Sắt(II) florua

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Sắt(II) florua
Rutile-unit-cell-3D-balls.png
Tên khácIron difluoride
ferrous fluoride
Nhận dạng
Số CAS7789-28-8
Thuộc tính
Công thức phân tửFeF2
Khối lượng mol93.84 g/mol (khan)
165.902 g/mol (ngậm 4 nước)
Bề ngoàitinh thể trong suốt không màu[1]
Khối lượng riêng4.09 g/cm3 (khan)
2.20 g/cm3 (ngậm 4 nước)
Điểm nóng chảy 970 °C (1.240 K; 1.780 °F) (khan)
100 °C (ngậm 4 nước)[2]
Điểm sôi 1.100 °C (1.370 K; 2.010 °F) (khan)
Độ hòa tan trong nước165 g/100 mL
Độ hòa tankhông tan trong ethanol, ête;
hòa tan trong acid hydrofluoric HF
MagSus+9500.0·10−6 cm3/mol
Trừ khi có ghi chú khác, dữ liệu được cung cấp cho các vật liệu trong trạng thái tiêu chuẩn của chúng (ở 25 °C [77 °F], 100 kPa).

Sắt (II) florua (tên gọi khác:ferrous fluoride) là một hợp chất vô cơ với công thức phân tử FeF2. Hợp chất này thường được viết dưới dạng ngậm nước FeF2.4H2O, và thường được gọi bằng cùng tên. Các dạng khan và hydrat hóa tồn tại dưới dạng chất rắn kết tinh trắng.[1][3]

Phòng tránh tai nạn[sửa | sửa mã nguồn]

Trong khi thí nghiệm với hóa chất này, cần đeo thiết bị hô hấp và bảo vệ thích hợp. Nên để thoáng gió nơi sử dụng. Không hút bụi, khói do hóa chất phản ứng.[4]

Không được để hóa chất tiếp xúc vào mắt hoặc da và cần cẩn thận phòng cháy, loại bỏ các nguồn khả năng gây cháy.[4]

Để bào vệ môi trường và tránh tai nạn đáng tiếc: Không được đổ thẳng vào cống hoặc thải trực tiếp vào môi trường tự nhiên.[4]

Xử lí và bảo quản[sửa | sửa mã nguồn]

Xử lý hóa chất trong một quy trình kín, hạn chế tạo ra bụi và tránh hít bụi hoặc khói. Cung cấp thông gió đầy đủ nếu bụi được tạo ra.[4]

Rửa sạch thân thể cách kỹ lưỡng trước khi ăn hoặc hút thuốc.[4]

Lưu trữ ở nơi khô mát, niêm phong trong các thùng chứa được dán nhãn cẩn thận. Bảo vệ Sắt(II) florua khỏi độ ẩm, cần để xa các chất oxy hoá hoặc axit.[4]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a ă Penfold, B. R.; Taylor, M. R. (1960). “The crystal structure of a disordered form of iron(II) fluoride tetrahydrate”. Acta Crystallographica 13: 953–956. doi:10.1107/S0365110X60002302. 
  2. ^ Pradyot Patnaik. Handbook of Inorganic Chemicals. McGraw-Hill, 2002, ISBN 0-07-049439-8
  3. ^ Dale L. Perry (1995), "Handbook of Inorganic Compounds", page 167. CRC Press. ISBN 9780849386718
  4. ^ a ă â b c d Iron Fluoride