Tiếp tuyến

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Tiếp tuyến với 1 đường cong. Đường đỏ là tiếp tuyến, chấm đỏ là tiếp điểm.
Mặt phẳng tiếp tuyến với mặt cầu
Ở mỗi điểm, đường di chuyển luôn tiếp xúc với đường cong. Độ dốc của nó là đạo hàm; Dấu hiệu màu xanh lá cây là đạo hàm dương, màu đỏ là đạo hàm âm và màu đen là điểm đạo hàm bằng 0. Điểm (x, y) = (0,1) trong đó đường tiếp tuyến cắt đường cong, không phải là cực đại, hoặc cực tiểu, mà là điểm uốn của đường cong.

Tiếp tuyến của một đường cong tại một điểm bất kì thuộc đường cong đó là một đường thẳng chỉ "chạm" vào đường cong tại điểm đó. Leibniz định nghĩa tiếp tuyến như một đường thẳng nối một cặp điểm gần nhau vô hạn trên đường cong.[1]

Khi tiếp tuyến đi qua điểm giao của đường tiếp tuyến và đường cong trên, được gọi là tiếp điểm, đường tiếp tuyến "đi theo hướng" như đường cong, và do đó là đường thẳng xấp xỉ tốt nhất với đường cong tại điểm tiếp xúc đó.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]