kinh tế khi ấy sẽ còn bị thất thoát tiền ra nước ngoài chứ không được lợi gì.
  • Sòng bạc làm tăng tỷ lệ tội phạm: Nghiên cứu ở nước ngoài cho thấy có một mối quan hệ chặt chẽ giữa casino và tỷ lệ tội phạm (kể cả phá sảntự tử) trong khu vực có casino.

Tóm lại, mức độ phát triển kinh tế nhờ các sòng bạc vẫn chưa rõ ràng, tác động kích thích kinh tế của sòng bạc không giống hệt nhau ở khắp mọi nơi trên thế giới, và có rất ít bằng chứng cho thấy rằng việc cho dân chúng đánh bạc công khai ở casino sẽ kích thích nền kinh tế. Hơn nữa, tác dụng xấu lên xã hội của việc cho phép dân chúng chơi cờ bạc công khai ở casino là không thể nào bỏ qua được.

Vì những lý do này, Hàn Quốc thu hút rất nhiều đầu tư nước ngoài vào ngành kinh doanh sòng bạc, nhưng cấm người dân nước mình vào chơi cờ bạc trong casino. Tại Vương quốc Monaco ở châu Âu - nơi có thành phố cờ bạc Monte Carlo - đánh bạc ở casino luôn luôn là bất hợp pháp đối với người dân nước này, và doanh thu cờ bạc chỉ nên đến từ khách nước ngoài.[3]

Hệ lụy xã hội liên quan tới sòng bạc[sửa | sửa mã nguồn]

Bên cạnh những lợi ích của sòng bạc như tăng nguồn thu cho ngân sách, thu hút du lịch... thì sòng bạc cũng tồn tại những hệ lụy xã hội, đặc biệt là vấn đề tội phạm và sự phá sản của những con nghiện cờ bạc. Do vậy nhiều quốc gia không cho phép mở sòng bạc trên lãnh thổ [cần dẫn nguồn], hoặc cho mở nhưng giới hạn chỉ cho phép người nước ngoài vào chơi[cần dẫn nguồn].

Rửa tiền[sửa | sửa mã nguồn]

Cờ bạc đi liền với tội phạm, đó là mặt trái lớn nhất, dễ thấy nhất. Casino đồng nghĩa với những cuộc đặt cược và đồng tiền có sức cám dỗ phi thường dẫn tới phát sinh tội phạm. Cờ bạc luôn song hành với các tệ nạn xã hội, không chỉ làm cho nhiều người, trong đó có người nghèo, tán gia bại sản mà còn kéo theo nạn cho vay nặng lãi, bảo kê, mại dâm… Sự tán gia bại sản phá vỡ các tế bào xã hội, phá vỡ các mối quan hệ xã hội vốn đã ổn định. Đặc biệt, nạn rửa tiền là rất khó kiểm soát. Quỹ Tiền tệ Quốc tế cho rằng mỗi năm có đến 1.500 tỉ USD được rửa, chắc chắn trong số đó có chuyện rửa tiền ở các casino. Những quốc gia có hệ thống pháp luật chặt chẽ, như Singapore chẳng hạn, dù có thể điều chỉnh được những mặt trái của hoạt động casino nhưng cũng chỉ hạn chế được một phần hệ lụy từ nó.

