Bước tới nội dung

Trò chơi tiệc tùng

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Một cô gái tham gia trong một trò chơi tiệc tùng
Trò nhảy ngựa

Trò chơi tiệc tùng (Party games) hay trò chơi tập thể là một thể loại trò chơi được chơi tại các buổi tụ họp xã hội, các bữa tiệc, các sự kiện nhóm để giải trí và tăng tính tương tác xã hội.[1][2] Thể loại trò chơi tiệc tùng có thể bao gồm nhiều loại hình như trò chơi trên bàn, các trò chơi bảng, trò chơi thẻ bài, các trò chơi đố vui, và các trò chơi mà chỉ cần giấy và bút. Trò chơi tiệc tùng cũng bao gồm các trò chơi được thiết kế đặc biệt cho các bữa tiệc, chẳng hạn như thi nốc rượu (trò chơi uống rượu), hoặc các trò chơi truyền thống như Charades, cùng những trò chơi vận động. Các trò chơi trong các bữa tiệc, sự kiện được thiết kế để dễ học và phù hợp cho một số lượng lớn người chơi ở các độ tuổi và trình độ kỹ năng khác nhau nhằm tạo bầu không khí vui vẻ giữa những người tham gia, bất kể họ có quen biết nhau từ trước hay không.

Đặc điểm

[sửa | sửa mã nguồn]

Đặc điểm nổi bật của các trò chơi tiệc tùng gồm:

  • Dễ học và dễ chơi: Luật chơi thường đơn giản, dễ hiểu, không yêu cầu người chơi phải có kỹ năng đặc biệt hay kinh nghiệm chơi game.
  • Số lượng người chơi đa dạng: Thường hỗ trợ nhiều người chơi cùng lúc, phù hợp với các nhóm đông người.
  • Thúc đẩy tương tác: Khuyến khích người chơi giao tiếp, phối hợp, cạnh tranh hoặc gây cười cho nhau.
  • Thời gian chơi linh hoạt: Một ván thường ngắn, cho phép người chơi tham gia hoặc rời đi dễ dàng, và có thể chơi lặp lại nhiều lần.
  • Ít tính cạnh tranh gay gắt: Mặc dù có yếu tố thắng thua, nhưng mục tiêu chính là vui vẻ và tạo kỷ niệm, ít căng thẳng về chiến thắng cá nhân.

Các trò chơi

[sửa | sửa mã nguồn]
Trò chơi nốc rượu
Trong biến thể khác của trò chơi có tên "mười ngón tay", người chơi đếm điểm trên tay của họ thay vì uống rượu
Trò chơi Voi trắng
Trò chơi tập thể
Các bạn trẻ đang tham gia vào một trò chơi tiệc tùng
Trò chơi tập thể ở Campuchia

Việt Nam, sự du nhập mạnh mẽ của các trò chơi tiệc tùng (Party game) hiện đại, đặc biệt là các board game và card game, bắt đầu vào khoảng những năm 2000. Thời điểm khoảng năm 2010-2015 đánh dấu sự bùng nổ của các quán cà phê board game và sự phổ biến của các trò chơi như Ma Sói (Werewolf), Uno, Mèo Nổ (Exploding Kittens), và các trò chơi đố vui nhanh trí nhanh chóng được yêu thích vì tính giải trí cao, khả năng kết nối mọi người và dễ dàng tổ chức trong các buổi gặp mặt bạn bè, sinh nhật, hay các sự kiện công ty, các trò chơi vận động, tăng cường kết nối trong xây dựng đội ngũ (Team building). Dù vậy vấn nạn nổi cộm là những trò team building biến thái, biến tướng, phản cảm,[3][4] lạm dụng, quá lố, phản cảm, gợi dục,[5] vô bổ, lố lăng, lố bịch, thô thiển, dung tục, lệch chuẩn, phóng đãng, thiếu trong sáng, thiếu lành mạnh, thiếu chuẩn mực, kém văn minh, người chơi (nhất là phái nữ) bị lôi kéo, gài vô tình thế phải tham gia các trò tiếp xúc gần, cọ xát, thân mật thể xác và bị ghi lại những hình ảnh nhạy cảm[6] làm họ ghê sợ, kinh hãi,[7] gây ra sự tổn thương đối với người chơi khi họ hoàn toàn bị động và chịu ép từ đám đông, nhóm người,[8] phải âm thầm chịu ấm ức để không bị đánh giá,[7] sức ép từ lãnh đạo công ty đánh giá là không hòa nhập, gắn kết, hết mình,[8] và nó đã trở thành một hiện tượng lệch lạc, một thứ ăn chơi, nhảy múa sa đọa[9] gây bức xúc dư luận, bất bình xã hội,[10][11][12][13] để lại tác động xấu đến văn hóa truyền thống,[14] các công ty, doanh nghiệp, đơn vị tổ chức sự kiện bày vẽ ra những trò chơi team building biến tướng, có chiều hướng cổ súy cho gợi dục, rồi ép nhân viên phải "chơi hết mình", "chơi tới bến", cố tình "cài cắm" những trò chơi theo kiểu "tình dục hóa" nhằm tận dụng cơ hội để khuếch trương thương hiệu,[14] đây là hậu quả của việc coi nhẹ giáo dục đạo đức, coi nhẹ các giá trị xã hội.[15]

Chú thích

[sửa | sửa mã nguồn]