Tiến trình tiến hóa của thú có vú

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Phục dựng loài Procynosuchus, thành viên của nhóm cynodont, bao gồm cả tổ tiên của động vật có vú

Tiến trình tiến hóa của động vật có vú đã trải qua nhiều giai đoạn kể từ khi tổ tiên của chúng, động vật Một cung bên, lần đầu tiên xuất hiện vào cuối kỷ Than đá. Các dạng tổ tiên nhất của lớp Thú là các động vật có vú đẻ trứng thuộc phân lớp Prototheria. Lớp này bắt nguồn từ một loài vật nào đó gần giống với thú mỏ vịt rồi phát triển thành động vật có vú hiện đại.[1] Vào giữa kỷ Tam Điệp, nhiều loài Một cung bên trông giống động vật có vú bắt đầu xuất hiện. Dòng dõi dẫn đến động vật có vú ngày nay rẽ nhánh vào kỷ Jura; thú Một cung bên từ thời kỳ này bao gồm chi Dryolestes, quan hệ gần hơn với các thú có nhau thai (placentalia) và thú có túi (marsupial) hiện đại hơn là các loài thú thuộc bộ Đơn huyệt (monotreme), các chi khác như Ambondro, thì quan hệ gần hơn với thú đơn huyệt.[2] Sau này, hai dòng dõi eutherianmetatherian tách ra; thú metatheria là những động vật có họ hàng với thú có túi, trong khi thú eutheria gần gũi với thú nhau thai. Vì Juramaia, loài thú eutheria được biết đến sớm nhất, sống cách đây vào khoảng 160 triệu năm trong kỷ Jura, sự tách rời này chắc hẳn đã phải xảy ra trong cùng thời kỳ đó.

Sau sự kiện tuyệt chủng kỷ Phấn trắng – Paleogen quét sạch những loài khủng long không phải là chim (chim là nhánh khủng long duy nhất còn sót lại) và một số nhóm động vật có vú, thú có nhau thai và thú có túi tiến hóa thành nhiều dạng mới và chiếm các hốc sinh thái bị bỏ trống trong suốt đại Tân Sinh.

Động vật có vú là nhóm thú Một cung bên duy nhất còn tồn tại.[3] Dòng dõi Một cung bên trở nên biệt lập khỏi lớp Mặt thằn lằn ở giai đoạn cuối kỷ Than đá, vào khoảng 320 và 315 triệu năm trước.[4] Lớp Mặt thằn lằn bao gồm các loài bò sát và chim ngày nay cùng với tất cả các loài động vật tuyệt chủng có quan hệ mật thiết với chúng.[4] Nhóm này không bao gồm các loài bò sát giống động vật có vú, một nhóm gần gũi hơn với các động vật có vú.

Trong suốt kỷ Permi, các động vật Một cung bên bao gồm nhiều loài ăn thịt chiếm ưu thế và một số động vật ăn cỏ quan trọng. Tuy nhiên, trong kỷ Tam Điệp kế tiếp, một nhóm Mặt thằn lằn khá khiêm tốn trước đó, Thằn lằn chúa, đã vươn lên và dành được ưu thế. Các động vật có vú xuất hiện trong thời kỳ này; với khứu giác vượt trội của chúng, được hỗ trợ bởi một bộ não lớn, đã tạo tiền đề cơ bản cho các thích ứng phù hợp tại hốc sinh thái ban đêm, thời điểm mà chúng ít tiếp xúc với các loài săn mồi (chủ yếu là thằn lằn chúa) lớn hơn. Lối sống về đêm có thể đã góp phần rất lớn vào sự phát sinh các đặc điểm của lớp thú ngày nay như lông mao giữ ấm cơ thể và hệ trao đổi chất hằng nhiệt. Vào kỷ Phấn Trắng, sau khi khủng long chân thú thay thế các loài Rauisuchia (họ hàng với cá sấu) trở thành động vật ăn thịt chiếm ưu thế, động vật có vú phải chạy lan sang các hốc sinh thái khác. Ví dụ, một số trở thành thủy sinh, một vài trở thành loài bay lượn và một số thậm chí ăn thịt cả khủng long chưa trưởng thành.

Hầu hết các bằng chứng được cung cấp bởi hồ sơ hóa thạch. Trong quá khứ, hóa thạch của động vật có vú ở đại Trung sinh và tổ tiên của chúng rất hiếm hoi và rời rạc; nhưng, từ giữa những năm 1990, đã có nhiều phát hiện mới quan trọng, đặc biệt là ở Trung Quốc. Các kỹ thuật tân tiến trong phương pháp phát sinh chủng loại phân tử đã làm sáng tỏ một số khía cạnh của quá trình tiến hóa bằng cách ước tính thời gian mà các điểm quan trọng bắt đầu tách ra đối với các loài hiện đại. Nếu được sử dụng một cách khôn khéo, những kỹ thuật này thường xuyên đồng bộ với hồ sơ hóa thạch.

Mặc dù các tuyến vú là một đặc điểm đặc trưng của động vật có vú hiện đại, rất ít điều được hiểu về sự tiến hóa của sự tiết sữa do các mô mềm thường không được bảo quản trong hồ sơ hóa thạch. Hầu hết các nghiên cứu liên quan đến sự tiến hóa của động vật có vú tập trung vào hình dạng của răng, phần cứng nhất của cơ thể các loài động vật bốn chi. Các đặc điểm nghiên cứu quan trọng khác bao gồm sự tiến hóa của xương tai giữa, tư thế chân tay duỗi thẳng, vòm miệng xương thứ cấp, lông mao, tóc và hệ trao đổi chất máu nóng.

Định nghĩa[sửa | sửa mã nguồn]

Hình 1:Trong thú có vú, xương vuông và xương khớp hàm rất nhỏ và trở thành một phần của tai giữa; hàm dưới chỉ bao gồm xương răng.

Mặc dù các loài động vật có vú còn sống có thể được xác định bằng sự hiện diện của các tuyến vú sản xuất sữa ở con cái, các đặc điểm khác là cần thiết khi phân loại hóa thạch, bởi vì các tuyến vú và các đặc điểm mô mềm khác không thể được chỉ ra từ hóa thạch.

Một đặc điểm có sẵn cho cổ sinh vật học, sở hữu chung bởi tất cả các động vật có vú còn sống (bao gồm cả lớp đơn huyệt), nhưng không có trong bất kỳ bộ Cung thú Tam Điệp nguyên thủy nào, được minh họa trong Hình 1 (bên phải), cụ thể là: động vật có vú sử dụng hai xương nhỏ của xương nhỏ thính giác để nghe ngóng nhưng tất cả các loài động vật có màng ối khác dùng để ăn. Động vật có màng ối sớm nhất có khớp hàm bao gồm một xương khớp hàm dưới (articular, một xương nhỏ ở phía sau của hàm dưới) và xương vuông (quadrate, một xương nhỏ ở phía sau hàm trên). Tất cả các động vật bốn chi không phải động vật có vú đều sử dụng hệ thống này bao gồm các loài lưỡng cư, rùa, thằn lằn, rắn, cá sấu, khủng long (và hậu duệ của chúng là các loài chim), ngư long, dực long và bộ Cung thú. Động vật có vú thực sự có khớp hàm khác hẳn, chỉ bao gồm xương hàm dưới (dentary), mang răng và xương squamosal (xương sọ nhỏ khác). Trong kỷ Jura, xương vuông và xương khớp hàm của chúng tiến hóa thành xương đe (incus) và xương búa (malleus) thuộc tai giữa.[5][6] Động vật có vú cũng có hai lồi cầu xương chẩm; hai núm ở đáy hộp sọ khớp với đốt sống cổ trên cùng (đốt atlas), trong khi các động vật bốn chi khác có một lồi cầu xương chẩm duy nhất.[5]

Tổ tiên của thú có vú[sửa | sửa mã nguồn]

 Động vật bốn chân 


Động vật lưỡng cư Deutschlands Amphibien und Reptilien (Salamandra salamdra).jpg


 Động vật có màng ối 


Lớp Mặt thằn lằn (bao gồm khủng long) Deinosuchus illustration Andrey Atuchin.jpg


 Động vật Một cung bên 
Caseidae

 Cotylorhynchus CotylorhynchusDB2.jpg 


Eupelycosauria
Edaphosauridae

 Edaphosaurus Ed novomexicanus1DB.jpg 


 Sphenacodontia 

 


Sphenacodontidae  

 Dimetrodon Dimetrodon grandis.jpg 




Bộ Cung thú     

Lớp thú Ruskea rotta.png








Pelycosaur

Động vật có màng ối[sửa | sửa mã nguồn]

