Tổng trấn thành Gia Định

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Tổng trấn Thành Gia Định (hay còn gọi là Tổng trấn Gia Định Thành) là một chức quan vào thời nhà Nguyễn từ năm 1808 đến 1832, chịu trách nhiệm thay mặt vua trông coi toàn miền nam Việt Nam thời bấy giờ, gồm 5 trấn: Phiên An, Biên Hòa, Ðịnh Tường, Vĩnh Thanh (sau được tách thành Vĩnh LongAn Giang) và Hà Tiên.

Danh sách các Tổng trấn[sửa | sửa mã nguồn]

  • Nguyễn Văn Trương: người Quảng Nam, vốn tướng Tây Sơn về hàng Nguyễn Ánh. Năm 1805 Gia Long cử ông vào giữ chức Tổng trấn Gia Định, được hai năm thì triệu về Kinh.
  • Nguyễn Văn Nhơn: 2 lần làm Tổng trấn. Lần thứ I từ năm 1808 đến 1810 và lần thứ II từ năm 1819 đến 1820.
  • Trương Tấn Bửu: vào năm 1810 khi Nguyễn Văn Nhơn được triệu về Kinh, ông (khi đó dang là Tổng trấn Bắc Thành) được trao chức Quyền lãnh chức Tổng trấn Gia Định Thành cho đến năm 1812.
  • Lê Văn Duyệt: 2 lần làm Tổng trấn. Lần thứ I từ năm 1812 đến 1815, lần thứ II từ năm 1820 đến 1832. Sau khi ông qua đời thì vua Minh Mạng bãi bỏ Gia Định Thành để lập Nam kỳ lục tỉnh. Chức Tổng trấn vì vậy cũng không còn.
  • Nguyễn Huỳnh Đức: từ năm 1815 được bổ nhiệm làm Tổng trấn thay cho Lê Văn Duyệt (được triệu về Kinh để bàn nghị về ngôi Thái tử). Ông qua đời đột ngột vào năm 1819 khi đang đương chức.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]