Theo một báo cáo năm 2013 của Ủy ban chấp hành về Trung Quốc (CEC) thuộc Quốc hội Mỹ, mỗi năm có tới 202 tỷ USD tiền phi pháp chảy qua Ma Cao để tiến hành rửa tiền từ các kênh phi pháp như tiền hối lộ hoặc biển thủ công quỹ. Ngành công nghiệp sòng bạc và dịch vụ tiếp đón đóng góp trên 50% GDP của Macau, nhưng "thành công mang tính hiện tương của ngành này dựa trên một công thức tạo điều kiện nếu không muốn nói là khuyến khích hoạt động rửa tiền". Để lách quy định về kiểm soát rửa tiền, những con bạc lớn tại Trung Quốc đại lục có thể chọn một trong hai cách. Thứ nhất, họ có thể gửi tiền vào đại lý tại đại lục của các sòng bạc, và thứ hai, họ có thể mượn tiền từ một bên thứ ba, có thể là đại lý sòng bạc, ở Macau. Theo tạp chí Foreign Policy của Mỹ, thì các nhóm tội phạm có tổ chức của Trung Quốc chính là đối tượng "thống trị lĩnh vực đại lý sòng bài... Mặc dù phải đăng ký và được Macau quản lý, các tổ chức trong ngành casino của Macau có mối quan hệ mật thiết với các nhóm tội phạm có tổ chức ở Trung Quốc đại lục nhằm xác định khách hàng và thu hồi nợ. Các yêu cầu về nắm rõ cũng như lưu lại hoạt động của khách hàng ở đây lỏng lẻo hơn rất nhiều so với các tiêu chuẩn quốc tế. Dường như các nỗ lực quản lý casino ở Macau chỉ tập trung vào hạn chế cạnh tranh chứ không phải loại bỏ các hoạt động bất hợp pháp".

Thượng nghị sỹ John McCain của Mỹ chỉ ra rằng, Giám đốc điều hành (CEO) của tập đoàn sòng bạc Mỹ Las Vegas Sands Corporation, tỷ phú Sheldon Adelson, đã thu những khoản lợi nhuận không nhỏ từ sòng bạc của ông ta ở Macau[4].

Sự gia tăng phá sản và tội phạm[sửa | sửa mã nguồn]

Tại Singapore, sự thành công của sòng bạc làm lóa mắt nhiều quốc gia lân cận, nhưng xã hội Singapore đang phải trả giá bằng sự bất ổn và tệ nạn xã hội. Dù có hệ thống pháp luật chặt chẽ và những quy định giới hạn người chơi nghiêm ngặt (người chơi phải trên 21 tuổi, phải đóng phí vào cửa là 100 USD/lần và phải có chữ ký đồng ý của vợ/chồng), song những hệ lụy xã hội mà sòng bạc gây ra vẫn ngày càng tăng. Một số nhà lập pháp đặt câu hỏi liệu Singapore có thực sự cần sòng bạc và các cố vấn cho biết họ đang nhìn thấy nhiều người không thể kiểm soát mức cá cược của họ. Ví dụ như Cho Jimmy, việc mở sòng bạc kéo anh trở lại thành một con nghiện cờ bạc sau 14 năm "cai nghiện", kết quả là ông đã mắc nợ 250.000 đôla chỉ trong vòng 13 tháng. Đầu năm 2013, chỉ sau 2 năm mở casino, chính phủ Singapore đã phải sửa đổi Luật về casino, thắt chặt hơn nữa điều kiện cho người dân nước mình vào chơi. "Sòng bạc đã mang lại nhiều công ăn việc làm, hiển thị nhiều lợi ích kinh tế hơn" - các chuyên gia cho biết - "Tuy nhiên, cũng không thể phủ nhận sự thật rằng những thiệt hại đằng sau những lợi ích này cũng quá lớn. Các gia đình tan vỡ, sự hủy hoại cuộc sống và tổn hại xã hội cũng gia tăng đi kèm với điều đó"[5]

Trong một báo cáo năm 2004 của Bộ Tư pháp Hoa Kỳ, các nhà nghiên cứu đã phỏng vấn những con bạc đã bị bắt ở Las VegasDes Moines và thấy rằng tỷ lệ phần trăm các con bạc có vấn đề tâm lý thôi thúc phạm tội cao gấp 3-5 lần so với trong dân số nói chung.[6] Theo một số báo cáo của cảnh sát, tỷ lệ tội phạm báo cáo thường tăng gấp đôi hoặc gấp ba lần trong cộng đồng sống xung quanh một casino mở cửa được ba năm.[7]

Phân tích các dữ liệu tội phạm được duy trì bởi cảnh sát tiểu bang cho biết: Hơn 50% tội phạm được báo cáo tại các casino là trộm cắp, tiếp đó là các vi phạm nhỏ như gây rối trật tự. Sòng bạc là nơi người chơi thường đắm mình trong trò chơi của họ nên thường quên theo dõi các đồ đạc của mình.