Những động vật có xương sống hoàn toàn đầu tiên là những động vật có màng ối - trứng của chúng có màng trong cho phép phôi phát triển để thở mà vẫn giữ lại nước ở bên trong. Điều này cho phép các động vạt màng ối đẻ trứng trên đất liền, trong khi các loài lưỡng cư nói chung cần phải đẻ trứng trong môi trường nước (một số loài lưỡng cư, chẳng hạn như Pipa pipa, tiến hóa theo cách khác để vượt qua trở ngại này). Các động vật có màng ối đầu tiên dường như xuất hiện vào giữa kỷ Than đá từ tổ tiên Reptiliomorpha.[7]

Trong vòng vài triệu năm, hai dòng dõi động vật có màng ối quan trọng đã tách khỏi nhau: tổ tiên Một cung bên của động vật có vú và Mặt thằn lằn, tổ tiên của thằn lằn, rắn, rùa, cá sấu, khủng long và chim.[4] Các hóa thạch được biết đến sớm nhất của hai nhóm này (như ArchaeothyrisHylonomus, tương ứng) có niên đại vào khoảng 320 đến 315 triệu năm trước. Thời điểm xuất hiện rất khó để căn cứ, vì hóa thạch động vật có xương sống từ kì Carbon muộn là rất hiếm, và do đó, lần xuất hiện lần đầu thực sự của mỗi loài động vật này có thể sớm hơn đáng kể so với hồ sơ hóa thạch đầu tiên.[8]

Động vật Một cung bên[sửa | sửa mã nguồn]

Cấu trúc của hộp sọ động vật Một cung bên luôn sở hữu các cửa sổ sau hố mắt, thấp hơn về bên phải.

Hộp sọ của động vật Một cung bên được nhận dạng bằng một đặc điểm độc đáo là các lỗ (cửa sổ) ở sau ổ mắt, gồm các chức năng sau:

  • làm hộp sọ nhẹ đi mà không làm giảm sức mạnh của nó.
  • tiết kiệm năng lượng bằng cách sử dụng ít xương hơn.
  • cung cấp diện tích bám cho cơ mồm. Có các điểm bám cách xa hàm khiến cho các cơ dài hơn và do đó tạo ra lực kéo mạnh trên một phạm vi rộng của chuyển động hàm mà không bị dãn quâ dài hoặc co lại vượt quá phạm vi tối ưu của chúng.

Các pelycosaur Một cung bên bao gồm các động vật có xương sống trên cạn lớn nhất của kì Permi sớm, chẳng hạn như Cotylorhynchus hancocki dài 6 m (20 ft). Trong số các pelycosaur lớn khác là Dimetrodon grandisEdaphosaurus cruciger.

Bộ Cung thú[sửa | sửa mã nguồn]

Cung thú phát triển từ pelycosaur vò giữa kỉ Permi và chiếm vị trí của chúng trở thành động vật có xương sống chiếm lĩnh trên đất liền. Chúng khác biệt với pelycosaur ở một số đặc điểm trong hộp sọ và hàm, bao gồm của sổ hộp sọ lớn hơn và các răng cửa có kích thước bằng nhau.[9]

Dòng dõi Cung thú dẫn đến động vật có vú trải qua một loạt các giai đoạn phát triển, bắt đầu với những sinh vật rất giống tổ tiên pelycosaur của chúng và kết thúc với một số loài có thể dễ bị nhầm lẫn là động vật có vú:[10]

  • phát triển dần dần của một vòm miệng có lớp xương thứ cấp. Hầu hết các sách báo thường khẳng định đây là một điều kiện tiên quyết cho sự tiến hóa của tốc độ trao đổi chất cao trong động vật có vú, bởi vì nó cho phép những động vật này vừa ăn vừa thở cùng một lúc. Nhưng một số nhà khoa học chỉ ra rằng nhiều loài động vật ngoại nhiệt hiện đại sử dụng một vòm miệng thịt thứ cấp để tách miệng ra khỏi khí quản và rằng vòm miệng xương cung cấp một bề mặt mà lưỡi có thể trộn thức ăn, tạo điều kiện cho hành động nhai thay vì thở.[11] Cách giải thích vòm miệng xương thứ cấp như sự hỗ trợ cho hành động nhai cũng thể hiện sự tiến bộ của quá trình trao đổi chất nhanh hơn, bởi vì nhai thức ăn giúp làm giảm kích thước của các hạt dinh dưỡng rồi được đưa vào dạ dày và do đó tăng tốc độ tiêu hóa. Ở động vật có vú, vòm miệng được hình thành bởi hai xương cụ thể, nhưng các loài Cung thú kỉ Permi khác có một kiểu kết hợp xương khác ở đúng chỗ hoạt động như một vòm miệng.
  • xương răng dần dần trở thành xương chính của hàm dưới.
  • hương tới tư thế chân tay duỗi thằng, tăng sức bền bỉ của sinh vật và tránh điều kiện biên Carrier. Nhưng quá trình này diễn ra thất thường và rất chậm - ví dụ: tất cả các Cung thú ăn cỏ đều có tư thế chân tay ngổn ngang (một số dạng muộn hơn có thể có chân sau nửa duỗi thẳng); Các Cung thú ăn thịt Permi có chân trước để ngang, và một số loài vào kì Permi muộn vẫn còn những chi nửa nằm ngang. Trên thực tế, các thú đơn huyệt hiện đại vẫn có tứ chi nửa nằm ngang.

Phát sinh loài của bộ Cung thú[sửa | sửa mã nguồn]

Bộ Cung thú


Biarmosuchia


Eutherapsida




Dinocephalia


Neotherapsida

Anomodonts


Dicynodonts



Theriodontia


Gorgonopsia


Eutheriodontia


Therocephalia


Cynodontia


(Động vật có vú)










Chỉ dicynodont, therocephalian, và cynodont sống sót vào kỉ Tam Điệp.

Phân bộ Biarmosuchia[sửa | sửa mã nguồn]

Phân bộ Biarmosuchia là nhánh nguyên thủy và giống pelycosaur nhất trong số các Cung thú.[12]

Phân bộ Dinocephalia[sửa | sửa mã nguồn]

Phân bộ Dinocephalian ("đầu khủng khiếp") bao gồm cả động vật ăn thịt và động vật ăn cỏ. Chúng rất to lớn; Anteosaurus dài tới 6 m. Một số loài ăn thịt có các chi sau nửa duỗi thẳng, nhưng tất cả các Dinocephalian đều có chi trước nằm ngang. Về nhiều mặt, chúng là phân bộ Cung thú khá nguyên thủy; ví dụ, chúng không có vòm miệng xương thứ cấp và hàm của chúng khá "bò sát".[13]

Phân bộ Anomodont[sửa | sửa mã nguồn]

Lystrosaurus, một chi của dicynodont sống sot qua Sự kiện tuyệt chủng kỷ Permi-kỷ Trias

Phân bộ Anomodont ("răng dị thường") là một trong những Cung thú ăn cỏ thành công nhất - một nhóm phụ, dicynodont, đã sống sót đến gần cuối kỉ Tam Điệp. Nhưng phân bộ này rất khác với động vật có vú ăn cỏ hiện đại, vì răng duy nhất của chúng là một cặp răng nanh ở hàm trên và người ta thường đồng ý rằng chúng có mỏ giống như chim hoặc các loài khủng long sừng.[14]

Phân bộ Theriodont[sửa | sửa mã nguồn]

Phân bộ Bò sát răng thú (Theriodont) và hậu duệ của chúng có khớp hàm trong đó xương khớp hàm dưới gắn chặt với xương vuông nhỏ của hộp sọ. Điều này cho phép một góc mở hàm rộng hơn nhiều, và một nhóm, các loài gorgonopsian ăn thịt ("mặt gorgon"), đã lợi dụng đặc điểm này để phát triển "răng kiếm". Nhưng bản lề hàm của Theriodont có một tầm quan trọng lâu dài hơn - kích thước giảm của xương vuông là một bước tiến quan trọng đối với sự phát triển của khớp hàm và tai giữa trong động vật có vú.

Các gorgonopsian vẫn còn một số đặc điểm nguyên thủy: không có vòm miệng xương thứ cấp (chứa các xương khác nhưng vân thực hiện chức năng tương tự); chân trước nằm ngang; chân sau có thể hoạt động ở cả tư thế ngang và duỗi thẳng. Nhưng các Therocephalia ("đầu thú"), dường như phát sinh cùng thời điểm với gorgonopsian, có thêm các đặc điểm giống như động vật có vú, ví dụ: xương ngón tay và ngón chân của chúng có cùng số lượng đốt ngón như ở động vật có vú sớm (và cùng số lượng với các loài linh trưởng, bao gồm cả con người).[15]

Phân bộ Một răng chó[sửa | sửa mã nguồn]

Loài cynodont Trirachodon trong một cái hang

Phân bộ Một răng chó (Cynodont), một nhóm Cung thú phát sinh vào cuối kỷ Permi, bao gồm tổ tiên của tất cả các động vật có vú. Các đặc điểm giống như thú có vú của Cynodont bao gồm số lượng xương ở hàm dưới được giảm thiểu, có vòm miệng xương thứ cấp, răng má có hoa văn phức tạp ở vòng đỉnh răng và não được chứa trong khoang sọ.[15]

Các hệ thống hang nhiều buồng đã được tìm thấy, chứa tới 20 bộ xương của loài Trirachodon có niên đại vào kỉ Tam Điệp sớm. Những con vật này được cho là đã bị chết đuối do một trận lũ quét. Các hang này có sức chứa lớn chứng mình rằng những động vật này có khả năng thực hiện các hành vi xã hội phức tạp.[16]

Sự chiếm lĩnh kỉ Tam Điệp[sửa | sửa mã nguồn]

Sự kiện tuyệt chủng kỉ Permi-Triassic thảm khốc vào khoảng hơn 250 triệu năm trước đã loại bỏ khoảng 70% các loài động vật có xương sống và phần lớn các loài thực vật trên cạn.

