Trấn Hải Thành

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Jump to navigation Jump to search

Trấn Hải Thành là một thành lũy được vua Gia Long xây dựng vào năm 1813 tại cửa Eo, để kiểm soát tàu thuyền phía biển và bảo vệ kinh đô nhà Nguyễn.

Giá trị[sửa | sửa mã nguồn]

Trấn Hải Thành có một vị trí đặc biệt về lịch sử, địa lý trong suốt hai thế kỷ. Nó chứng kiến những biến động lịch sử của thời kỳ đấu tranh gian khổ chống giặc ngoại xâm của quân và dân biển Thuận An. Bản thân Trấn Hải Thành không yếu kém về mặt địa lý, về địa thế, về quân lực và tinh thần chiến đấu mà Trấn Hải Thành yếu ở đây là yếu kém về vũ khí. Đây chính là nguyên nhân thất bại cơ bản của cuộc chiến đấu của quân và dân Thuận An trong công cuộc chống giặc ngoại xâm.

Năm 1998, Trấn Hải Thành đã được công nhận là Di tích Lịch sử - Văn hóa cấp quốc gia và ngay từ năm 1993, đã trở thành một bộ phận trong Quần thể di tích Cố đô Huế, Di sản Thế giới.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  • Bài viết về Trấn Hải Thành của Huỳnh Thị Vân Anh trên trang web Trung tâm bảo tồn di tích Huế.
  • Võ Hương An - Huế của một thời.
  • Trấn Hải Thành, tác giả Phan Thuận An đăng trên Netcodo.