Tiếng Mân Đông

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
tiếng Mân Đông
Mìng-dĕ̤ng-ngṳ̄, Bàng-uâ (Mân Đông Ngữ, Bình Thoại)
Sử dụng tạiNam Trung Quốc, Việt Nam, Hoa Kỳ (chủ yếu CaliforniaNew York)
Khu vựcĐông Phúc Kiến (Phúc ChâuNinh Đức)
Tổng số người nói9,1 triệu
Phân loạiHệ ngôn ngữ Hán-Tạng
Hệ chữ viếtChữ Hán
Bình thoại tự (La Mã hóa Phúc Châu)
Địa vị chính thức
Ngôn ngữ chính thức tại
không; phương ngữ Phúc Châu là một trong những ngôn ngữ dùng trong thông báo giao thông công cộng tại huyện Liên Giang (quần đảo Mã Tổ),  Trung Hoa Dân Quốc [1]
Mã ngôn ngữ
ISO 639-1zh
chi (B)
zho (T)
ISO 639-3cdo
Phúc Châu, trung tâm của tiếng Mân Đông

Tiếng Mân Đông (giản thể: ; phồn thể: 閩東語; bính âm: Mǐndōngyǔ; La Mã hóa Phúc Châu: Mìng-dĕ̤ng-ngṳ̄) là ngôn ngữ được nói chủ yếu ở vùng phía Đông tỉnh Phúc Kiến của Trung Quốc, ở trong và gần Phúc ChâuNinh Đức. Phương ngữ Phúc Châu được xem là tiếng Mân Đông chuẩn.

Trong Wikipedia, ngôn ngữ này được viết tắt là cdo.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]