Kết quả là,[17] hệ sinh thái và các mạng lưới thức ăn sụp đổ, và sự tái thiết một hệ sinh thái mới mất khoảng 30 triệu năm. Với sự tuyệt chủng của các loài gorgonopsid, những kẻ săn mồi chiếm ưu thế ở cuối kỷ Permi,[18] đối thủ cạnh tranh chính của cynodont để thống trị các hốc sinh thái ăn thịt là một nhóm Mặt thằn lằn khá khiêm tốn trước đó, những loài Thằn lằn chúa.

Các thằn lằn chúa nhanh chóng trở thành động vật ăn thịt chiếm ưu thế,[18] sự kiện thường được gọi là "sự chiếm lĩnh kỉ Tam Điệp". Thành công của chúng có thể là do thực tế rằng kỷ Tam Điệp ban đầu rất khô cằn và hệ thống bảo toàn nước vượt trội của thằn lằn chúa mang lại cho chúng một lợi thế mang tính quyết định. Tất cả các thằn lằn chúa được biết đều có lớp da không có tuyến và loại bỏ chất thải nitơ bằng một hỗn hợp axit uric chứa ít nước, trong khi các cynodont bài tiết hầu hết các chất thải như vậy trong dung dịch urê, như động vật có vú ngày nay; cần một lượng nước đáng kể để giữ cho urê hòa tan.[19]

Tuy nhiên, lý thuyết này bị đặt câu hỏi, vì nó ngụ ý rằng lớp Một cung thú không tối ưu cho việc giữ nước, rằng sự suy giảm của Một cung thú trùng với sự thay đổi khí hậu hoặc sự đa dạng hóa của thằn lằn chúa (cả hai khẳng định này chưa được kiểm nghiệm) và thực tế là động vật có vú sống ở sa mạc cũng thích nghi tốt trong môi trưởng sa mạc không khác mấy so với thằn lằn chúa,[20] và một số loài cynodont như Trucidocynodon là những kẻ săn mồi có kích thước lớn.[21]

Sự chiếm lĩnh kỉ Tam Điệp có lẽ là một yếu tố quan trọng trong tiến trình tiến hóa của động vật có vú. Hai nhóm xuất phát từ phân bộ cynodont đầu tiên đã thành công ở các hốc sinh thái với sự cạnh tranh tối thiểu từ các loài thằn lằn chúa: tritylodont, là các động vật ăn cỏ và thú có vú, hầu hết là động vật ăn côn trùng sống về đêm (mặc dù một số, như chi Sinoconodon, là loài ăn thịt các động vật có xưong sống khác, trong khi nhiều chi khác vẫn là động vật ăn cỏ hoặc động vật ăn tạp).[22] Kết quả là:

  • Xu hướng của các Cung thú phát triển nhiều loại răng đa dạng với ghép khớp chính xác được tăng tốc, bởi nhu cầu phải bắt giữ động vật chân đốt và nghiền nát vỏ của chúng.
  • Khi kích cỡ cơ thể tổ tiên thú có vú giảm xuống dưới 50 mm, những tiến bộ trong lớp cách nhiệt và điều chỉnh thân nhiệt sẽ trở nên cần thiết cho cuộc sống về đêm.[23]
  • Thính giác và khứu giác nhạy bén trở nên tối quan trọng.
    • Tai giữa phát triển
    • Sự gia tăng kích thước của thùy khứu giác ở não làm tăng trọng lượng của nó theo phần trăm tổng trọng lượng cơ thể.[24] Mô não đòi hỏi một nguồn năng lượng rất lớn.[25][26] Nhu cầu cần nhiều thức ăn hơn để hỗ trợ bộ não gây thêm áp lực lên sự phát triển về cách nhiệt, điều chỉnh thân nhiệt.
  • Có lẽ là một tác dụng phụ của cuộc sống về đêm, động vật có vú mất đi hai trong số bốn tế bào hình nón, tế bào cảm quang trong võng mạc, hiện diện trong mắt của nhưng loài vật có màng ối sớm nhất. Nghịch lý thay, điều này có lẽ đã cải thiện khả năng phân biệt màu sắc trong ánh sáng mờ của thú có vú.[27]

Sự rút lui về hốc sinh thái ban đêm còn được gọi là nút cổ chai về đêm, và được cho là giải thích nhiều đặc điểm hiện nay của động vật có vú.[28]

Từ cynodont đến thú có vú chỏm cây[sửa | sửa mã nguồn]

Hồ sơ hóa thạch[sửa | sửa mã nguồn]

Thú một cung bên trong đại Trung sinh đã phát triển đến mức có khớp hàm gồm xương răng và xương squamosal được bảo tồn chỉ trong vài mẫu hóa thạch tốt, chủ yếu vì chúng nhỏ hơn cả chuột:

  • Chúng phần lớn bị hạn chế sống ở những môi trường ít có khả năng cung cấp hóa thạch tốt. Bãi bồi là môi trường đất liền tốt nhất để hóa thạch hình thành, nhưng vì những nơi này bị chi phối bởi các động vật có cỡ trung bình đến lớn, hơn nữa các động vật có vú không thể cạnh tranh với các loài thằn lằn chúa có kích cỡ từ trung bình đến lớn. Các đường dấu chân từ kỳ Phấn trắng sớm ở Angola cho thấy sự hiện diện của một loài có vú cỡ gấu mèo 118 triệu năm trước.[32]
  • Xương mỏng manh của chúng dễ bị phá hủy trước khi chúng có thể bị hóa thạch - bởi xác thịt thường bị ăn (bao gồm cả nấmvi khuẩn) hoặc bị giẫm đạp.
  • Hóa thạch nhỏ khó phát hiện hơn và dễ bị phong hóa trước khi chúng được phát hiện.

Tuy nhiên, trong 50 năm qua, số lượng hóa thạch động vật có vú từ Đại Trung sinh đã tăng lên đáng kể; chẳng hạn, chỉ có 116 chi được biết đến vào năm 1979, khoảng 310 vào năm 2007, với sự gia tăng về chất lượng đến mức "ít nhất 18 động vật có vú đại Trung sinh có mẫu điển hình gần như hoàn chỉnh". [33]

Thú có vú và Mammaliaform[sửa | sửa mã nguồn]

Một số tác giả hạn chế sử dụng thuật ngữ "động vật có vú" đối với thú có vú chỏm cây, nhóm bao gồm tổ tiên chung gần đây nhất của các loài thú đơn huyệt, thú có túi và thú có nhau thai, cùng với tất cả các hậu duệ của loài tổ tiên đó. Trong một bài báo có ảnh hưởng năm 1988, Timothy Rowe đã ủng hộ sự hạn chế này, lập luận rằng "tổ tiên ... cung cấp phương tiện duy nhất để xác định chính xác các loài" và đặc biệt là sự tách ra của các loài đơn huyệt khỏi các động vật liên quan chặt chẽ hơn với thú có túi và nhau thai "là mối quan tâm chính đối với bất kỳ nghiên cứu nào về lớp Mammalia nói chung."[34] Để cho thấy với một vài đơn vị có liên quan nằm ngoài nhóm chỏm cây, ông đã định nghĩa Mammaliaforme bao gồm" tổ tiên chung cuối cùng của Morganucodontidae và Mammalia [như ông đã định nghĩa nhóm đằng sau] và tất cả các hậu duệ của chúng." Bên cạnh Morganucodontidae, đơn vị phân loại mới được xác định bao gồm Docodonta và Kuehneotheriidae. Mặc dù bộ haramiyids đã được đề cập là động vật có vú từ những năm 1860,[35] Rowe đã loại chúng ra khỏi nhóm Mammaliaformes vì nằm ngoài định nghĩa của ông, đưa chúng vào một nhánh lớn hơn, Mammaliamorpha.

