Thần quyền

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Về mặt nghĩa đen và nghĩa hẹp, thần quyền nghĩa là sự cai trị của một hoặc nhiều thánh thần. Trong một nền chính trị thần quyền, người lãnh đạo là con người được cho là có kết nối cá nhân trực tiếp với thần thánh của nền văn hóa. Ví dụ, Moses lãnh đạo người Israel, và Muhammad lãnh đạo người Hồi giáo. Từ góc nhìn của chính quyền thần quyền, "Thương đế được thừa nhận là người đứng đầu" của nhà nước,[1]

Các nước thần quyền hiện tại[sửa | sửa mã nguồn]

Từ thời khai sáng các nước dần dần tiến tới một chính sách chính trị tách rời các tổ chức tôn giáo và chính quyền. Tuy nhiên hiện tại vẫn còn 2 nước thần quyền bên cạnh những nước mà có một tôn giáo là quốc giáo.

Cộng hòa Hồi giáo Iran[sửa | sửa mã nguồn]

Cộng hòa Hồi giáo Iran có thể chế thần quyền từ năm 1979. Tuy nhiên hệ thống chính trị của Iran cũng có những yếu tố dân chủ. Theo hiến pháp thì hội đồng chuyên môn mà được bầu trực tiếp từ người dân có thể hạ bệ người chủ tịch nước, người có nhiều quyền hạn hơn tổng thống Iran. Tuy nhiên để ứng cử vào hội đồng này, những học giả Hồi giáo phải có hàm vị tôn giáo Hodschatoleslam, mà theo điều 109 của hiến pháp thích hợp để giữ vai trò lãnh đạo về chính trị và xã hội và có khả năng đưa ra những đánh giá về luật pháp.[2] Việc này tuy nhiên chỉ là một vấn đề hàn lâm không thực tế, vì chủ tịch nước đã chọn phân nửa hội đồng kiểm soát, và hội đồng đã lựa ra những ai được phép tranh cử hội đồng chuyên môn.

Thành quốc Vatican[sửa | sửa mã nguồn]

Thành quốc Vatican được xem là một nhà nước thần quyền, vì được cai trị bởi nhà thờ công giáo Rôma.

Ngày 20 tháng 9 năm 1870, Rôma bị quân Ý chiếm đóng, lãnh thổ Giáo hoàng chính thức không tồn tại. Thế nhưng sau hiệp ước Lateran năm 1929 với chính phủ Ý, thành quốc Vatican được thành lập (dân số 842) như là một nước độc lập, không có liên hệ với lãnh thổ Giáo hoàng trước đó[3].[4] Đứng đầu nước này là giáo hoàng, được bầu bởi Mật nghị Hồng y gồm các Hồng y dưới 80 tuổi.[4] Giáo hoàng có quyền lực trọn đời cho đến khi chết hoặc từ chức.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Catholic Encyclopedia "A form of civil government in which God himself is recognized as the head."
  2. ^ Wahied Wahdat-Hagh: Die islamische Republik Iran. Berlin 2003, ISBN 3-8258-6781-1, S. 259 ff.
  3. ^ Vitalone, Alessia (2007). “Il Pontefice sovrano dello Stato della Città del Vaticano”. Diritto e religioni (Luigi Pellegrini Editore) II (1): 313. Truy cập ngày 20 tháng 3 năm 2015. 
  4. ^ a ă “CIA World Factbook – Holy See”. Cia.gov. Truy cập ngày 10 tháng 8 năm 2009.