Thuyết âm mưu UFO

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Thuyết âm mưu UFO cho rằng các chính phủchính trị gia khác nhau trên toàn cầu, đặc biệt là các quan chức của Washington, D.C., đang lấp liếm bằng chứng về vật thể bay không xác định (UFO) ngoài Trái Đấtdu khách ngoài hành tinh. Những thuyết âm mưu như vậy thường cho rằng các chính phủ Trái Đất, nhất là Chính phủ Mỹ, đang giao tiếp hoặc hợp tác với người ngoài hành tinh bất chấp những tuyên bố ngược lại của công chúng, và xa hơn nữa là một số giả thuyết này còn cho rằng chính phủ rõ ràng đang cho phép người ngoài hành tinh bắt cóc cư dân Trái Đất nhằm phục vụ cho mục đích riêng của họ tùy từng chủng tộc.[1]

Nhiều ý tưởng của thuyết âm mưu UFO khác nhau đã nở rộ trên Internet và thường xuyên được đưa vào chương trình Coast to Coast AM của Art Bell.[2] Những cá nhân đã công khai rằng bằng chứng UFO đang bị chính phủ ngăn cấm bao gồm Thượng nghị sĩ Barry Goldwater, Đô đốc Anh Lord Hill-Norton (cựu lãnh đạo NATO và tham mưu trưởng Bộ Quốc phòng Anh), Phó Đô đốc Roscoe H. Hillenkoetter (Giám đốc CIA đầu tiên), phi hành gia Gordon Cooper[3][4]Edgar Mitchell,[5] và cựu Bộ trưởng Quốc phòng Canada Paul Hellyer. Ngoài lời khai và báo cáo của mình ra, họ không đưa ra được bằng chứng nào để chứng minh cho các tuyên bố và lời xác nhận của họ. Theo Ủy ban Điều tra Hoài nghi, có rất ít hoặc không có bằng chứng nào trợ giúp cho họ dù các cơ quan khoa học phi chính phủ đã có những nghiên cứu đáng kể về chủ đề này trong suốt nhiều năm qua.[6][7][8][9]

Trong các tác phẩm hư cấu và khoa học viễn tưởng, các chương trình truyền hình (như The X-Files, StargateProject Blue Book), phim (chẳng hạn như Men in BlackIndependence Day), và bất kỳ tiểu thuyết nào đều có chứa đựng ít nhiều yếu tố của thuyết âm mưu UFO. Các yếu tố hư cấu có thể bao gồm những tay mật vụ xấu xa của chính phủ từ những gã áo đen bí ẩn, các căn cứ quân sự được gọi là Khu vực 51, RAF Rudloe Manor hoặc Porton Down, một địa điểm được đồn đại là có đĩa bay gặp nạn ở Roswell, New Mexico, biến cố ở Rừng Rendlesham, một ủy ban chính trị được mệnh danh là "Majestic 12", hoặc cơ quan kế nhiệm Ban Công tác Đĩa bay thuộc Bộ Quốc phòng Anh (FSWP).[10] Cuốn tiểu thuyết Âm mưu ngày tận thế của Sidney Sheldon cũng có những tình tiết liên quan đến thuyết âm mưu UFO nằm trong cốt truyện của nó.[11]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Paul Harris: Cold War hysteria sparked UFO obsession, study finds
  2. ^ Genoni Jr., Thomas C., Peddling the Paranormal: Late-Night Radio's Art Bell, Skeptical Briefs, Committee for Skeptical Inquiry, volume 8, issue #1, March 1998 http://www.csicop.org/sb/show/peddling_the_paranormal_late-night_radios_art_bell/
  3. ^ David, Leonard. “Gordon Cooper Touts New Book Leap of Faith”. Bản gốc lưu trữ ngày 27 tháng 7 năm 2010. Truy cập ngày 27 tháng 12 năm 2016.
  4. ^ Martin, Robert Scott. “Gordon Cooper: No Mercury UFO”. Bản gốc lưu trữ ngày 27 tháng 3 năm 2010. Truy cập ngày 27 tháng 12 năm 2016.
  5. ^ Dunning, Brian. “Skeptoid #218: The Astronauts and the Aliens”. Skeptoid (bằng tiếng Anh). Truy cập ngày 27 tháng 12 năm 2016.
  6. ^ CSI | UFOs and Aliens in Space
  7. ^ Michael Barkun (ngày 15 tháng 8 năm 2013). Culture of Conspiracy: Apocalyptic Visions in Contemporary America. University of California Press. tr. 85–. ISBN 978-0-520-95652-0.
  8. ^ Barna William Donovan (ngày 20 tháng 7 năm 2011). Conspiracy Films: A Tour of Dark Places in the American Conscious. McFarland. tr. 50–. ISBN 978-0-7864-8615-1.
  9. ^ Joe Nickell (ngày 24 tháng 10 năm 2001). Real-Life X-Files: Investigating the Paranormal. University Press of Kentucky. tr. 120–. ISBN 0-8131-7083-4.
  10. ^ David G. Robertson (ngày 25 tháng 2 năm 2016). UFOs, Conspiracy Theories and the New Age: Millennial Conspiracism. Bloomsbury Publishing. tr. 72–. ISBN 978-1-4742-5321-5.
  11. ^ “THE DOOMSDAY CONSPIRACY by Sidney Sheldon THE DOOMSDAY CONSPIRACY”. Kirkus Reviews. Kirkus Media LLC. Truy cập ngày 6 tháng 12 năm 2017.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]