Một số tác giả đã thông qua thuật ngữ này, để tránh sự hiểu lầm, rằng họ đã làm như vậy. Tuy nhiên, hầu hết các nhà cổ sinh vật học vẫn nghĩ rằng động vật có khớp xương răng - squamosal và răng hàm đặc trưng của động vật có vú hiện đại là thành viên của Mammalia.[8]

Trong trường hợp sự mơ hồ của thuật ngữ "động vật có vú" có thể gây nhầm lẫn, bài viết này sử dụng các thuật ngữ "mammaliaform" và "động vật có vú chỏm cây".

Cynodontia



Dvinia



Procynosuchidae



Epicynodontia


Thrinaxodon


Eucynodontia



Cynognathus




Tritylodontidae



Traversodontidae




Probainognathia



Tritheledontidae



Chiniquodontidae





Prozostrodon


Mammaliaformes


Morganucodontidae




Docodonta




Hadrocodium




Kuehneotheriidae



crown group Mammals











Morganucodontidae và các dạng chuyển hóa khác có cả hai loại khớp hàm: xương hàm dưới-xương squamosal (trước) và khớp xương vuông (bên).

Morganucodontidae[sửa | sửa mã nguồn]

Morganucodontidae xuất hiện lần đầu tiên vào cuối kỉ Tam Điệp, khoảng 205 triệu năm trước. Chúng là một ví dụ tuyệt vời của hóa thạch chuyển tiếp, vì chúng có cả khớp hàm dưới - squamosal và khớp xương vuông.[29]

Docodont[sửa | sửa mã nguồn]

Docodont, một trong số các loài động vật có vú kỷ Jura phổ biến nhất, được ghi nhận về sự tinh vi của răng hàm. Chúng được cho là có khuynh hướng bán thủy sinh nói chung, loài ăn cá Castorocauda ("đuôi hải ly"), sống vào giữa kỷ Jura khoảng 164 triệu năm trước và được phát hiện lần đầu tiên vào năm 2004 và được mô tả lần đầu tiên vào năm 2006, là một ví dụ tốt nhất của họ này. Castorocauda không phải là một động vật có vú thuộc nhóm chỏm cây, nhưng chi này cực kỳ quan trọng trong nghiên cứu về sự tiến hóa của thú có vú vì các hóa thạch gần như hoàn chỉnh (một thứ khá xa xỉ trong giới cổ sinh vật học) và nó phá vỡ định kiến rằng những loài thú cõ vú đại Trung sinh là ​​"loài ăn côn trùng sống về đêm nhỏ":[37]]

  • Nó lớn hơn đáng kể so với hầu hết các hóa thạch động vật có vú - số đo vào khoảng 43 cm từ mũi đến chóp đuôi dài 130 mm và có thể nặng từ 500-800 g.
  • Nó cung cấp bằng chứng tuyệt đối sớm nhất về tóc và lông thú. Trước đây sớm nhất là ở loài Eomaia, một nhóm động vật có vú sống vào khoảng 125 triệu năm trước.
  • Nó có sự thích nghi cho cuộc sống dưới nước bao gồm xương đuôi dẹt và tàn dư của mô mềm giữa mu bàn chân, cho thấy chúng có màng. Trước đây, động vật có vú bán thủy sản được biết đến sớm nhất là từ thế Thủy Tân, khoảng 110 triệu năm sau đó.
  • Chân trước mạnh mẽ của Castorocauda trông rất phù hợp để đào hố. Đặc điểm này khiến cho nó tương tự như thú mỏ vịt, cũng có tập tính bơi và đào.
  • Răng của nó có vẻ thích nghi để ăn cá: hai răng hàm đầu tiên có các núm theo đường thẳng, khiến chúng thích hợp để kẹp và cắt hơn là mài; và những răng hàm này được uốn cong về phía sau, để giúp kẹp chắc con mồi trơn trượt.

Hadrocodium[sửa | sửa mã nguồn]

Cây phát sinh loài ở trên cho thấy Hadrocodium là một "cô dì chú bác" của động vật có vú chỏm cây. Loài vật này, xuất hiện vào khoảng 195 năm trước trong kỷ Jura sớm, thể hiện một số đặc điểm quan trọng:[38]

  • Hàm chỉ chứa một bộ xương răng và xương squamosal, và bộ hàm không chứa các xương nhỏ hơn ở phía sau, không giống như thiết kế của Cung thú.
  • Trong bộ Cung thú và động vật có vú sớm, màng nhĩ có thể đã kéo dài qua một máng ở phía sau hàm dưới. Nhưng Hadrocodium không có máng như vậy, điều đó cho thấy rằng tai của chúng là một phần của hộp sọ, giống cấu trúc của động vật có vú chỏm cây - và do đó, hình dạng khớp và xương vuông đã được di chuyển vào tai giữa và trở thành xương đe và xương búa. Mặt khác, xương răng có một "vịnh" mà động vật có vú không có. Điều này cho thấy xương răng của Hadrocodium vẫn giữ được hình dạng tương tự như trong trường hợp khớp hàm và xương vuông đặt ở dưới, và do đó Hadrocodium có một tai giữa đầy đủ của động vật có vú.

Những thú có vú chỏm cây sớm nhất[sửa | sửa mã nguồn]

Các động vật có vú thuộc nhóm chỏm cây, đôi khi được gọi là "động vật có vú thực sự", là các thú có vú còn tồn tại và họ hàng của chúng quay trở lại tổ tiên chung cuối cùng của chúng. Vì nhóm này có các thành viên còn sống, phân tích DNA có thể được áp dụng trong nỗ lực giải thích sự tiến hóa của các đặc điểm không xuất hiện trong hồ sơ hóa thạch. Nỗ lực này thường sử dụng phương pháp phát sinh chủng loại phân tử, một kỹ thuật đã trở nên phổ biến từ giữa những năm 1980.

Cây phát sinh loài[sửa | sửa mã nguồn]

Lớp Thú thuộc nhóm chỏm cây

Australosphenida


Ausktribosphenidae



Bộ Đơn huyệt





Eutriconodonta



Allotheria   

Multituberculata


Trechnotheria


Spalacotheroidea


Cladotheria


Dryolestoidea


Theria

Metatheria   

Thú có túi


Eutheria   

Placentalia








Phân biệt màu sắc[sửa | sửa mã nguồn]

Các động vật có màng ối sớm sở hữu 4 tế bào nón võng mạc sử dụng để phân biệt màu sắc: một nhạy cảm với màu đỏ, một nhạy cảm với màu xanh lá và hai tế bào còn lại cảm nhận sự mạnh yếu của màu xanh lam.[30][31] Tế bào nón cảm nhận màu xanh lá không được thừa hưởng bởi bất kỳ động vật có vú chỏm cây nào, nhưng tất cả các cá thể tự nhiên được thừa hưởng màu đỏ. Do đó, động vật có vú chỏm cây có ba tê bào cảm quang hình nón, một màu đỏ và cả hai màu xanh lam.[30] Tất cả các hậu duệ còn lại của chúng đã mất một trong những tế bào nhạy cảm với màu xanh nhưng không phải lúc nào chúng cũng mất chung một tế bào xanh lam: thú Đơn huyệt giữ lại một tế bào nhạy cảm với màu xanh, trong khi đó, thú có túi và nhau thai vẫn giữ lại cái kia (trừ Bộ Cá voi, sau này cũng mất hẳn tế bào cảm nhận màu xanh khác).[32] Một số thú nhau thai và thú có túi, bao gồm cả con người, sau đó đã tiến hóa một tê bào cảm quang nhạy cảm với màu xanh lá cây; giống như động vật có vú chỏm cây, do đó, tầm nhìn của chúng là ba màu.[33][34]

Australosphenida và Ausktribosphenidae[sửa | sửa mã nguồn]

Ausktribosphenidae là một nhóm được gán cho những phát hiện gây bối rối cho các nhà cổ sinh vật học:[35]

  • dường như có kết cấu răng hàm ba chỏm, chỉ biết đến ở thú có nhau thai và thú có túi.[36]
  • có niên đại vào giữa kỉ Phấn Trắng tìm thấy ở Australia, nhưng lúc bấy giờ, châu Úc đang được kết nối với châu Nam Cực và thú có vú có nhau thai có nguồn gốc ở Bắc bán cầu và bị giam giữ ở đó, cho tới khi các lục địa trôi dạt và ghép với nhau, như Bắc Mỹ nối với Nam Mỹ, Châu Á nối với Châu Phi và Châu Á với Ấn Độ.
  • chỉ mới tìm thấy vài mẫu răng và hàm, không quá hữu dụng cho việc nghiên cứu.

