Thiên hoàng Suiko

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Thôi Cổ Thiên Hoàng
推古天皇
Thiên hoàng thứ 33 của Nhật Bản
Tại vị 593 – 628
Tiền nhiệm Thiên hoàng Sùng Tuấn
Kế nhiệm Thiên hoàng Jomei
Thông tin chung
Phối ngẫu Thiên hoàng Mẫn Đạt
Hoàng tộc Hoàng thất Nhật Bản
Thân phụ Thiên hoàng Khâm Minh
Thân mẫu Tô Ngã Kiêm Diên viện (蘇我堅鹽媛)
Sinh 554
Mất 15 tháng 4, 628
An táng Shinaga no Yamada no misasagi (Osaka)

Thôi Cổ Thiên Hoàng (chữ Hán: 推古天皇Suiko-tennō; 55415 tháng 4, 628) là Thiên hoàng thứ 33 của Nhật Bản,[1] theo Danh sách Thiên hoàng truyền thống,[2] đồng thời là Nữ hoàng đầu tiên trong lịch sử Nhật Bản có thể khảo chứng được.

Triều đại của bà kéo dài từ năm 593 tới khi bà qua đời năm 628, tổng cộng 35 năm[3]. Trong thời đại của bà, Nhật bản được phát triển tầm cao hơn dưới sự toàn quyền của Thánh Đức Thái tử, người trên thực tế nắm trọn quyền hành trong thời gian cai trị của bà.

Trong lịch sử Nhật Bản, Thôi Cổ Thiên Hoàng là một trong 8 người phụ nữ đảm nhận vai trò Thiên hoàng trị vì. Bảy người phụ nữ nắm quyền trị vì sau bà là các Thiên hoàng Kōgyoku/Saimei, Jitō, Gemmei, Genshō, Kōken/Shōtoku, MeishōGo-Sakuramachi.

Sinh thời[sửa | sửa mã nguồn]

Thôi Cổ Thiên hoàng có tên hồi nhỏ là Ngạch Điền Bộ hoàng nữ (額田部皇女). Bà là con gái thứ ba của Thiên hoàng Khâm Minh, mẹ của bà là Tô Ngã Kiêm Diên viện (蘇我堅鹽媛), con gái của đại thần Tô Ngã Đạo Mục (蘇我稻目), một người thuộc gia tộc quyền lực Tô Ngã (蘇我, Soga). Bà được mô tả là một người có nhan sắc diễm lệ, ngũ quan đoan chính. Bà là em gái ruột của Thiên hoàng Dụng Minh.

Trước khi lên ngôi, từng là Phi tần của anh họ bà, Thiên hoàng Mẫn Đạt, sau khi người vợ đầu tiên của Thiên hoàng qua đời, thì bà trở thành Chính cung Hoàng hậu. Bà sinh ra được 3 con trai và 5 con gái, gồm có: Cát Thành vương (葛城王), Trúc Điền hoàng tử (竹田皇子), Vĩ Trương hoàng tử (尾張皇子), Thối Đạo Bối Sao hoàng nữ (菟道贝蛸皇女), Tiểu Khẩn Điền hoàng nữ (小墾田皇女), Điền Nhãn hoàng nữ (田眼皇女), Anh Tĩnh Cung Trương hoàng nữ (櫻井弓張皇女), Lô Tư Thủ hoàng nữ (鸕鶿守皇女).

Trị vì[sửa | sửa mã nguồn]

Lên ngôi[sửa | sửa mã nguồn]

Năm 585, Thiên hoàng Mẫn Đạt băng hà, anh trai của Thôi Cổ là Thiên hoàng Dụng Minh lên ngôi nhưng chỉ trị vì trong khoảng 2 năm ngắn ngủi thì chết vì bệnh. Ông vừa băng hà ít lâu, thì xảy ra một cuộc tranh giành quyền lực, phát sinh từ mâu thuẫn trước đó giữa hai gia tộc là Gia tộc SogaGia tộc Mononobe. Gia tộc Soga ủng hộ cho Hoàng tử Hatsusebe và Gia tộc Mononobe chọn Hoàng tử Anahobe.

