Trận Trường An

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Lý Thôi, Quách Dĩ phản loạn tại Trường An
Một phần của Chiến tranh thời Tam Quốc
Li Jue and Guo Si sack the capital at Chang'an.jpg
Tranh minh họa Lý Thôi và Quách Dĩ làm loạn thành Trường An, được vẽ vào thời nhà Thanh.
Thời gianTháng 6, năm 192
Địa điểm
Trường An
Kết quả

Phản quân chiến thắng.

  • Nhà Đông Hán bị quân Lương châu thao túng.
Tham chiến
Nhà Đông Hán Phiến quân Lương châu
Chỉ huy và lãnh đạo
Hán Hiến Đế (trên danh nghĩa) Đầu hàng
Vương Doãn 
Lã Bố
Lý Túc 
Từ Vinh 
Lý Thôi
Quách Dĩ
Trương Tế
Phàn Trù
Ngưu Phụ 
Giả Hủ
Hồ Chẩn
Lực lượng
Không rõ Hơn 100.000
Thương vong và tổn thất
Chịu tổn thất khá lớn. Thiệt hại nhẹ.

Trận Trường An (chữ Hán: 長安之战; phiên âm: Trường An chi chiến), còn được gọi là cuộc biến loạn Lý-Quách (chữ Hán: 李郭之亂; phiên âm: Lý Quách chi loạn),[1] là một trận chiến diễn ra năm 192 tại thành Trường An vào cuối thời Đông Hán. Hai bên tham dự cuộc chiến là quân đội nhà Đông Hán tại Trường An do quyền thần Vương Doãn cầm đầu và lực lượng phản quân đến từ Lương châu được dẫn đầu bởi Lý ThôiQuách Dĩ (hai bộ tướng cũ của Đổng Trác). Trận đánh kết thúc bằng việc Lý Thôi, Quách Dĩ chiếm được Trường An và kiểm soát chính quyền nhà Hán.

Nguyên nhân[sửa | sửa mã nguồn]

Vụ hành thích Đổng Trác[sửa | sửa mã nguồn]

Năm 191, Đổng Trác thất thế trước liên quân Quan Đông, bèn đem vua Hiến Đế chạy về Trường An và tiếp tục nắm quyền lực nhà Hán.[2] Trước sự chuyên quyền và tàn ác của Đổng Trác, quan Tư đồ Vương Doãn bất bình và mưu trừ khử. Đúng lúc đó, giữa Đổng Trác và mãnh tướng tâm phúc (đồng thời là con nuôi) của ông ta là Lã Bố nảy sinh mâu thuẫn. Vương Doãn bèn xúi giục Lã Bố giết Đổng Trác. Tháng 4 âm lịch năm 192, Đổng Trác vào cung yết kiến nhà vua. Lã Bố và thuộc tướng Lý Túc phục võ sĩ ở cửa Bắc Dịch chờ đợi. Khi Đổng Trác đi vào, Lã Bố dùng họa kích đâm chết Đổng Trác.

Vương Doãn thâu quyền[sửa | sửa mã nguồn]

Giết Đổng Trác xong, Vương Doãn được Hán Hiến Đế phong làm Lục thượng thư sự, kiêm việc Thượng thư cả sáu bộ. Lã Bố được bổ nhiệm làm Phấn vũ tướng quân, phong làm Ôn hầu. Hai tướng cũ dưới quyền Đổng Trác là Hồ ChẩnTừ Vinh được Vương Doãn dung nạp. Tuy nhiên, giữa Vương Doãn và các quan viên khác có những bất đồng trong xử lý công việc. Do tính tình Vương Doãn khác người nên nhiều đại thần không phục.[3]

Lúc đó, bộ tướng cũ của Đổng Trác là Ngưu Phụ đang hoành hành, chém giết nhân dân vô tội ở Trần Lưu.[4] Vương Doãn sai Lã Bố đi dẹp, Bố lệnh Lý Túc đi tiên phong nhưng Túc để thua trận chạy về và bị Bố xử tử. Ngưu Phụ thắng trận nhưng bị thủ hạ là Hồ Xích Nhi giết chết, mang đầu đến Trường An nộp cho Vương Doãn.

Lý-Quách dấy binh[sửa | sửa mã nguồn]

Bốn bộ tướng của Ngưu Phụ là Lý Thôi, Quách Dĩ, Trương TếPhàn Trù chạy trốn về Lương châu, dâng biểu cầu khẩn, xin Vương Doãn tha cho tội theo Đổng Trác. Trước đó, Lý Thôi và Quách Dĩ đã sát hại vài trăm người Tinh châu (đồng hương với Vương Doãn) ở trong vùng đất mình cai quản.[4] Vì vậy Vương Doãn nổi giận nói rằng:

"Lương châu không có ai tốt, không thể được không miễn xá!"

Thấy không được Vương Doãn xá tội, Lý Thôi và Quách Dĩ vô cùng lo sợ, định giải thể quân lính và bỏ trốn. Nhưng một mưu sĩ tên Giả Hủ khuyên nên tập hợp lực lượng đánh vào Trường An, nắm thiên tử ra lệnh cho thiên hạ; nếu việc không thành mới phải trốn.[5] Lý, Quách nghe theo, bèn cất quân Lương châu nổi dậy, lấy danh nghĩa báo thù cho Đổng Trác. Quân tập hợp được hơn 10 vạn, rầm rộ tiến về Trường An.

