Tam minh

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Tam minh là ba phép thần thông mạnh nhất trong sáu phép thần thông (lục thông) của một vị đã chứng Thánh Quả A La Hán. Sau khi nhập được vào Tứ thiền hoặc đắc được Đệ tứ Thánh quả thì người đó bắt buộc phải trải qua kinh nghiệm tam minh.

  • - Túc mệnh minh: tuệ giác sáng suốt biết rõ diễn biến các kiếp sống quá khứ và vị lai của mình và của tất cả chúng sinh.
  • - Thiên nhãn minh: tuệ giác sáng suốt nhìn thấy tất cả mọi hình sắc ở gần hay ở xa trong cả thế gian, nhìn thấy mọi hình tướng khổ vui của chúng sinh trong sáu nẻo luân hồi.
  • - Lậu tận minh: tuệ giác sáng suốt nhận biết các pháp đoạn trừ phiền não mê lầm của mình và của tất cả chúng sinh để được an lạc.[1]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ http://www.budsas.org/uni/u-vbud/vbpha539.htm.  |tựa đề= trống hay bị thiếu (trợ giúp)