Tránh thai khẩn cấp

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia

Tránh thai khẩn cấp (emergency contraception,EC) là các biện pháp tránh thai có thể được sử dụng sau khi quan hệ tình dục để tránh thai. Tránh thai khẩn cấp đã không được chứng minh là ảnh hưởng đến tỷ lệ phá thai trong một quốc gia.[1]

Có nhiều hình thức khác nhau của tránh thai khẩn cấp. Thuốc tránh thai khẩn cấp (ECP), có khi được gọi đơn giản là "thuốc uống buổi sáng hôm sau" dùng để phá vỡ hoặc trì hoãn rụng trứng hoặc thụ tinh, điều mà cần thiết cho việc mang thai.[2][3][4] Thuốc tránh thai khẩn cấp và thuốc phá thai không giống nhau. ECP hoạt động bằng cách ngăn ngừa hoặc trì hoãn rụng trứng và do đó ngăn ngừa mang thai, không phải phá thai.[5] Vòng tránh thai - thường được sử dụng thường xuyên như một biện pháp tránh thai chính, đôi khi được sử dụng như biện pháp tránh thai khẩn cấp.[4]

Thuốc uống tránh thai khẩn cấp[sửa | sửa mã nguồn]

Thuốc uống tránh thai khẩn cấp (ECP) (đôi khi được gọi là thuốc tránh thai nội tiết khẩn cấp, EHC) có thể chứa liều cao hơn của cùng loại hormone (estrogen, proestin hoặc cả hai) được tìm thấy trong thuốc tránh thai kết hợp thường xuyên. Được thực hiện sau khi quan hệ tình dục không được bảo vệ hoặc thất bại trong việc ngừa thai, liều cao hơn như vậy có thể ngăn ngừa việcmang thai.[6]

Phân loại[sửa | sửa mã nguồn]

Có bốn loại thuốc uống tránh thai khẩn cấp: thuốc kết hợp estrogen và proestin, thuốc chỉ chứa proestin (levonorgestrel, LNG) và thuốc antiprogestin (ulipristal axetat hoặc mifepristone).[7] Thuốc chỉ có proestin và thuốc antiprogestin có sẵn dưới dạng thuốc tránh thai chuyên dụng (được đóng gói riêng để sử dụng như) thuốc tránh thai khẩn cấp.[7][8] Thuốc kết hợp estrogen và proestin không còn có sẵn như thuốc tránh thai khẩn cấp chuyên dụng, nhưng một số loại thuốc tránh thai kết hợp thường xuyên có thể được sử dụng làm thuốc tránh thai khẩn cấp.[7]

Thuốc tránh thai khẩn cấp chỉ có proestin có chứa levonorgestrel, dưới dạng một viên hoặc một liều chia hai viên được uống cách nhau 12 giờ, hiệu quả lên tới 72 giờ sau khi giao hợp.[7] Các ECP chỉ có proestin được bán dưới nhiều tên thương hiệu khác nhau.[9][10][11] Các ECP chỉ có proestin có sẵn tại quầy (OTC) ở một số quốc gia (ví dụ: Úc, Bangladesh, Bulgaria, Canada, Síp, Cộng hòa Séc, Đan Mạch, Estonia, Ấn Độ, Malta, Hà Lan, Na Uy, Bồ Đào Nha, Romania, Slovakia, Nam Phi, Thụy Điển, Hoa Kỳ), và có thể mua từ dược sĩ không cần toa thuốc ở một số nước khác [9][10][11]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Cleland, K; Raymond, EG; Westley, E; Trussell, J (tháng 12 năm 2014). “Emergency contraception review: evidence-based recommendations for clinicians”. Clinical Obstetrics and Gynecology. 57 (4): 741–50. doi:10.1097/GRF.0000000000000056. PMC 4216625. PMID 25254919.
  2. ^ Leung, Vivian W.Y.; Levine, Marc; Soon, Judith A. (tháng 2 năm 2010). “Mechanisms of action of hormonal emergency contraceptives”. Pharmacotherapy. 30 (2): 158–168. doi:10.1592/phco.30.2.158. PMID 20099990.
  3. ^ Gemzell-Danielsson, Kristina (tháng 11 năm 2010). “Mechanism of action of emergency contraception”. Contraception. 82 (5): 404–409. doi:10.1016/j.contraception.2010.05.004. PMID 20933113.
  4. ^ a b Trussell, James; Schwarz, Eleanor Bimla (2011). “Emergency contraception”. Trong Hatcher, Robert A.; Trussell, James; Nelson, Anita L.; Cates, Willard Jr.; Kowal, Deborah; Policar, Michael S. (biên tập). Contraceptive technology (ấn bản 20). New York: Ardent Media. tr. 113–145. ISBN 978-1-59708-004-0. ISSN 0091-9721. OCLC 781956734. p. 121:
  5. ^ “Emergency contraception: Morning after pill and day after pill”. ec.princeton.edu. Bản gốc lưu trữ ngày 23 tháng 9 năm 2013. Truy cập ngày 15 tháng 2 năm 2016.
  6. ^ Food and Drug Administration (FDA) (25 tháng 2 năm 1997). “Certain combined oral contraceptives for use as postcoital emergency contraception” (PDF). Federal Register. 62 (37): 8610–8612.
  7. ^ a b c d Trussell, James; Raymond, Elizabeth G.; Cleland, Kelly (tháng 2 năm 2014). “Emergency contraception: a last chance to prevent unintended pregnancy” (PDF). Princeton: Office of Population Research at Princeton University, Association of Reproductive Health Professionals. Truy cập ngày 25 tháng 3 năm 2014.
  8. ^ Gemzell-Danielsson, Kristina; Rabe, Thomas; Cheng, Linan (tháng 3 năm 2013). “Emergency contraception—an update”. Gynecological Endocrinology. 29 (Supplement 1): 1–14. doi:10.3109/09513590.2013.774591. PMID 23437846.
  9. ^ a b Trussell, James; Cleland, Kelly (13 tháng 2 năm 2013). “Dedicated emergency contraceptive pills worldwide” (PDF). Princeton: Office of Population Research at Princeton University, Association of Reproductive Health Professionals. Truy cập ngày 25 tháng 3 năm 2014.
  10. ^ a b ICEC (2014). “EC pill types and countries of availability, by brand”. New York: International Consortium for Emergency Contraception (ICEC). Truy cập ngày 25 tháng 3 năm 2014.
  11. ^ a b ECEC (2014). “Emergency contraception availability in Europe”. New York: European Consortium for Emergency Contraception (ECEC). Truy cập ngày 25 tháng 3 năm 2014.

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]