Sông Vàm Cỏ

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Sông Vàm Cỏ là một dòng sôngNam Bộ, Việt Nam, thuộc hệ thống sông Đồng Nai. Sông này có khoảng 10 phụ lưu trong đó hai phụ lưu trực tiếp tạo nên dòng sông là sông Vàm Cỏ Đôngsông Vàm Cỏ Tây tại ngã ba Bần Quỳ[1]. Sông Vàm Cỏ chảy theo hình chữ W từ tây sang đông và đổ nước vào sông Soài Rạp, cách cửa Soài Rạp khoảng 12 km. Tính từ chỗ ngã ba Vàm Cỏ Đông - Vàm Cỏ Tây (Tân Trụ) đến ngã ba sông Soài Rạp, Vàm Cỏ dài 35,5 km. Sông Vàm Cỏ chảy trong địa phận tỉnh Long An (huyện Châu Thành ở hữu ngạn, huyện Cần Đước ở tả ngạn), đồng thời tạo thành ranh giới tự nhiên và ranh giới hành chính giữa hai tỉnh Long An (huyện Cần Đước ở tả ngạn) và Tiền Giang (thị xã Gò Công và huyện Gò Công Đông ở hữu ngạn).

Sông Vàm Cỏ tuy ngắn nhưng có đến 3 tên gọi. Ngoài tên gọi Vàm Cỏ ra, đoạn gần ngã ba Bần Quỳ còn gọi là sông Xá Hương[1], đoạn giáp với sông Soài Rạp gọi là Vàm Bao Ngược.

Cầu qua sông[sửa | sửa mã nguồn]

Cầu Mỹ Lợi, nối huyện Cần Đước, Long Anthị xã Gò Công, Tiền Giang, trên quốc lộ 50.

Chú thích và tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a ă Miếu Bần Quỳ là nơi thờ Mai Công Hương (Xá Hương). Theo Gia Định thành thông chí, ông giữ chức Xá sai ty ở dinh Phiên trấn, phụ trách vận chuyển quân lương. Năm 1705, vua Cao Miên là Nặc Ông Yêm bị em là Nặc Ông Thâm cầu viện quân Xiêm về để cướp ngôi. Nặc Ông Yêm cầu cứu chúa Nguyễn. Cai cơ Nguyễn Cửu Vân thống lĩnh quân thủy bộ chặn đánh quân Xiêm tại Rạch Gầm (Mỹ Tho). Mai Công Hương được giao nhiệm vụ vận chuyển quân lương đi sau. Khi đến ngã ba này, bị kỳ binh Cao Miên chặn đánh ngay mạn sườn, đội quân chuyển vận vì quá ít nên bị thua. Xá Hương đục thuyền làm chìm lương thực rồi nhảy xuống sông tự vẫn, quân Cao Miên không cướp được gì cả. Sau khi thắng trận, chúa Nguyễn phong Xá Hương làm Vị quốc tử nghĩa thần quan, cho lập miếu thờ tại đây, rất linh ứng. Tương truyền các cây bần ở trước miếu thờ này đều cúi rạp như dáng người đang quỳ gối nên gọi là Bần Quỳ.