Tử Tâm Ngộ Tân

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Thiền sư Trung Quốc
Tam.jpg

Bồ-đề-đạt-ma đến Huệ Năng

Ngưu Đầu Thiền

Nhánh Thanh Nguyên Hành Tư

Nhánh Nam Nhạc Hoài Nhượng

Lâm Tế tông

Tào Động tông

Quy Ngưỡng tông

Vân Môn tông

Pháp Nhãn tông

Dị Thiền Sư

Thiền Sư Tử Tâm Ngộ Tân(死心悟新; C: sǐxīn wùxīn; J: shishin goshin; 1044-1115) là một thiền sư Lâm tế tông dòng truyền Hoàng Long. Sư nối pháp Thiền sư Hối Đường Tổ Tâm. Dòng thiền của sư có đệ tử nối pháp là Minh Am Vinh Tây. Là người đã kế thừa pháp của Hoàng Long phái và đem truyền sang Nhật khiến cho Lâm Tế tông được đầu tiên truyền bá tại nhật.

Cơ duyên và hàng trạng:[sửa | sửa mã nguồn]

Sư họ Vương, quê ở Khúc Giang Thiều Châu. Dáng người Sư cao lớn mặt đen giống như người Ấn Ðộ. Sư xuất gia tại viện Phật-đà, phong cách xuất chúng.

Ban đầu sư tham thiền nơi Thiền Sư  Tú Thiết Diện nhưng chẳng đại ngộ bèn phủi áo ra đi.

Sau đó sư đến tham vấn nơi thiền sư Hối Đường Tố Tâm và đắc pháp được đại ngộ.Sự ngộ đạo của sư được ghi lại trong công án sau:

" Một hôm, Sư ngồi lặng lẽ dưới tấm bảng, chợt thấy Tri sự đánh Cư sĩ và khi nghe tiếng roi, Sư bỗng nhiên thông suốt, quên mang giày chạy đến Bảo Giác trình: "Người trong thiên hạ thảy là học được, con đã ngộ được rồi". Bảo Giác cười nói: "Tuyển Phật được người đứng đầu bảng, ai dám đương". "

Ban đầu sư trụ tại Vân Nham rồi đến Thúy Nham. Ở Thúy Nham nghe có nhiều miếu thần, cúng bái mê tín. Sư bèn phá miếu, rồi sư lại trở lại Vân Nham.

Rồi sư về giáo hóa tại núi Hoàng Long sau bị bệnh lui về núi Hối Đường.

Niên hiệu Chính Hoà thứ 5, ngày 13 tháng 12, buổi chiều Tiểu tham, Sư nói kệ. Ðến ngày rằm, Sư thị tịch, thọ 72 tuổi, 45 tuổi hạ.

Pháp Ngữ của sư được ghi lại trong Cuốn " Hoàng Long Tứ Gia Lục".

Pháp Ngữ[sửa | sửa mã nguồn]

" Giờ tiểu tham, Sư đưa cây phất tử lên nói: Xem! Xem! Phất tử bệnh hay Tử Tâm bệnh? Phất tử an hay Tử Tâm an? Phất tử xỏ thấu Tử Tâm, Tử Tâm xỏ thấu phất tử. Chính ngay khi này gọi phất tử lại là Tử Tâm, gọi Tử Tâm lại là phất tử, cứu kính phải nói thế nào? Sư im lặng giây lâu nói: Chớ đem phải quấy đến ta biện, phù sanh xuyên tạc chẳng can nhau. Có vị Tăng hỏi câu rốt sau. Sư nói kệ:

                        Một câu ở rốt sau,

                        Cần phải đường tâm dứt,

                        Cửa sáu căn đã không,

                        Muôn pháp không sanh diệt,

                        Nơi đây thấu được nguồn,

                        Chẳng cần cầu giải thoát,

                        Bình sanh thích mắng người,

                         Chỉ vì thường ưa sống. "

(H.T Thích Thanh Từ dịch)

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  • Fo Guang Ta-tz'u-tien 佛光大辭典. Fo Guang Ta-tz'u-tien pien-hsiu wei-yuan-hui 佛光大辭典編修委員會. Taipei: Fo-kuang ch'u-pan-she, 1988. (Phật Quang Đại Từ điển. Phật Quang Đại Từ điển biên tu uỷ viên hội. Đài Bắc: Phật Quang xuất bản xã, 1988.)
  • Das Lexikon der Östlichen Weisheitslehren, Bern 1986.
  • Thiền Sư Trung Hoa (3 tập)- H.T Thích Thanh Từ dịch.