Các hoạt động casino đem lại nhiều tiền nhưng đó không phải là một ngành kinh tế, đó là công nghiệp cờ bạc có nhiều yếu tố nhạy cảm, để lại nhiều hệ lụy xã hội. Một chuyên gia nghiên cứu về công nghệ cờ bạc của Đại học Illinois, Giáo sư John Warren, cho rằng casino không tạo ra sản phẩm cho xã hội, nó là một ngành phi sản xuất. Casino không tạo thêm giá trị gia tăng cho xã hội, lợi nhuận mà nó thu được đơn giản là từ việc "móc túi" của các con bạc thua cuộc.

Các nhà phê bình cho rằng: chi phí xã hội phải hy sinh khi mở casino lớn hơn nhiều lợi ích mà nó mang lại. Các chi phí xã hội phải hy sinh bao gồm: chi phí phá sản, tự tử, bệnh tật, gây tổn hại cho các gia đình, sản lượng kinh tế bị mất, và tội phạm (trộm cắp, trấn lột, tham nhũng, rửa tiền...). Một báo cáo cho biết: chi phí xã hội hy sinh là 63 đôla/1 người lớn mỗi năm, nhưng nhiều nghiên cứu khác tính toán về tất cả các chi phí xã hội của sòng bạc cho thấy rằng: tổng chi phí là hơn 100 đôla cho mỗi người lớn mỗi năm, thậm chí là 135, 150 đôla và nhiều hơn nữa là khá phổ biến. Các lợi ích xã hội của sòng bạc là tăng lợi nhuận du lịch và thuế từ sòng bạc. Nghiên cứu về lợi ích cho thấy nó không lớn hơn 40 đôla mỗi người lớn mỗi năm. Như vậy lợi ích từ sòng bạc chỉ bằng 1/3 so với chi phí mà xã hội phải hy sinh vì nó.[8]

Trong giai đoạn đầu khi mở casino, dường như vấn đề khá suôn sẻ: tỷ lệ thất nghiệp địa phương đi xuống, thuế tăng lên và tội phạm không tăng. Tuy nhiên, sau đó vấn đề lại khác hẳn. Nhà kinh tế David B. MustardĐại học GeorgiaEarl L. Grinols của Đại học Baylor đã phân tích dữ liệu tội phạm được thu thập từ tất cả 3.165 quận tại Hoa Kỳ giai đoạn 1977-1996 và xem xét tỷ lệ tội phạm ở địa phương trước và sau khi sòng bạc mở cửa. Họ thấy rằng tội phạm đã không tăng lên khi một sòng bạc bắt đầu hoạt động - ít nhất là năm đầu tiên. Nhưng tội phạm đã bắt đầu tăng sau năm đầu tiên, chậm rãi ban đầu và sau đó ngày càng nhanh chóng hơn, cho đến khi tỷ lệ tội phạm vượt xa lúc sòng bạc chưa bao giờ mở. Đến năm thứ 5 mà casino hoạt động, số vụ cướp tăng 136%; trấn lột và hành hung tăng 91%, trộm cắp máy rút tiền tăng 78%, trộm cắp tăng 50%, và hiếp dâm tăng 21%. Mustard kết luận: "Ngay cả khi sử dụng các ước tính nhỏ nhất về chi phí xã hội bị hy sinh và các ước tính hào phóng về lợi ích thu được, chúng ta vẫn thấy rằng các chi phí mà xã hội phải trả giá luôn vượt quá lợi ích thu được."[9]

Ví dụ tại Italia, lợi ích mà chính phủ nhận được chỉ là rất nhỏ, và những băng nhóm tội phạm đã dễ dàng chuyển sang hoạt động kinh doanh cờ bạc một cách hợp pháp. Ngày càng nhiều người tham gia chơi bạc: 700.000 người Italia nghiện cờ bạc với 400.000 máy đánh bạc trên cả nước. Rất nhiều người rơi vào tình trạng nợ nần, bị gia đình ruồng bỏ và phải sống lay lắt trên những đường phố, vỉa hè. Theo nhà xã hội học Maurizio Fiasco: "Trong tình trạng suy thoái, để vượt qua khó khăn, nền kinh tế rất cần người dân tăng tiêu dùng. Nhưng công nghiệp cờ bạc đã nuốt nhu cầu tiêu dùng ra khỏi nền kinh tế".