Australosphenida là một nhóm động vật bao gồm Ausktribosphenidae và thú Đơn huyệt. Asfaltomylos (giữa đến cuối kỉ Jura, từ Patagonia) đã được hiểu là một Australosphenid cơ bản ​​(có đặc điểm giống với, khác với hoặc thiếu hẳn những đặc điểm đặc hữu của Ausktribosphenidae và Đơn huyệt), và cho thấy sự đa dạng của chúng ở Gondwanaland (siêu lục địa nằm ở Nam bán cầu cũ).[37]

Thú Đơn huyệt[sửa | sửa mã nguồn]

Teinolophos, từ Úc, là chi đơn huyệt được biết đến sớm nhất. Một nghiên cứu năm 2007 (xuất bản 2008) cho thấy rằng nó không phải là loài đơn huyệt cơ bản (nguyên thủy, tổ tiên) mà là một loài thú mỏ vịt tiến bộ, và do đó, dòng dõi thú mỏ vịt và tachyglossidae tách ra sớm hơn ta tưởng.[38] Tuy nhiên, một nghiên cứu gần đây hơn (2009) đã gợi ý rằng, trong khi Teinolophos là một loại thú mỏ vịt, nó vẫn là một thú đơn huyệt cơ bản và trước cả sự lan rộng của loài thú đơn huyệt hiện đại. Lối sống bán thủy sinh của thú mỏ vịt đã giúp chúng không bị thay thế bởi các thú có túi sau này di cư đến Úc hàng triệu năm trước, vì con của chúng có thể bị chết đuối nên con mẹ phải cho con của nó bám vào. Bằng chứng di truyền đã xác định rằng tachyglossidae chuyển hướng từ dòng dõi thú mỏ vịt 19-48 triệu năm trước, khi chúng chuyển đổi từ lối sống bán thủy sinh sang sống trên cạn.[39]

Thú Đơn huyệt có một số đặc điểm được thừa hưởng từ tổ tiên phân bộ Một răng chó:

  • Giống như thằn lằn và chim, chúng sử dụng cùng một lỗ để đi tiểu, đại tiện và sinh sản ("đơn huyệt" có nghĩa là "một lỗ").
  • chúng đẻ trứng có da và không có canxi, giống như của thằn lằn, rùa và cá sấu.

Không giống như các động vật có vú khác, thú Đơn huyệt không có núm vú và nuôi con bằng cách "đổ mồ hôi" sữa từ các tuyến trên bụng của chúng.

Những đặc điểm này không thể nhìn thấy trong hóa thạch và các đặc điểm chính từ quan điểm của các nhà cổ sinh vật học là:[35]

Multituberculate[sửa | sửa mã nguồn]

Sọ của multituberculate chi Ptilodus

Multituberculate (được đặt tên do chúng sở hữu răng hàm với nhiều loại núm) thường được gọi là "loài gặm nhấm của đại Trung Sinh", đây là một ví dụ tiêu biểu cho tiến hóa hội tụ chứ chúng thực chất không liên quan đến Bộ Gặm nhấm. Chúng tồn tại khoảng 120 triệu năm trước - lịch sử hóa thạch dài nhất của bất kỳ dòng dõi động vật có vú nào - nhưng cuối cùng bị tuyệt chủng trong thời kỳ đầu Oligocene do cạnh tranh với các loài gặm nhấm vượt trội hơn.

Một số tác giả đã thách thức cây phát sinh loài ở trên. Họ loại trừ các multituberculate khỏi nhóm chỏm cây. Theo họ thì chúng có quan hệ xa so với lớp thú ngày nay, hơn cả nhóm Morganucodontidae.[41][42] Multituberculate giống với thú có vú trong đó các khớp hàm của chúng chỉ bao gồm xương răng và xương vảy - còn xương vuông và xương khớp là một phần của tai giữa; răng của chúng đa dạng, có khớp cắn và có các núm giống như động vật có vú; họ có một răng má; và cấu trúc của xương chậu gợi ý rằng chúng sinh ra các con non nhỏ bé và bất lực, giống như thú có túi hiện đại.[43] Mặt khác, chúng khác với các động vật có vú hiện đại ở nhiều đặc điểm như:

  • "Các răng hàm" của chúng có hai dãy núm song song, không giống cấu trúc răng hàm ba núm của các loài thú chỏm cây thực sự.
  • Hành động nhai ở lớp thú chỏm cây là cơ chế nghiền thức ăn từ bên sang bên, có nghĩa là khớp cắn của chúng chỉ ở một bên hàm vào bất kì thời điểm nào, trong khi đó hàm multituberculate không hỗ trợ cơ chế nhai đó. Thay vào đó, khi đóng hàm lại, răng dưới của chúng được kéo về sau trượt qua răng trên giúp chúng nghiền thức ăn.
  • Phần trước xương má tạo bởi phần lớn từ xương hàm trên thay vì xương gò má.
  • Xương vảy không tạo nên hộp sọ
  • Mõm không giống như động vật có vú chỏm cây; trên thực tế, nó trông giống như của một loài pelycosaur, chẳng hạn như Dimetrodon. Mõm multituberculate hình hộp, với mõm trên phẳng rộng tạo thành hai bên, đỉnh mũi và mảnh tiền mõm trên cao ở phía trước.

Theria[sửa | sửa mã nguồn]

Theria (nghĩa là "thú") là một nhánh chứa tổ tiên chung cuối cùng của hai nhóm EutheriaMetatheria. Các đạc điểm chung bao gồm:[44]

  • không sở hữu xương ở giữa xương ngực và xương đòn.[40]
  • không có xương quạ hoặc chúng được kết hợp với xương vai tạo thành mỏm vai.
  • một khớp mắt cá chân với phần chính nằm giữa xương sênxương chày, xương gót không trực tiếp kết nối với xương chày nhưng có chỗ cho các cơ bắp bám vào. (ở cá sấu thì khớp này hoạt động theo cách khác, với sự uốn được tạo ra bởi xương gót và xương sến)
  • cấu trúc răng ba núm.[36]

Metatheria[sửa | sửa mã nguồn]

Metatheria hiện nay chỉ bao gồm các thú có túi. Một vài chi hóa thạch, như Asiatherium, có thể là một thú có túi hoặc thuộc nhánh Metatheria khác.[45][46]

Một đặc điểm dễ dàng nhận diện nhất của thú có túi là hình thức sinh sản của chúng:

  • Mẹ của chúng phát triển một túi noãn hoàng trong tử cung của nó để cung cấp chất dinh dưỡng đến phôi. Phôi của các bandicoot, gấu túigấu túi mũi trần cũng hình thành các cơ quan giống nhau thai kết nối chúng với thành tử cung, mặc dù cơ quan giống nhau thai nhỏ hơn ở thú có nhau thai và ta vẫn không chắc chắn rằng chúng cũng có vai trò chuyển chất dinh dưỡng từ mẹ sang phôi.[47]
  • Thời kì mang thai rất ngắn, thường là bốn đến năm tuần. Phôi được sinh ra ở giai đoạn phát triển rất sớm và thường chỉ dài dưới 5,1 cm sau khi sinh. Có ý kiến ​​cho rằng việc mang thai ngắn là cần thiết để giảm nguy cơ hệ thống miễn dịch của người mẹ sẽ tấn công phôi thai.
  • Con thú có túi sơ sinh sẽ sử dụng bàn chân trước (với bàn tay tương đối khỏe) để trèo lên núm vú, thường nằm trong túi trên bụng của mẹ. Người mẹ cho con nhỏ ăn bằng cách co thắt các cơ trên tuyến vú, vì con non quá yếu để bú. Nhu cầu của thú có túi sơ sinh cần sử dụng chân trước để leo lên núm vú theo lịch sử được cho là đã hạn chế sự tiến hóa của nhóm metatheria, vì các chuyên gia cho rằng chân trước của chúng không thể biến hóa thành các cấu trúc chuyên biệt như cánh, móng hoặc chân chèo. Tuy nhiên, một số laòi bandicoot, đáng chú ý nhất là bandicoot chân lợn, có móng guốc rất giống với móng guốc của thú có nhau thai, và nhiều thú lượn có túi đã phát triển.
Sọ của chó sói Tasmania, cho thấy răng hàm của thú có túi

Mặc dù một số loài thú có túi trông rất giống thú nhau thai (thylacine, "hổ có túi" hay "sói có túi" là một ví dụ điển hình), bộ xương của thú túi có một số đặc điểm phân biệt chúng với thú nhau thai:[48]

  • Một số, bao gồm thylacine, có bốn răng hàm; trong khi không có thú nhau thai nào được biết đến là có nhiều hơn ba.
  • Tất cả đều có một cặp cửa sổ vòm miệng, các lỗ mở giống như cửa sổ ở dưới cùng của hộp sọ (cộng thêm các lỗ mũi nhỏ hơn).

