Tân Long Môn Khách sạn

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Tân Long Môn Khách sạn

Thông tin phim
Đạo diễnLý Huệ Dân
Sản xuấtTừ Khắc
Tác giảTừ Khắc
Trường Thán
Hiểu Hòa
Diễn viênLương Gia Huy
Lâm Thanh Hà
Trương Mạn Ngọc
Chung Tử Đơn
Hồng Hân Hân
Công chiếu1992
Độ dài103 phút
Ngôn ngữCantonese

Tân Long Môn khách sạn hay Khách sạn rồng xanh (giản thể: 新龙门客栈; phồn thể: 新龍門客棧; bính âm: xīn lóng mén kè zhàn, tên phát hành tiếng Anh: New Dragon Gate Inn) là một bộ phim kiếm hiệp Hồng Kông được trình chiếu vào năm 1992 do đạo diễn Lý Huệ Dân thực hiện với các diễn viên Lương Gia Huy, Chung Tử Đơn, Trương Mạn Ngọc và được sản xuất bởi nhà làm phim Từ Khắc. Ở Bắc Mỹ nó có tên thông dụng là Dragon Inn.

Nội dung[sửa | sửa mã nguồn]

Bộ phim lấy bối cảnh năm Cảnh Thái đời nhà Minh, đại thái giám Tào Thiếu Khâm của Đông xưởng đem binh bộ thượng thư Dương Vũ Hiên hành xử đến chết, đồng thời thả con trai và con gái của Dương Vũ Hiên ra làm mồi nhử, hòng dẫn dụ ra bộ hạ của Dương Vũ Hiên ngày trước là Châu Hoài An, với mưu đồ bắt trọn lưới những bộ hạ cũ của ông. Giang hồ nữ hiệp Khưu Mạc Ngôn vì nhận lời nhờ thác của tình lang Châu Hoài An mà trải qua mấy trận chém giết cứu được hai đứa con nhà họ Dương, và hẹn sẽ cùng hội hợp ở khách sạn Long Môn ngoài biên quan đại mạc, nào ngờ lại bị bọn người của Đông xưởng giả trang bám đuôi theo sau. Tại Long Môn khách sạn, lão bản nương (bà chủ quán) lẳng lơ đa tình Kim Tương Ngọc nảy sinh tình ý với Châu Hoài An, chỉ tiếc Hoài An sớm đã có lời định tình hứa hẹn với Mạc Ngôn. Sau đó đại đội nhân mã của Tào Thiếu Khâm dần dần kéo tới, trong hắc điếm bị đám cao thủ hạng nhất Đông xưởng níu chân, lại thêm khí hậu bất thương nơi sa mạc, đám người Châu Hoài An khổ sở không tìm được cách thoát thân. Dưới sự dò dám của mình, Hoài An biết được khách điếm có một con đường mật đạo có thể xuất quan, vì cứu hai đứa con nhà họ Dương, Châu Hoài An đã không tiếc thân mình, nói là sẽ kết hôn với Kim Tương Ngọc nhưng thật chất là tạo điều kiện để tra ra cơ quan của mật đạo, đồng thời bàn tính với nhóm Khưu Mạc Ngôn vào đêm tân hôn sẽ thoát ra theo lối mật đạo, nào ngờ đại đội nhân mã của Tào Thiếu Khâm đã đánh giết tới, trong bão cát sa mạc, sinh tử ái hận đan xen, ba người Châu, Khưu, Kim cùng nhau hợp lực liên thủ đánh bại ác đồ Tào Thiếu Khâm.

Diễn viên[sửa | sửa mã nguồn]

Phân Tích[sửa | sửa mã nguồn]

Trên là vài dòng phi lộ tóm lược nội dung cuốn phim, sau đây tại hạ xin mạn phép nói đôi lời về từng nhân vật. Đầu tiên nói tới Khưu Mạc Ngôn. Lâm Thanh Hà từ một nữ tử thuần tình bước ra từ loạt phim chuyển thể Quỳnh Dao, được Từ Khắc săn đón và biến hóa một cách tuyệt luân thành một Đông Phương Bất Bại, sau đó một lần nữa lại “nữ cải nam trang” xuất hiện trong sa mạc với hình tượng một nữ hiệp, vì yêu mộ Châu Hoài An, ôm ấp lời ước hẹn mà nàng lựa chọn tìm đến nơi đao quang kiếm ảnh của sa mạc vô tình.

Châu Hoài An cuối cùng cũng đã đến, chàng đến mang theo nét phong lưu tiêu sái, nho nhã đa tình, huống chi còn là giáo đầu cấm quân chỉ huy 80 vạn đại quân, thử hỏi có nữ nhân nào không mảy may động tình.

Lão bản nương Kim Tương Ngọc cũng đã động tình, nhưng Hoài An sớm đã có lời ước hẹn với Mạc Ngôn, thật ra Châu Hoài An không phải không có chút động tình với Kim Tương Ngọc mà chỉ vì sự quấy rầy của bà chủ quán làm Hoài An hết sức đau đầu, lần đầu gặp mặt hai người đã nảy sinh chút tình ý với nhau, Tương Ngọc nói “mưa gió tám phương cũng không bằng mưa gió ở Long Môn”. Nhưng đứng trước cửa Quỷ Môn Quan thì cho dù là tính mạng cũng phải nhường đường chứ đừng nói chi chuyện yêu đương, vì để qua được cửa này Châu Hoài An bất đắc dĩ dùng mỹ nam kế làm mồi, dụ Kim Tương Ngọc nói ra mật đạo. Một bên là trung tín nghĩa hiệp, một bên là nhi nữ tình trường, canh bạc này Châu Hoài An đặt hết vào tay Kim Tương Ngọc. Nhưng khi canh bạc chỉ mới bắt đầu, Hoài An đã trắng tay, một khi chàng bước vào động phòng với Kim Tương Ngọc thì không những khó đường thoát thân mà những kế hoạch tính toán ban đầu cũng bị phá sản, lại thêm đại binh của Tào Thiếu Khâm sắp sửa kéo tới. Trước tình thế nguy cấp, nhóm Khưu Mạc Ngôn đánh phá trùng vây xông ra nhưng toàn bộ đều gặp nạn, Mạc Ngôn trúng tiễn dẫn hai đứa nhỏ trở lại quán trọ Long Môn.