Những kẻ được lợi nhiều nhất không phải là người dân hay chính phủ mà lại là các băng nhóm Mafia, theo báo cáo của Ủy ban chống Mafia của Quốc cách đây 1 năm. Một loạt các doanh nghiệp kinh doanh sòng bạc được thành lập trên khắp cả nước và núp sau đó không ai ai chính là các thế lực Mafia. "Kinh doanh cờ bạc hợp pháp với mức thu nhập cao, rủi ro liên quan đến pháp luật thấp giờ đây đã trở thành cánh cửa an toàn cho bọn tội phạm có tổ chức", ông Gianfranco Donadio, thẩm phán tại văn phòng công tố viên chống Mafia nhận định.[10]

Tại Campuchia, chỉ một thời gian ngắn sau những đòn thanh trừng của tội phạm, hàng loạt các casino dọc biên giới với Việt Nam phải đóng cửa. Các thủ đoạn làm ăn kiểu xã hội đen của nhiều casino đã khiến con bạc chùn tay, dẫn đến nhiều casino rơi vào lỗ lã. Vì vốn ít, các chủ casino này nôn nóng "móc túi" người chơi với nhiều thủ đoạn gian lận, khiến nhiều con bạc nhanh chóng cháy túi. Các con bạc càng "chết" nhanh thì lượng khách chơi càng mau cạn, trong khi số khách này là "cần câu" khách mới. Phần lớn casino "chết theo con bạc", ngoài ra các casino này đã "giết nhau" và "tự giết mình" bởi những trò gian lận, đấu đá, thâu tóm lẫn nhau… Thậm chí, vì cạnh tranh mà hai thế lực casino đã nổ súng vào nhau, làm chấn động một vùng biên giới.[11]

Các thống kê khác:

  • Khoảng 40% tội phạm có tổ chức dính líu tới những con nghiện cờ bạc. Nghiên cứu cho thấy rằng 1,3 tỷ đôla mỗi năm trong gian lận bảo hiểm có liên quan đến cờ bạc.[12]
  • 57% trong 400 con bạc được khảo sát thừa nhận rằng: ăn cắp, biển thủ công quỹ và tham nhũng là cách để duy trì thói quen cờ bạc của họ, trung bình là 135.000 đôla cho mỗi cá nhân."[13]
  • Trong 6 năm đầu tiên của các sòng bạc ở Minnesota, theo một phân tích của Minneapolis Star Tribune, tỷ lệ tội phạm trung bình ở quận có sòng bạc tăng 39%.[14]
  • Tổng số tội ác trong bán kính 30 dặm của thành phố Atlantic tăng 107% trong 9 năm sau sự ra đời của sòng bạc Atlantic City.[15]
  • Các bang dọc sông Mississippi có kinh nghiệm tăng 43% tội phạm trong bốn năm sau khi mở sòng bạc. Harrison County, nơi mà hầu hết các sòng bạc được đặt, đã chứng kiến ​​một sự gia tăng 58% tổng số tội phạm giữa năm 1993 và 1996.[16]
  • US News & World Report phân tích và thấy rằng tỷ lệ tội phạm tại địa phương có casino là cao hơn 84% mức trung bình quốc gia.[17]
  • Số lượng các vụ án nộp tại Quận Tunica, Mississippi, đã tăng từ 689 vào năm 1991, năm trước khi các sòng bạc bắt đầu hoạt động, lên đến 11.100 vào năm 1996.[18]
  • Số các cuộc gọi đến sở cảnh sát Ledyard, Connecticut đã tăng từ 4.000 lên đến 16.700 trong vòng 5 năm sau khi mở cửa Foxwoods Casino gần đó.[19]
  • Giáo sư John Kindt, Đại học Illinois, báo cáo rằng 1,5 triệu người hay 0,5% dân số Hoa Kỳ đã trở thành tội phạm trong 1994-1997 như là một sự tương quan trực tiếp đến hợp pháp hóa sòng bạc do chính phủ bảo trợ. Tổn hại xã hội cho sự gia tăng tội phạm này dao động từ 12-15 tỷ đôla[20]
  • Nevada (Nơi có knh đô cờ bạc Las Vegas) đứng đầu về tỷ lệ tội phạm trong cả 50 bang Hoa Kỳ trong cả hai năm 1995 và 1996, dựa trên một phân tích số liệu thống kê của FBI. Hơn nữa, tỷ lệ tội phạm ở Nevada tăng gần 40% trong 1991-1996, khi mà ở các bang khác tỷ lệ tội phạm bạo lực đã giảm khoảng 10%.[21]
  • Sở cảnh sát San Jose, California báo cáo sự gia tăng đáng kể trong tội phạm trong vùng lân cận của một casino mới mở cửa. Tội phạm ma túy tăng 200%, tội phạm tài sản tăng 83%, trộm cắp lặt vặt tăng 56%, và tai nạn giao thông tăng 55% trong một năm.[22]
  • Số lượng các cuộc gọi cảnh sát tại Black Hawk, Colorado, tăng từ 25 lên tới 20.000 chỉ 1 năm sau khi sòng bạc mở cửa. Trong trung tâm thành phố lân cận, số lượng các vụ bắt giữ tăng 275%, tội phạm nghiêm trọng tăng 287% trong 3 năm đầu tiên sau khi mở sòng bạc.[23]

Sòng bạc ở Việt Nam[sửa | sửa mã nguồn]

Hiện nay, ở Việt Nam chỉ có một số ít sòng bạc hợp pháp như Casino Đồ Sơn ở Đồ Sơn, Casino Hồ Tràm Strip ở Vũng Tàu, Sòng bạc Lào Cai, sòng bài Lợi Lai - Quảng Ninh, Club Crowne International Đà Nẵng (bị bắt buộc đổi tên từ casino thành club) và một số khách sạn, dành phục vụ người nước ngoài. Hoạt động đánh bạc đối với công dân Việt Nam được coi là bất hợp pháp tại Việt Nam. Tuy nhiên hiện cũng có 2 dự án casino lớn là dự án casino ở Nam Hội An và ở đảo Phú Quốc.

Trong lịch sử Việt Nam đã từng tồn tại nhiều trò cờ bạc từ xưa. Thời nhà Trần, luật pháp rất nghiêm khắc với tội đánh bạc nhưng Trần Dụ Tông lại thích trò này, chiêu tập các nhà giàu vào cung đánh bạc, vua cũng tham gia[2]. Đại Việt sử ký toàn thư dẫn lời Phan Phu Tiên viết về nguyên nhân nhà Trần suy vong từ đời Trần Dụ Tông như sau: "Luật pháp nhà Trần nghiêm cấm đánh bạc đến vậy, thế mà đến đời Dụ Tông lại công nhiên làm bậy, gọi những người giàu vào cung đánh bạc, rồi sau người trong nước bắt chước cái dở ấy, không thể ngăn cấm được nữa. Cuối cùng vì tệ đánh bạc mà rồi mất nước."

