Thành Côn

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Thành Côn[1] là một nhân vật trong tác phẩm Ỷ Thiên Đồ Long ký của nhà văn Kim Dung.

Cuộc tình với Dương phu nhân[sửa | sửa mã nguồn]

Dương Đính Thiên là giáo chủ Minh Giáo đời thứ 33. Dương phu nhân là vợ của Dương Đính Thiên, cũng là người yêu thuở trước của Thành Côn. Tuy nhiên Dương phu nhân và Thành Côn không đến được với nhau, nguyên do là vì Dương phu nhân đã được cha mẹ mai mối cho Dương Đính Thiên. Tuy Dương phu nhân và Dương Đính Thiên là vợ chồng nhưng Dương phu nhân ngày đêm vẫn hằng tơ tưởng đến người yêu cũ là Thành Côn.

Trên Quang Minh đỉnh có một đường hầm bí mật chỉ có Giáo chủ Minh giáo mới được vào, Dương phu nhân biết đường hầm này, lén cho Thành Côn biết, cả hai cùng vào đường hầm bí mật tình tự, không ngờ rằng đây cũng là nơi Dương Đính Thiên thường hay lui tới để luyện tập võ công.

Trong một lần Dương Đính Thiên đang luyện công đến bước quan trọng thì Dương phu nhân lại dẫn Thành Côn đến, Dương Đính Thiên phát hiện ra hai người nên khí huyết trào ngược, tẩu hỏa nhập ma đến chảy máu mắt, ông cố gắng viết một bức di ngôn rồi quy tiên. Dương phu nhân thấy tình cảnh ấy, vì hối hận nên tự sát theo. Thành Côn từ đó thù hận Minh Giáo và lập lời thề tiêu diệt toàn bộ Minh Giáo.

Mối thù với đệ tử Tạ Tốn[sửa | sửa mã nguồn]

Thành Côn nhận Tạ Tốn làm đồ đệ, y khởi đầu âm mưu tiêu diệt Minh giáo bằng cách lợi dụng Tạ Tốn để gây bất hòa với giang hồ võ lâm. Y giả vờ uống rượu say rồi hãm hiếp vợ của Tạ Tốn, sau lại đánh chết đứa con yêu của đồ đệ mình rồi trốn biệt tích. Tạ Tốn từ đó gây ra bao nhiêu vụ thảm sát đẫm máu, gây thù kết oán với hầu hết các bang phái trên giang hồ, chỉ vì muốn Thành Côn phải lộ diện.

Thành Côn thực chất trốn trong chùa Thiếu Lâm, bái Không Kiến thần tăng làm sư phụ, lấy hiệu là Viên Chân. Y lừa cả Không Kiến thần tăng, giả làm một cuộc hẹn mượn Không Kiến ra hòa giải với Tạ Tốn. Nhà sư Không Kiến lấy nhục thể của mình chịu 13 đòn Thất Thương Quyền của Tạ Tốn với mong muốn hóa giải thù hận, nhưng đến khi Không Kiến chết Thành Côn vẫn không chịu ló mặt ra, vậy là sự hi sinh của Không Kiến đại sư trở nên vô nghĩa, Tạ Tốn lại gây thêm đại thù với Thiếu Lâm tự.

Âm mưu diệt Minh Giáo[sửa | sửa mã nguồn]

Nhân lúc các cao thủ trong Minh Giáo tranh quyền chức giáo chủ, Thành Côn chờ các cao thủ Minh Giáo đánh lẫn nhau đến lúc cấp bách thì xuất hiện, dùng công phu Ảo Âm chỉ âm độc lợi hại đánh lén làm mọi người bị thương nặng, y thừa thế định tiêu diệt hết các cao thủ Minh Giáo thì Trương Vô Kỵ đã ra tay kịp thời giải cứu mọi người, dùng Cửu Dương thần công ép Thành Côn phải bỏ chạy.

Tại Quang Minh đỉnh, Trương Vô Kỵ vạch mặt Thành Côn trước võ lâm khiến Thành Côn phải giả vờ chết mới thoát thân.

Cấu kết với Triều đình nhà Nguyên Mông[sửa | sửa mã nguồn]

Thành Côn còn cấu kết với Nhữ Dương Vương (thống soái của triều đình Nguyên Mông, là cha của Triệu Mẫn) để âm mưu lật đổ hai đại môn phái lớn nhất lúc bấy giờ là Thiếu Lâm và Võ Đang, đồng thời đổ hết tội lên đầu Minh giáo.

Tại Chùa Thiếu Lâm Tự[sửa | sửa mã nguồn]

Tạ Tốn bị biệt giam ở dưới một hầm tối trên chùa Thiếu Lâm, với sự canh gác cẩn mật của tam vị thần tăng là Độ Ách, Độ Nạn, Độ Kiếp trong chùa (vì Tạ Tốn giết Không Kiến thần tăng và rất nhiều cao thủ trong giang hồ). Vô Kỵ biết được nơi ba vị thần tăng Thiếu lâm canh giữ Tạ Tốn nên đã tìm mọi cách giải cứu nghĩa phụ. Lần thứ nhất Vô Kỵ một mình đấu với tam tăng nhưng kết quả không thành. Lần thứ hai Vô Kỵ liên thủ cùng Dương Tiêu và Bạch Mi Ưng Vương nhưng cũng không đánh bại được ba vị thiền tăng của Thiếu lâm. Lần thứ ba Vô Kỵ võ công đại tiến, một mình cầm chân tam vị thần tăng và nhờ Chu Chỉ Nhược cứu được Tạ Tốn ra. Lúc này Thành Côn xuất hiện đòi giết Tạ Tốn. Hai người tỉ võ, Thành Côn bị Tạ Tốn đánh mù mắt và bị phế hết võ công. Tạ Tốn vạch mặt âm mưu của Thành Côn nhưng không giết Thành Côn. Sau đó Tạ Tốn cải tà quy chánh, làm một đệ tử Phật môn trong chùa.

Tái hiện trong phim ảnh[sửa | sửa mã nguồn]

Liên Kết Khác[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Trong một số bản dịch cũ phiên âm là Thành Khôn