Châu Hoài An nói với Mạc Ngôn: “biết bao nhiêu là sóng gió, chúng ta đều thoát được tử thần, thế sự vô thường, nhân thế sở bức, huynh với muội khó mà biết được có qua được cửa cuối cùng này hay không”.

Tình cảm của ba người dưới sự trấn áp của quân địch trước mắt càng được thúc đẩy lên tới mức cao trào. Vào đêm tân hôn, Khưu Mạc Ngôn nhìn thấy ống tiêu mà mình tặng cho Châu Hoài An nằm trong tay Kim Tương Ngọc khiến nàng đau thương tột độ, nhân mượn cơ hội đấu tửu với đám cao thủ Đông xưởng, nhưng rượu vào sầu càng sầu, hóa thành thương tâm lệ, Mạc Ngôn rơi nước mắt. Thật ra lúc mới bắt đầu Kim Tương Ngọc đã ở thế hạ phong, ống tiêu đối với hai người Châu, Khưu chỉ chẳng qua là tín vật định tình, nhưng Tương Ngọc lại nghĩ rằng nếu chiếm hữu được nó là sẽ chiếm hữu Châu Hoài An.

Hoài An nói với Mạc Ngôn: “cái ống tiêu đó không phải là huynh tặng cho Kim Tương Ngọc, huynh thật không thể ngờ đã làm cho muội đau lòng như vậy, nhưng cũng may là có thể giải thích được với muội, người ta nói, loạn thế mạc tố nữ nhi tình, nhưng thật ra thì loạn thế nữ nhi tình càng nồng” (tức là trong thời loạn, thì đừng nói chi tới tình cảm của nữ nhi, nhưng thật ra vào thời loạn tình nữ nhi càng sâu đậm hơn). Mạc Ngôn nói “cái ống tiêu không lấy lại được” Hoài An nói “chỉ là vật ngoài thân, đâu bằng tình nghĩa bây giờ”…câu nói ấy đối với Mạc Ngôn thật là một niềm an ủi hết sức lớn lao nhưng đối với Kim Tương Ngọc lại như ly nước lạnh tát vào mặt.

Kim Tương Ngọc không do dự đem lòng yêu Hoài An nhưng đa tình thường rất đau đầu, nàng không tin vào lời hứa “khi ra được Long Môn quan Hoài An sẽ trở lại báo ân”, nàng chỉ cần Hoài An cùng nàng ân ái hưởng lạc đêm nay, nàng đã thấu rõ bọn đàn ông vô tình vô nghĩa, “nói làm là làm, làm xong là bỏ đi”, liệu Hoài An có giống như bọn họ, cũng muốn lợi dụng nàng, cho nên khi Hoài An trách “cô giống như sa mạc, vô tình vô nghĩa” Kim Tương Ngọc đã đáp rằng “người ở sa mạc có ai mà không lo cho bản thân chứ, không lo cho người ngoài đâu, những người khách như huynh đạt tới mục đích là bỏ đi, tôi cũng học theo các huynh thôi”. Đối với Châu Hoài An, cứu con cháu trung lương là tình nghĩa, hy vọng cùng Mạc Ngôn an toàn rời khỏi Long Môn quan cũng là tình nghĩa, nhưng Châu Hoài An rõ ràng đã vô tình xao lãng đi tình nghĩa mà Kim Tương Ngọc dành cho mình.

Dưới loạn tiễn bắn tới, Kim Tương Ngọc vẫn mạo hiểm quay lại nhặt lấy ống tiêu cho Mạc Ngôn, còn Mạc Ngôn cũng không ngần ngại tính mạng trở ra cứu Tương Ngọc. Tương Ngọc trả ống tiêu cho mạc ngôn nói: “ống tiêu của cô, đồ người ta bố thí tôi không lấy đâu”, vẫn là một Kim Tương Ngọc chí tình chí tính thật khiến người ta tiếc thương và kính phục. Sau đó trong cuộc quyết đấu Mạc Ngôn bị thương dần dần bị lún vào dòng lưu sa, Hoài An nhìn dòng cát nuốt dần tình nhân mà không cách tương cứu, tuyệt vọng đau đớn vô cùng, sau cùng vẫn là Tương Ngọc biết giữ đại cục, nàng nói “ Châu Hoài An, huynh là đàn ông, hai đứa nhỏ còn chờ huynh dẫn xuất quan”. Một kiếm xuyên hầu, Châu Hoài An và Kim Tương Ngọc may mắn đánh bại Tào Thiếu Khâm. Trên sa mạc vô tình, thiên địa bất thường, gió cát gào thét, trong cơn bão cát, một ống tiêu cô độc đã tác thành cho sự kiên trì theo đuổi tình yêu của một nữ nhân dám yêu dám hận. Kim Tương Ngọc một ngọn lửa thiêu sạch sự nghiệp mà mình nhiều năm gầy dựng, thiêu sạch Long Môn khách sạn, đuổi theo Châu Hoài An cùng chàng đến chân trời góc biển.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]