Theo thăm dò của Việt Nghiên cứu phát triển bền vững Vùng thuộc Viện Hàn lâm khoa học xã hội Việt Nam công bố sáng ngày 30/9/2015, 71% số người được hỏi cho là nếu các sòng bài mở cửa cho người dân thì sẽ thu hút được nhiều người đến chơi hơn. 64,7% cho rằng, vui chơi có thưởng làm tăng ngân sách Nhà nước và 52,6% cho rằng, ảnh hưởng tích cực đến việc hạn chế người Việt Nam ra nước ngoài chơi casino. Ngoài ra, có tới 47,4% người dân đánh giá việc tham gia các hình thức vui chơi có thưởng ảnh hưởng tích cực đến tạo công ăn việc làm cho người dân và 46,2% ý kiến cho rằng, vui chơi có thưởng ảnh hưởng tích cực đến thu hút đầu tư của Việt Nam.[24] Theo ông Hồ Duy Anh, áp lực đối với thâm hụt ngân sách nhà nước, những sòng bạc ở nước láng giềng... đã dẫn đến thái độ thuận lợi hơn cho các casino ở Việt Nam. Tuy nhiên, tác động kích thích nền kinh tế của casino không giống hệt nhau ở các nước trên thế giới, và có rất ít bằng chứng cho thấy rằng việc cho cho người dân đánh bạc ở casino sẽ kích thích nền kinh tế. Hơn nữa, tác độ xấu lên xã hội của việc cho phép người Việt chơi casino trong một đất nước chưa phát triển như Việt Nam không thể nào bỏ qua được[3]

Năm 2013, có tới 10 tỉnh xin mở sòng bạc, đến nỗi Bộ trưởng Bộ Kế hoạch & Đầu tư Bùi Quang Vinh đã phải than phiền đang chịu áp lực rất lớn. Ông cho rằng, các địa phương xin làm casino là làm kinh tế theo phong trào, không khác gì việc xin làm cảng biển, sân bay lâu nay. Bà Phạm Chi Lan nói: "Bộ Chính trị chỉ chủ trương có 1 casino thôi, nhưng bây giờ xin tới 10 cái. Ai có quyền cho tới 10? Ai cho? Chỗ nào chịu trách nhiệm? Tại sao lại chiều chuộng đến thế?" Bà Lan nói thêm, việc các địa phương "chạy theo phong trào" khiến kỷ cương của nhà nước bị buông lỏng, làm cho nguồn lực của đất nước bị phân tán, kém hiệu quả.[25].

Giáo sư kinh tế Nguyễn Mại dẫn chứng: "Địa phương lấy việc mở casino làm đòn bẩy kinh tế là sai lầm. Nếu vậy, tại sao Trung Quốc không mở casino trong lục địa mà chỉ đặt ở Macau. Thái Lan không có sòng bạc, Singapore năm 2011 mới cho mở dù là đảo quốc có nền kinh tế phát triển rất mạnh... Cần cân nhắc lợi hại và không nên kích thích máu cờ bạc của người dân". Đòn bẩy kinh tế khi thu hút vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI), theo GS Nguyễn Mại phải là công nghệ, nguồn nhân lực chất lượng cao; là cải cách hành chính và chống tham nhũng[26]

Cờ bạc giống như chiếc hộp Pandora trong truyền thuyết. Nó chứa đựng những điều xấu xa nhất nhưng cũng quyến rũ nhất. Những quyến rũ bên ngoài thì dễ thấy, còn những hệ lụy thì ẩn sâu bên trong chiếc hộp, và khi đã mở hộp ra thì sẽ không thể thu lại được nữa. Người xưa nói "Cờ bạc là bác thằng bần", nếu các sòng bạc được triển khai khắp đất nước, nếu không cẩn trọng thì nó sẽ là công cụ bần cùng hóa cả một bộ phận nhân dân[27].