Thú có túi cũng có một cặp xương túi (đôi khi được gọi là "xương trên mu"), hỗ trợ cái túi ở con cái. Nhưng xương này không đặc hữu đối với thú có túi, vì chúng đã được tìm thấy trong các hóa thạch của multituberculate, đơn huyệt và thậm chí cả eutheria - vì vậy chúng có thể là một đặc điểm tổ tiên phổ biến biến mất sau khi thú có túi và nhau thai tách rẽ.[49][50] Một số nhà nghiên cứu nghĩ rằng chức năng ban đầu của xương trên mu là củng cố sự vận động bằng cách hỗ trợ một số cơ kéo đùi về phía trước.[51]

Eutheria[sửa | sửa mã nguồn]

Thời điểm xuất hiện của những loài eutheria sớm nhất là một vấn đề tranh cãi. Hóa thạch của Juramaia đã xuất hiện từ 160 triệu năm trước và được phân loại là eutheria.[63] Hóa thạch của Eomaia từ 125 triệu năm trước trong kì Phấn trắng sớm đã được phân loại là eutherian.[52] Tuy nhiên, một phân tích gần đây về các gen tinh trạng đã phân loại Eomaia là một loài tiền eutheria và báo cáo rằng các mẫu vật eutheria sớm nhất đến từ Maelestes, có niên đại vào 91 triệu năm trước.[53] Nghiên cứu đó cũng báo cáo rằng eutheria không đa dạng hóa đáng kể cho đến sau sự tuyệt chủng thảm khốc ở ranh giới kỉ Phân Trắng - Cổ Cận, khoảng 66 triệu năm trước.

Eomaia đã được tìm thấy có một số đặc điểm của thú có túi và các metatheria trước đó:

  • Xương trên mu kéo dài về phía trước từ xương chậu, không được tìm thấy trong bất kỳ thú nhau thai hiện đại nào, nhưng được tìm thấy trong tất cả các động vật có vú khác - các mammaliaform sớm, eutheria không có nhau thai, thú có túi và thú đơn huyệt - cũng như trong các Cung thú thuộc Phân bộ Một răng chó gần gũi với thú có vú. Chức năng của chúng là làm cứng cơ thể trong quá trình vận động.[54] Sự cứng lại này sẽ có hại cho nhau thai, mà cần được mở rộng.[55]
  • Một khe chậu hẹp, chỉ ra rằng con non rất bé khi sinh và có thai kỳ ngắn, như trong thú có túi hiện đại. Điều này cho thấy nhau thai là một sự phát triển sau này.
  • Năm răng cửa ở mỗi bên hàm trên. Con số này là điển hình của metatheria, và số lượng tối đa trong các thú nhau thai là ba, ngoại trừ các homodont, chẳng hạn như Dasypodidae. Song tỷ lệ răng hàm so với răng tiền hàm của Eomaia (nó có nhiều răng hàm hơn răng hàm) là điển hình của eutheria, bao gồm cả thú nhau thai, và là con số không bình thường trong thú có túi.

Một đặc điểm dễ dàng nhận diện của thú có nhau thao là hình thức sinh sản của chúng:

  • Phôi tự gắn vào tử cung thông qua nhau thai lớn qua đó mẹ cung cấp thức ăn và oxy và loại bỏ các chất thải.
  • Thời kỳ mang thai tương đối dài và con non khá phát triển khi sinh. Ở một số loài, (đặc biệt là các động vật ăn cỏ sống trên đồng bằng) con non đã có thể chạy trong vòng 1 giờ sau sinh.

Sự mở rộng của thú có vú trong đại Trung Sinh[sửa | sửa mã nguồn]

Vẫn còn nhiều cái đúng trong hình mẫu dập khuôn coi thú có vú trong Đại Trung Sinh là những "loài ăn côn trùng nhỏ sống về đêm", nhưng những phát hiện gần đây, chủ yếu ở Trung Quốc, cho thấy một số mammaliaform và động vật có vú chỏm cây lớn hơn nhiều và có các lối sống khác nhau. Ví dụ:

  • Fruitafossor, từ cuối kỷ Jura khoảng 150 triệu năm trước, có kích thước bằng một con sóc chuột và răng của nó, và dường như dùng để phá vỡ tổ của côn trùng xã hội.[73]
  • Tương tự, loài gobiconodontid Spinolestes có các đặc điểm thích nghi giống với các loài hóa thạch và hội tụ với các xenarthra nhau thai như vảy và đốt sống xen kẽ, do đó, nó cũng có thể có thói quen giống như thú ăn kiến. Nó cũng đáng chú ý bởi sự hiện diện của gai giống của Acomys hiện đại.
  • Volaticotherium, từ ranh giới kỷ Phấn trắng khoảng 125 triệu năm trước, là loài động vật có vú bay lượn được biết đến sớm nhất và có một màng cánh kéo dài giữa các chi của nó, giống như một con sóc bay hiện đại. Điều này cũng cho thấy rằng nó hoạt động vào ban ngày.[74] Argentoconodon có liên quan chặt chẽ cũng cho thấy sự thích nghi tương tự.[75]
  • Repenomamus, một loài eutrichodont từ kì Phấn trắng sớm 130 triệu năm trước, là một loài săn mồi có hình dáng giống con lửng, đôi khi ăn khủng long non. Hai loài đã được công nhận, một có chiều dài hơn 1 m và nặng khoảng 12-14 kg, loài kia dài chưa đến 0,5 m và nặng 4 - 6 kg.[76][77]
  • Ichthyoconodon, một loài eutriconodont từ Berriasian của Morocco, hiện được biết đến từ các răng dạng hàm được tìm thấy trong các trầm tích biển. Những chiếc răng này có núm nhọn và giống với thú có vú ăn cá, và không giống với thú có vú chúng không bị mòn đi, vì vậy xương của nó đã có thể bị chôn tại chỗ hoặc gần đó. Đây là một thú biển, một trong những ví dụ được biết đến từ đại Trung Sinh.[81] Mặt khác, đây cũng có thể là một động vật có vú biết bay.[75]

Sự tiến hóa các đặc điểm của lớp Thú[sửa | sửa mã nguồn]

Hàm và tai giữa[sửa | sửa mã nguồn]

Hadrocodium, hóa thạch có niên đại từ thế Jura sớm, cung cấp bằng chứng rõ ràng đầu tiên về khớp hàm và tai giữa của động vật có vú thực sự, trong đó khớp hàm được hình thành bởi xương răng và xương squamosal trong khi xương khớp và xương vuông di chuyển lên tai giữa, nơi chúng được gọi là xương đe và xương búa.

Một phân tích về chi Teinolophos đơn huyệt cho thấy loài động vật này có khớp hàm trước thú có vú được hình thành bởi xương góc và xương vuông và tai giữa của thú có vú rõ ràng tiến hóa hai lần hoàn toàn độc lập, trong các loài đơn huyệt và ở theria, nhưng ý tưởng này bị tranh cãi.[106] Trên thực tế, hai trong số các tác giả của đề xuất này đã đồng xuất bản một bài báo diễn giải lại các đặc điểm tương tự như bằng chứng cho thấy Teinolophos là một thú mỏ vịt đầy đủ, có nghĩa là nó sẽ có khớp hàm và tai giữa của động vật có vú.[47]

Tiết sữa[sửa | sửa mã nguồn]

Có ý kiến ​​cho rằng chức năng ban đầu của tuyến sữa là giữ ẩm cho trứng. Phần lớn lập luận dựa trên các loài Đơn huyệt (động vật có vú đẻ trứng):[107][108][109]

  • Trong khi trứng ối thường được mô tả là giúp cho các sinh vật ban đầu ra khỏi nước, hầu hết trứng bò sát thực sự cần độ ẩm nếu không chúng sẽ bị khô.
  • Thú Đơn huyệt không có núm vú, nhưng tiết ra sữa từ một mảng lông trên bụng của chúng.
  • Trong quá trình ấp, trứng Đơn huyệt được bao phủ trong một chất dính mà nguồn gốc không được biết đến. Trước khi đẻ trứng, vỏ của chúng chỉ có ba lớp. Sau đó, một lớp thứ tư xuất hiện với thành phần khác với lớp thứ ba. Chất dính và lớp thứ tư này có thể đã được sản xuất bởi các tuyến vú.
  • Nếu vậy, điều đó có thể giải thích tại sao các mảng mà từ đó các đơn huyệt tiết ra sữa có lông. Nó dễ dàng lan truyền độ ẩm và các chất khác cho trứng từ một khu vực rộng, nhiều lông, hơn là từ một núm vú nhỏ, trần.