Cuối cùng Gia tộc Soga đánh bại được Mononobe và đưa Hoàng tử Hatsusebe lên ngôi tức Thiên hoàng Sùng Tuấn vào năm 587. Tuy nhiên, vị Thiên hoàng mới này không bằng lòng trước việc Tô Ngã Mã Tử (蘇我馬子) cùng gia tộc của mình nắm quá nhiều quyền hành trong triều đình, lo sợ có thể bị hạ sát khiến Soga buộc phải ra tay, nhờ thủ hạ là Yamatoaya no Ataikoma (東漢直駒) ám sát Thiên hoàng Sushun vào năm 592. Nhằm lấp đầy khoảng trống quyền lực và ngăn chặn một cuộc nổi loạn tranh giành ngôi vị, Soga đã thuyết phục Ngạch Điền Bộ làm lễ đăng quang lên ngôi Thiên hoàng vào cùng năm đó, tức Thôi Cổ Thiên Hoàng.

Thời gian cai trị[sửa | sửa mã nguồn]

Thánh Đức Thái tử, cháu của Thôi Cổ Thiên Hoàng được bổ nhiệm làm quan nhiếp chính trong những năm tiếp năm. Mặc dù mang danh nghĩa là Hoàng đế nhưng quyền lực chính trị suốt thời Thôi Cổ Thiên Hoàng trị vì đều do Thánh Đức Thái tử và Tô Ngã Mã Tử nắm giữ trong tay, Thiên hoàng chỉ là vị Hoàng đế trên danh nghĩa, không khác gì Thiên hoàng Sushun trước đây.

Vào năm 599, xảy ra một trận động đất lớn đã phá hủy nhiều công trình ở khắp tỉnh Yamato, nay thuộc tỉnh Nara.

Năm 624, Thôi Cổ Thiên Hoàng từ chối lời yêu cầu của Tô Ngã Mã Tử được ban cho vùng Kazuraki no Agata thuộc đất đai hoàng gia là bằng chứng cho thấy sự độc lập của bà dần dần thoát khỏi ảnh hưởng chi phối của Tô Ngã. Một số thành tựu đạt được dưới triều đại của Thiên hoàng Thôi Cổ bao gồm sự công nhận chính thức đạo Phật bằng việc ban bố chỉ dụ chấn hưng tôn giáo vào năm 594. Năm 600, Thiên Hoàng chủ trương mở rộng quan hệ ngoại giao với Nhà TuỳTrung Quốc.

Năm 603, Thánh Đức Thái tử ban bố sắc lệnh thành lập hệ thống phân chia tầng lớp và tước vị quan lại thành 12 bậc dựa theo mẫu của Trung Quốc thay cho chế độ cha truyền con nối tồn tại lâu đời ở Nhật. Năm 604, ông lại tiếp tục ban bố hiến pháp điều khoản 17. Thôi Cổ là Thiên hoàng theo đạo Phật đồng thời bà từng giữ chức tu sĩ trong chùa trước khi lên ngôi Nữ hoàng.

Qua đời[sửa | sửa mã nguồn]

Vào thời điểm thừa kế hoàng gia nói chung được xác định bởi các nhà lãnh đạo gia tộc, chứ không phải là Hoàng đế, Thôi Cổ Thiên Hoàng không có chút quyền lực nào để có thể lựa chọn người kế vị cho mình khi đang phút lâm chung. Bấy giờ có 2 người có thể kế vị ngôi vị của bà:

Sau một cuộc bạo loạn ngắn ngủi, một trong những người ủng hộ chính của Hoàng tử Yamashiro bị giết, Hoàng tử Tamura được lựa chọn và lên ngôi Thiên hoàng Thư Minh vào năm 629.

Thôi Cổ Thiên Hoàng cai trị trong 35 năm. Mặc dù đã có bảy Thiên hoàng nữ trị vì và người thừa kế họ phần lớn được chọn trong số những người trong hoàng tộc về phía họ cha, đây là điều lý giải tại sao các học giả bảo thủ cho rằng phụ nữ trị vì chỉ là nhất thời và truyền thống thừa tự nam giới phải được duy trì trong thế kỷ 21.[4] Thiên hoàng Gemmei, có người thừa kế ngai vàng là Thiên hoàng Genshō, là ngoại lệ duy nhất về cuộc tranh luận thông thường này.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Imperial Household Agency (Kunaichō): 推古天皇 (33)
  2. ^ Ponsonby-Fane, Richard. (1959). The Imperial House of Japan, p. 48.
  3. ^ Brown, Delmer et al. (1979). Gukanshō, pp. 263-264; Varley, H. Paul. (1980). Jinnō Shōtōki, pp. 126-129; Titsingh, Isaac. (1834). Annales des empereurs du Japon, pp. 39-42., tr. 39, tại Google Books
  4. ^ "Life in the Cloudy Imperial Fishbowl," Japan Times. ngày 27 tháng 3 năm 2007.

Tài liệu tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]