Tề hầu Diệm

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Điền Tề Phế công
田齊廢公
Vua chư hầu Trung Quốc (chi tiết...)
Vua Điền Tề
Trị vì383 TCN375 TCN
Tiền nhiệmTề Thái công
Kế nhiệmTề Hoàn công
Thông tin chung
Tên thật
Điền Diệm (田剡)
Thụy hiệu Phế công (廢公)
Thân phụTề Thái công (Điền Tề)
Mất375 TCN
Trung Quốc

Tề hầu Diệm (chữ Hán: 田侯剡, trị vì: 383 TCN - 375 TCN), là vị vua thứ hai của nước Điền Tề - chư hầu nhà Chu dưới thời Chiến Quốc trong lịch sử Trung Quốc.

Ông tên thật là Điền Diệm (田剡), con trai của Điền Tề Thái công. Trước đó nước Tề đã nằm trong tay họ Điền từ năm 481 TCN, năm 386 TCN, cha ông đã cướp ngôi vua từ tay Khương thị, lập ra Điền Tề. Năm 383 TCN, Thái công chết, Điền Diệm nối ngôi.

Năm 378 TCN, các nước Hàn, Triệu, Nguỵ tấn công Tề. 3 năm sau ông bị em là Điền Diệm giết để đoạt ngôi, tức Điền Tề Hoàn công. Các con trai của ông cũng bị giết.

Xem Thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  • Hàn Triệu Kỳ (韩兆琦) (2010). "Điền Kính Trọng Hoàn thế gia (田敬仲完世家)" (tiếng Trung). Sử ký (史记)'. Bắc Kinh: Trung Hoa thư cục (中华书局). 3659–3663. ISBN 978-7-101-07272-3.
  • Phương Thi Danh (2001), Niên biểu lịch sử Trung Quốc, Nhà xuất bản Thế giới

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]