Nghiên cứu sau đó đã chứng minh rằng casein đã xuất hiện ở tổ tiên động vật có vú phổ biến vào khoảng từ 200-310 triệu năm trước.[110] Câu hỏi về việc liệu một chất tiết ra để giữ ẩm cho trứng được chuyển thành chức năng tiết sữa thực sự vẫn bỏ ngỏ. Một thú có vú nhỏ gọi là Sinocodon, thường được coi là nhóm chị em của tất cả các động vật có vú sau này, có răng cửa ở cả những cá thể nhỏ nhất. Kết hợp với một hàm lỏng lẻo, rất có thể chúng không bú được.[111] Do đó, con nhỏ biết bú có thể đã tiến hóa ngay tại giai đoạn chuyển đổi trước động vật có vú/động vật có vú. Tuy nhiên, tritylodontid, thường được coi là cơ bản hơn, cho thấy bằng chứng về con bú.[112] Morganucodontan, cũng được coi là một Mammaliaforme cơ bản, cũng có bằng chứng cho khả năng tiết sữa.[113]

Tóc và lông mao[sửa | sửa mã nguồn]

Bằng chứng rõ ràng đầu tiên về tóc hoặc lông mao là trong hóa thạch của CastorocaudaMegaconus, từ 164 triệu năm trước ở giữa kỷ Jura.[37] Vì cả hai loài động vật có vú MegaconusCastorocauda đều có bộ lông kép, với cả lông bảo vệ và lớp lông lót, có thể giả định rằng tổ tiên chung cuối cùng của chúng cũng sơ hữu đặc điểm như vậy. Loài vật này hẳn là từ kỷ Tam Điệp vì nó là tổ tiên của Tikitherium.[33] Gần đây, việc phát hiện ra tàn dư của tóc trong phân hóa thạch từ kỷ Permi đẩy lùi nguồn gốc của lông động vật có vú sớm hơn nhiều trong dòng động vật Một cung bên thành Bộ Cung thúđại Cổ Sinh. [114]

Vào giữa những năm 1950, một số nhà khoa học đã giải thích lỗ thông ở hàm trên và mảnh tiền hàm trên của cynodont là các kênh cung cấp mạch máu và dây thần kinh cho bộ cảm nhận rung động (râu ria) và cho rằng đây là bằng chứng về tóc hoặc lông.[115][116] Tuy nhiên, người ta đã sớm chỉ ra rằng các lỗ thông không nhất thiết phải cho thấy rằng một con vật có cơ quan cảm thụ rung động; loài thằn lằn hiện đại Tupinambis có lỗ thông gần giống với Thrinaxodon.[13][117] Tuy nhiên, các nguồn phổ biến vẫn tiếp tục gán râu cho Thrinaxodon.[118] Một hóa thạch dấu vết từ thế Hạ Tam Điệp đã bị coi nhầm là dấu chân của cynodont cho thấy tóc,[119] nhưng cách giải thích này đã bị bác bỏ.[120] Một nghiên cứu về các khe hở sọ cho thấy các dây thần kinh mặt kết nối với râu ở các động vật có vú còn tồn tại cho thấy Prozostrodontia, tổ tiên nhỏ của động vật có vú, cho thấy râu ria tương tự như động vật có vú, nhưng các Cung thú kém tiên tiến hơn sẽ không có râu hoặc râu không năng động. Lông có thể đã tiến hóa từ râu ria.[122] Bản thân râu ria có thể đã tiến hóa như một phản ứng với lối sống về đêm và/hoặc đào hang.

Ruben & Jones (2000) lưu ý rằng các tuyến Harderia, tiết ra lipit để bọc lông, đã có mặt ở các thú có vú sớm nhất như Morganucodon, nhưng không có trong các Cung thú gần động vật có vú như Thrinaxodon.[123] Mã gen di truyền Msx2 dùng để duy trì lông mao cũng có liên quan đến sự đóng mắt đỉnh ở động vật có vú, cho thấy lông và thiếu mắt đỉnh có liên quan. Mắt đỉnh có mặt ở Thrinaxodon, nhưng không có trong các cynognath tiên tiến hơn (Probainognathia). [121]

Máu nóng[sửa | sửa mã nguồn]

"Máu nóng" là một thuật ngữ mơ hồ, do nó chỉ một trong số các kiểu hệ trao đổi chất dưới đây:

  • Nội nhiệt, khả năng tạo nhiệt bên trong hơn là lấy nhiệt thông qua các hành vi như phơi nắng hay từ hoạt động cơ bắp.
  • Đẳng nhiệt, duy trì nhiệt độ cơ thể khá ổn định. Hầu hết các enzyme có nhiệt độ hoạt động tối ưu; hiệu quả giảm nhanh chóng ngoài phạm vi chuyên biệt. Một sinh vật đẳng nhiệt nhỏ chỉ cần một vài các enzyme hoạt động trong vùng nhiệt độ nhỏ.
  • Trao đổi chất nhanh. duy trì tốc độ trao đổi chất nhanh, nhất là lúc nghỉ. Điều này đòi hỏi nhiệt độ cơ thể khá cao và ổn định do hiệu ứng Q10: các quá trình sinh hóa bị chậm đi khoảng một nửa nếu thân nhiệt của động vật giảm 10°C.