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ “Worldwide Casinos, Horse Tracks and Other Gaming”. Casino City. Truy cập ngày 9 tháng 7 năm 2007. 
  2. ^ a ă Trần Xuân Sinh, sách đã dẫn, tr 349
  3. ^ a ă â http://www.viet-studies.info/kinhte/HoHuyAnh_DanChoiCasino.htm
  4. ^ “Lộ "mánh" rửa tiền của người Trung Quốc ở Macau”. VnEconomy, báo điện tử thuộc nhóm Thời báo Kinh tế Việt Nam. Truy cập 13 tháng 2 năm 2015. 
  5. ^ “Singapore gets tough on casino firms with new rules, fines”. ABS-CBN News. Truy cập 13 tháng 2 năm 2015. 
  6. ^ McCorkle, Richard C., "Gambling and Crime Among Arrestees: Exploring the Link" (July 2004). U.S. Department of Justice'. Truy cập 7/20/2011.
  7. ^ "Gambling addiction leads many down criminal road", Jeremy Boren, (ngày 19 tháng 6 năm 2011). The Pittsburgh Tribune-Review, Retrieved 7/20/2011.
  8. ^ http://papers.ssrn.com/sol3/papers.cfm?abstract_id=233792
  9. ^ “Richard Morin - Casinos and Crime: The Luck Runs Out”. Truy cập 13 tháng 2 năm 2015. 
  10. ^ “Hợp pháp hóa cờ bạc: Tội đồ của nền kinh tế Italia? - VietNamNet”. VietNamNet. Truy cập 13 tháng 2 năm 2015. 
  11. ^ Cái chết của sòng bạc biên giới
  12. ^ The American Insurance Institute.
  13. ^ National Gambling Impact Study Commission, page 7-13, citing testimony from the Institute for Problem Gambling, 1999.
  14. ^ Dennis J. McGrath and Chris Ison, "Gambling Spawns a New Breed of Criminal," [Minneapolis] Star Tribune, ngày 4 tháng 12 năm 1995, p. A6.
  15. ^ Andrew J. Buck, Simon Hakim, and Uriel Spiegel, "Casinos, Crime and Real Estate Values: Do They Relate?," Journal of Research in Crime and Delinquency, August 1991, p. 295.
  16. ^ Robert Waterbury, "1996 Mississippi Coast Crime Statistics," Mississippi Coast Crime Commission, May 1997.
  17. ^ Joseph P. Shapiro, "America's Gambling Fever," U.S. News & World Report, ngày 15 tháng 1 năm 1996, pp. 58, 60.
  18. ^ Bartholomew Sullivan, "Once-Sleepy Tunica Awakens to Gambling-Inspired Crime," [Memphis] Commercial Appeal, ngày 20 tháng 10 năm 1997, p. A5.
  19. ^ Mayor Wesley J. Johnson, Sr., "Fiscal Impacts of Foxwoods Casino on the Town of Ledyard, Connecticut," April 1997.
  20. ^ Dr. John Kindt, "The Costs of Addicted Gamblers: Should the State Initiate Mega-Lawsuits Similar to the Tobacco Cases?" Managerial and Decision Economics, December 2001.
  21. ^ Ed Koch, "Nevada: Most Dangerous?" Las Vegas Sun, ngày 16 tháng 7 năm 1997, p. 1A.
  22. ^ Louis A. Cobarruviaz, City of San Jose Memorandum from the Chief of Police to the Mayor and City Council, ngày 27 tháng 10 năm 1995.
  23. ^ Joseph Curran, Jr., "The House Never Loses and Maryland Cannot Win: Why Casino Gaming Is a Bad Idea," Report of Attorney General J. Joseph Curran, Jr., on the Impact of Casino Gaming on Crime, ngày 16 tháng 10 năm 1995, pp. 9, 12.
  24. ^ ‘Đốt’ 1.379 tỷ đồng giải khuây trong sòng bài Việt Nam, vietnamnet, 30/09/2015
  25. ^ Bộ trưởng Bộ KHĐT: "10 tỉnh xin làm casino, tôi mệt mỏi vô cùng" thesaigontimes, ngày 05 Tháng 3 2014
  26. ^ “Bộ trưởng mệt mỏi vì địa phương đua nhau xin mở casino”. Báo điện tử Người đưa tin. Truy cập 13 tháng 2 năm 2015. 
  27. ^ “Bùng nổ các dự án xây dựng Casino: Đừng để lợi nhuận che mờ những hệ lụy”. Báo An ninh Thủ đô. Truy cập 13 tháng 2 năm 2015.