Thảo Phương

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Thảo Phương

Thảo Phương, khoảng năm 1984
SinhNguyễn Mai Hương
(1949-10-28)28 tháng 10 năm 1949
Mất19 tháng 10 năm 2008(2008-10-19) (58 tuổi)
Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
Công việcNhà thơ
Quốc tịchViệt Nam

Thảo Phương (tên thật Nguyễn Mai Hương, quê Gia Viễn, Ninh Bình, 28 tháng 10 năm 1949[1]19 tháng 10 năm 2008) là một nhà thơ Việt Nam.

Sự nghiệp[sửa | sửa mã nguồn]

Thảo Phương tốt nghiệp cử nhân sinh học tại Hungary. Sau khi tốt nghiệp đại học, năm 1975 bà về dạy học tại Trung học phổ thông Cẩm Phả, Quảng Ninh. Từ 1977 đến 1983 bà dạy tại khoa Sinh học, Cao đẳng sư phạm Đà Lạt. Từ 1983 đến 1986, Thảo Phương là thư viện cán bộ trường Quản lý Kinh tế Trung ương tại Thành phố Hồ Chí Minh, sau về công tác tại phòng nghiên cứu di truyền Bệnh viện Phụ sản Thành phố Hồ Chí Minh. Từ 1991, bà công tác tại tạp chí Kiến thức ngày nay[1][2].

Năm 1990, Thảo Phương ra mắt tập Thơ Thảo Phương, được đánh giá là một giọng thơ nữ đặc biệt. Những tác phẩm tiếp theo là các tập thơ Bài ca buồn, Người đàn bà do đàn ông sinh ra, Khúc ca thời gian, tập truyện ngắn Chiếc gạt tàn vỏ ốc. Bài thơ Không đề gửi mùa đông của bà được Phú Quang phổ nhạc thành bài hát Nỗi nhớ mùa đông. Bà đã nhận được giải thưởng thơ của báo Văn Nghệ 1989-1997, và là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam[2].

Ngoài sáng tác thơ, Thảo Phương còn viết kịch bản phim[3]

Giữa năm 2008, bà phát hiện bị ung thư, phải nằm bệnh viện điều trị, nhưng tình trạng sức khỏe ngày càng xấu đi. Ngày 19 tháng 10 năm 2008, bà qua đời tại nhà riêng[2][4].

Gia đình[sửa | sửa mã nguồn]

Thảo Phương và chồng bà có với nhau năm con trai. Tuy nhiên hai người đã ly dị[4][5].

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a ă H.Nhân (20 tháng 10 năm 2008). “Nhà thơ Thảo Phương đã "về với mùa Đông" vĩnh hằng”. Báo Thể thao & Văn hóa online. Truy cập ngày 5 tháng 4 năm 2017. 
  2. ^ a ă â Lưu Nguyễn (20 tháng 10 năm 2008). “Nhà thơ Thảo Phương qua đời”. Báo điện tử VnExpress. Truy cập ngày 5 tháng 4 năm 2017. 
  3. ^ Nguyễn Hữu Hồng Minh (22 tháng 10 năm 2008). “Thảo Phương - chứng nghiệm của hạnh phúc”. Báo điện tử VnExpress. Truy cập ngày 5 tháng 4 năm 2017. 
  4. ^ a ă Hoàng Nhân (21 tháng 10 năm 2008). “Vĩnh biệt nhà thơ Thảo Phương: "... còn năm người con và thơ". Báo Thể thao & Văn hóa online. Truy cập ngày 5 tháng 4 năm 2017. 
  5. ^ Giai điệu tự hào tháng 11 năm 2016: Nỗi nhớ mùa đông trên YouTube

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]