Vì các nhà khoa học không thể biết về cơ chế bên trong của các sinh vật đã tuyệt chủng, hầu hết các cuộc thảo luận tập trung vào hệ trao đổi chất nhanh và đẳng nhiệt. Tuy vậy, người ta thường đồng ý rằng hệ nội nhiệt tiến hóa lần đầu ở các loài không phải động vật có vú như dicynodont, có tỷ lệ cơ thể liên quan đến sự giữ nhiệt,[127] xương mạch máu với kênh Haversia,[128] và có thể đa mọc lông mao.[129] Gần đây, có ý kiến ​​cho rằng trao đổi chất nội nhiệt đã phát triển từ xa xưa ở chi Ophiacodon.[130]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ http://animaldiversity.org/accounts/Prototheria/[cần chú thích đầy đủ]
  2. ^ Rougier, G. W.; Martinelli, A. G.; Forasiepi, A. M.; Novacek, M. J. (2007). “New Jurassic mammals from Patagonia, Argentina: A reappraisal of australosphenidan morphology and interrelationships” (PDF). American Museum Novitates (American Museum of Natural History) 3566 (1): 1–54. ISSN 0003-0082. doi:10.1206/0003-0082(2007)507[1:NJMFPA]2.0.CO;2. 
  3. ^ Ben Waggoner (2 tháng 2 năm 1997). “Introduction to the Synapsida”. University of California Museum of Paleontology. Truy cập ngày 28 tháng 4 năm 2012. 
  4. ^ a ă â White, A. T. (18 tháng 5 năm 2005). “Amniota – Palaeos”. Bản gốc lưu trữ ngày 20 tháng 12 năm 2010. Truy cập ngày 23 tháng 1 năm 2012. 
  5. ^ a ă Mammalia: Overview – Palaeos Lưu trữ June 15, 2008, tại Wayback Machine.
  6. ^ Cowen, R. (2000). History of Life. Oxford: Blackwell Science. tr. 432. ISBN 0-7266-0287-6. 
  7. ^ Carroll R.L. (1991): The origin of reptiles. In: Schultze H.-P., Trueb L., (ed) Origins of the higher groups of tetrapods — controversy and consensus. Ithaca: Cornell University Press, pp 331-353.
  8. ^ “Synapsida: Varanopseidae – Palaeos”. Truy cập ngày 15 tháng 10 năm 2013. 
  9. ^ “Therapsida – Palaeos”. Bản gốc lưu trữ ngày 15 tháng 4 năm 2007. 
  10. ^ Kermack, D.M.; Kermack, K.A. (1984). The evolution of mammalian characters. Croom Helm. ISBN 0709915349. 
  11. ^ Bennett, A.F.; Ruben, J.A. (1986). “The metabolic and thermoregulatory status of therapsids”. Trong Hotton III, N; MacLean, P.D.; Roth, J.J. và đồng nghiệp. The ecology and biology of mammal-like reptiles. Washington: Smithsonian Institution Press, Washington. tr. 207–218. 
  12. ^ “Therapsida: Biarmosuchia – Palaeos”. Truy cập ngày 16 tháng 10 năm 2013. 
  13. ^ “Dinocephalia – Palaeos”. 
  14. ^ “Ammodontia – Palaeos”. Truy cập ngày 16 tháng 10 năm 2013. 
  15. ^ a ă “Theriodontia – Paleos”. Truy cập ngày 15 tháng 10 năm 2013. 
  16. ^ Groenewald, G.H., Welman, J. and MacEachern, J.A. (tháng 4 năm 2001). “Vertebrate Burrow Complexes from the Early Triassic Cynognathus Zone (Driekoppen Formation, Beaufort Group) of the Karoo Basin, South Africa”. PALAIOS 16 (2): 148–160. ISSN 0883-1351. doi:10.1669/0883-1351(2001)016<0148:VBCFTE>2.0.CO;2. Truy cập ngày 7 tháng 7 năm 2008. 
  17. ^ “Olenekian Age of the Triassic – Palaeos”. 
  18. ^ a ă Benton, M.J. (2004). Vertebrate Palaeontology (ấn bản 3). Oxford: Blackwell Science. ISBN 978-0-632-05637-8Bản mẫu:Inconsistent citations 
  19. ^ Campbell, J.W. (1979). C.L. Prosser, biên tập. Comparative Animal Physiology (ấn bản 3). W. B. Sauders. tr. 279–316. 
  20. ^ Darren Naish, Episode 38: A Not Too Shabby Podcarts
  21. ^ Oliveira, T.V.; Soares, M.B.; Schultz, C.L. (2010). “Trucidocynodon riograndensis gen. nov. et sp. nov. (Eucynodontia), a new cynodont from the Brazilian Upper Triassic (Santa Maria Formation)”. Zootaxa 2382: 1–71. 
  22. ^ Kielan-Jaworowska et al. (2004), p.5
  23. ^ Ruben, J.A.; Jones, T.D. (2000). “Selective Factors Associated with the Origin of Fur and Feathers”. American Zoologist 40 (4): 585–596. doi:10.1093/icb/40.4.585. 
  24. ^ Rowe, T.B.; Macrini, T.E.; Luo, Zhe-Xi (2011). “Fossil evidence on origin of the mammalian brain”. Science 332 (6032): 955–957. Bibcode:2011Sci...332..955R. PMID 21596988. doi:10.1126/science.1203117. 
  25. ^ Raichle, M.E.; Gusnard, D.A. (6 tháng 8 năm 2002). “Appraising the brain's energy budget”. PNAS 99 (16): 10237–10239. Bibcode:2002PNAS...9910237R. PMC 124895. PMID 12149485. doi:10.1073/pnas.172399499. 
  26. ^ “Brain power”. New Scientist. 2006. 
  27. ^ Vorobyev, M. (2006). “Evolution of colour vision: The story of lost visual pigments”. Perception (ECVP Abstract Supplement) 35. 
  28. ^ Gerkema, M. P.; Davies, W. I. L.; Foster, R. G.; Menaker, M.; Hut, R. A. (3 tháng 7 năm 2013). “The nocturnal bottleneck and the evolution of activity patterns in mammals”. Proceedings of the Royal Society B: Biological Sciences 280 (1765): 20130508–20130508. PMC 3712437. PMID 23825205. doi:10.1098/rspb.2013.0508. 
  29. ^ “Morganucodontids & Docodonts – Palaeos”. Bản gốc lưu trữ ngày 16 tháng 4 năm 2007. 
  30. ^ a ă Jacobs, G. H. (2009). “Evolution of colour vision in mammals” (PDF). Philosophical Transactions of the Royal Society B 364 (1531): 2957–67. PMC 2781854. PMID 19720656. doi:10.1098/rstb.2009.0039. 
  31. ^ Bailes, H. J.; Davies, W. L.; Trezise, A. E. O.; Collin, S. P. (2007). “Visual pigments in a living fossil, the Australian lungfish Neoceratodus forsteri (PDF). BMC Evolutionary Biology 7: 200–207. PMC 2194722. PMID 17961206. doi:10.1186/1471-2148-7-200. 
  32. ^ Collin, S. P. (2010). “Evolution and Ecology of Retinal Photoreception in Early Vertebrates”. Brain, Behavior and Evolution 75 (3): 174–185. doi:10.1159/000314904. 
  33. ^ Dulai, K. S.; von Dornum, M.; Mollon, J. D.; Hunt, D. M. (1999). “The Evolution of Trichromatic Color Vision by Opsin Gene Duplication in New World and Old World Primates” (PDF). Genome Research 9 (7): 629–638. PMID 10413401. doi:10.1101/gr.9.7.629. 
  34. ^ Arrese, C. A.; Hart, N. S.; Thomas, N.; Beazley, L. D.; Shand, J. (2002). “Trichromacy in Australian marsupials” (PDF). Current Biology 12 (8): 657–660. PMID 11967153. doi:10.1016/S0960-9822(02)00772-8. 
  35. ^ a ă “Mammalia – Palaeos”. Bản gốc lưu trữ ngày 12 tháng 4 năm 2007. 
  36. ^ a ă Jacobs, L.L., Winkler, D.A., and Murry P.A. (1 tháng 7 năm 1989). “Modern Mammal Origins: Evolutionary Grades in the Early Cretaceous of North America”. Proceedings of the National Academy of Sciences of the USA 86 (13): 4992–4995. Bibcode:1989PNAS...86.4992J. ISSN 0027-8424. JSTOR 34031. PMC 297542. PMID 2740336. doi:10.1073/pnas.86.13.4992. 
  37. ^ Rauhut, O.W.M., Martin, T., Ortiz-Jaureguizar, E. and Puerta, P. (14 tháng 3 năm 2002). “A Jurassic mammal from South America”. Nature 416 (6877): 165–168. Bibcode:2002Natur.416..165R. PMID 11894091. doi:10.1038/416165a. 
  38. ^ Rowe, T.; Rich, T.H.; Vickers-Rich, P.; Springer, M. & Woodburne, M.O. (tháng 1 năm 2008). “The oldest platypus and its bearing on divergence timing of the platypus and echidna clades”. Proceedings of the National Academy of Sciences 105 (4): 1238–1242. Bibcode:2008PNAS..105.1238R. PMC 2234122. PMID 18216270. doi:10.1073/pnas.0706385105. 
  39. ^ Phillips, M. J.; Bennett, T. H.; Lee, M. S. Y. (2009). “Molecules, morphology, and ecology indicate a recent, amphibious ancestry for echidnas”. Proceedings of the National Academy of Sciences 106 (40): 17089–17094. Bibcode:2009PNAS..10617089P. PMC 2761324. PMID 19805098. doi:10.1073/pnas.0904649106. 
  40. ^ a ă “Appendicular Skeleton”. 
  41. ^ Butler, P. M. (2000). “Review of the early allotherian mammals” (PDF). Acta Palaeontologica Polonica 45 (4): 317–342. 
  42. ^ White, A. T. (21 tháng 5 năm 2005). “Mammaliaformes—Palaeos”. Bản gốc lưu trữ ngày 20 tháng 12 năm 2010. Truy cập ngày 20 tháng 1 năm 2012. 
  43. ^ Kielan-Jaworowska et al. (2004), p. 299
  44. ^ “Mammalia: Spalacotheroidea & Cladotheria – Palaeos”. 
  45. ^ “Metatheria – Palaeos”. 
  46. ^ Szalay, F.S.; Trofimov, B.A. (1996). “The Mongolian Late Cretaceous Asiatherium, and the early phylogeny and paleobiogeography of Metatheria”. Journal of Vertebrate Paleontology 16 (3): 474–509. doi:10.1080/02724634.1996.10011335. Bản gốc lưu trữ ngày 5 tháng 3 năm 2001. 
  47. ^ “Family Peramelidae (bandicoots and echymiperas)”. 
  48. ^ “Species is as species does... Part II”. 
  49. ^ “Marsupials”. Bản gốc lưu trữ ngày 5 tháng 4 năm 2003. 
  50. ^ Novacek, M.J.; Rougier, G.W.; Wible, J.R.; McKenna, M.C.; Dashzeveg, D; Horovitz, I (1997). “Epipubic bones in eutherian mammals from the late Cretaceous of Mongolia”. Nature 389 (6650): 440–441. Bibcode:1997Natur.389..483N. PMID 9333234. doi:10.1038/39020. 
  51. ^ White, T.D. (9 tháng 8 năm 1989). “An analysis of epipubic bone function in mammals using scaling theory”. Journal of Theoretical Biology 139 (3): 343–57. PMID 2615378. doi:10.1016/S0022-5193(89)80213-9. 
  52. ^ Zhe-Xi Luo; Chong-Xi Yuan; Qing-Jin Meng; Qiang Ji (25 tháng 8 năm 2011). “A Jurassic eutherian mammal and divergence of marsupials and placentals” (PDF). Nature 476 (7361): 442–445. Bibcode:2011Natur.476..442L. PMID 21866158. doi:10.1038/nature10291. 
  53. ^ O'Leary MA; Bloch, J. I.; Flynn, J. J.; Gaudin, T. J.; Giallombardo, A.; Giannini, N. P.; Goldberg, S. L.; Kraatz, B. P. và đồng nghiệp (2013). “The placental mammal ancestor and the post-K-Pg radiation of placentals”. Science 339 (6120): 662–7. Bibcode:2013Sci...339..662O. PMID 23393258. doi:10.1126/science.1229237. 
  54. ^ Reilly, S.M.; White, T.D. (tháng 1 năm 2003). “Hypaxial Motor Patterns and the Function of Epipubic Bones in Primitive Mammals”. Science 299 (5605): 400–402. Bibcode:2003Sci...299..400R. PMID 12532019. doi:10.1126/science.1074905. Truy cập ngày 24 tháng 9 năm 2008. 
  55. ^ Novacek, M.J.; Rougier, G.W; Wible, J.R.; McKenna, M.C; Dashzeveg, D. & Horovitz, I. (tháng 10 năm 1997). “Epipubic bones in eutherian mammals from the Late Cretaceous of Mongolia”. Nature 389 (6650): 483–486. Bibcode:1997Natur.389..483N. PMID 9333234. doi:10.1038/39020. Truy cập ngày 24 tháng 9 năm 2008.