Thích Chánh Quả

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Hòa thượng Thích Chánh Quả (1880-1956), đạo hiệu Ngộ Giác, là một tu sĩ Phật giáo Việt Nam. Sư là đệ tử của Hòa thượng Thích Từ Phong, môn hạ dòng thiền Lâm Tế đời thứ 39. Là một giảng sư danh tiếng về giới luật, nhiều năm trụ trì chùa Kim Huê (tục gọi là chùa Bông, tọa lạc tại phường 1, thành phố Sa Đéc, tỉnh Đồng Tháp), nên giới tăng sĩ tôn Hòa thượng là Tổ Chánh Quả hay Tổ Kim Huê-Chánh Quả.

Thân thế[sửa | sửa mã nguồn]

Hòa thượng thế danh là Phạm Văn Ngưu, sinh năm Tân Tỵ, 1880, tại làng Tân Hòa, tỉnh Vĩnh Long, niềm Nam Việt Nam. Sư là con của cụ ông Phạm Văn Chắc và cụ bà Nguyễn Thị Liên.

Tương truyền, thuở nhỏ Hòa thượng có tiếng thông minh hiếu học, nhưng phần lớn là tự tìm tòi, nghiên cứu, thông cả Nho học lẫn Phật học.

Nhờ gieo trồng căn lành sâu dày, được phước duyên sinh trong gia đinh trung lưu khá giả nên Ngài có điều kiện học hành và tiếp xúc với nhiều giới tri thức đương thời. Hơn nữa, song thân là người kính tín Tam bảo và hiền lương phúc hậu, thích làm phước bố thí và giúp đỡ người nghèo khổ xa gần nên, ít nhiều gì, Ngài cũng được hưởng phước báu nhân gian và một thời làm Biện nơi làng nguyên quán.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]