Diễn biến[sửa | sửa mã nguồn]

Vương Doãn sai hàng tướng Từ Vinh mang quân ra địch. Quân Lương châu nghe tin không được triều đình tha tội, liều chết xung trận, giết chết Từ Vinh. Vương Doãn phái tiếp Hồ Chẩn ra trận đánh Lý Thôi. Hồ Chẩn bèn mang quân đầu hàng Lý Thôi, quay về đánh kinh thành.

Lã Bố kháng cự[sửa | sửa mã nguồn]

Anh hùng ký của Vương Xán chép rằng: cánh quân của Quách Dĩ đụng độ với quân của Lã Bố ở phía bắc thành. Lã Bố mở rộng cửa thành, dẫn binh tới chỗ Quách Dĩ và nói:

"Ngươi hãy tạm lui binh, chỉ mình ta và ngươi quyết thắng phụ."

Quách Dĩ và Lã Bố bèn đơn thương độc mã giao chiến, Lã Bố dùng kích đâm một nhát trúng người Quách Dĩ, quân kỵ của Dĩ ở phía sau liền tiến ra cứu chủ tướng đem về. Hai bên đều bãi binh.

Lý Thôi cậy có quân đông, thúc quân đánh thành rất gấp. Chẳng mấy chốc, Trường An bị quân Lương châu bao vây. Lã Bố nghe tin kinh thành nguy ngập, phải bỏ việc chống cự Quách Dĩ, đem quân về cứu giá. Tuy nhiên, quân Lã Bố ít hơn quân Lý Thôi. Hai bên giao chiến kịch liệt. Lã Bố chống cự trong tám ngày, cuối cùng không giữ nổi thành. Lý Thôi thúc quân tràn vào. Lã Bố kịch chiến với quân địch trên đường phố trong thành cũng không ngăn được. Cuối cùng Trường An đã thất thủ, Lã Bố phải bỏ thành chạy thoát qua cửa Vũ Quan.

Kết cục của Vương Doãn[sửa | sửa mã nguồn]

Vương Doãn không chịu chạy trốn cùng Lã Bố, cùng vua Hiến Đế chạy lên lầu trú. Lý Thôi mang quân tới vây lầu. Lúc đó Vương Doãn mới vội vã ra lệnh đại xá cho các tướng, phong cho Lý Thôi làm Dương vũ tướng quân, Quách Dĩ làm Dương liệt tướng quân, Phàn Trù làm Trung lang tướng.[6] Nhưng khi đó đã quá muộn, Lý Thôi bức bách Vương Doãn xuống lầu, bắt giữ rồi mấy hôm sau giết chết ông ta cùng mấy chục gia quyến. Lý Thôi và Quách Dĩ sai người tìm xác Đổng Trác nhưng không còn, bèn gom tro xác lại bỏ vào quan tài và làm lễ an táng.[7]

Vương Doãn và Lã Bố sau khi giết Đổng Trác, tính ra chỉ nắm quyền triều chính được khoảng sáu tuần.

Hệ quả[sửa | sửa mã nguồn]

Sau thất bại của quân triều đình trước phản quân Lương châu, Hán Hiến Đế gần như không còn cơ hội khôi phục quyền lực, Vương Doãn đã bị giết, còn Lã Bố chạy về phía đông và sau này trở thành lãnh chúa cát cứ ở Từ châu. Nhà Đông Hán tiếp tục bị khống chế bởi bè đảng Lý Thôi và Quách Dĩ cho đến khi vua Hán chạy thoát khỏi nơi đó và được Tào Tháo đón về Hứa Xương vào năm 195.

Trong Tam Quốc diễn nghĩa[sửa | sửa mã nguồn]

Trận Trường An cũng được La Quán Trung kể ở hồi 9 trong tiểu thuyết Tam quốc diễn nghĩa. Nguyên nhân bộc phát và các diễn biến được mô tả khá sát thực với chính sử. Tuy nhiên, nhà văn không nói tới việc Vương Doãn tìm cách thương lượng với Lý Thôi, Quách Dĩ bằng việc phong chức khi bị dồn lên lầu cùng vua Hiến Đế, mà viết rằng ông ta nhảy xuống lầu để bày tỏ sự bất khuất và bị Lý Thôi giết. Cùng với đó, việc Lý, Quách, Trương, Phàn đi đánh Trường An được kể là đi cùng Ngưu Phụ, trong khi sử sách xác nhận lúc đó Ngưu Phụ đã bị diệt, còn Lý Thôi được mô tả là người chỉ huy Ngưu Phụ chứ không phải tướng dưới quyền.

Nguồn tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ 《中国通史精读 上》. 雷海宗著;高山整理 北京:新世界出版社 2017 第369页.
  2. ^ Rafe de Crespigny (October 2017). "Dong Zhuo 董卓". A Biographical Dictionary of Later Han to the Three Kingdoms (23 – 220 AD). Retrieved 25 February 2020.
  3. ^ Chu Thiệu Hầu (2003), Tổng tập lược truyện các Tể tướng trong lịch sử Trung Quốc, tập 1, Nhà xuất bản Văn hóa thông tin, tr 326.
  4. ^ a b Lê Đông Phương, Vương Tử Kim (2007), Kể chuyện Tần Hán, Nhà xuất bản Đà Nẵng, tr 360.
  5. ^ Rafe de Crespigny (October 2017). "Li Jue 李傕". A Biographical Dictionary of Later Han to the Three Kingdoms (23 – 220 AD). Retrieved 25 February 2020.
  6. ^ Lê Đông Phương, Vương Tử Kim (2007), Kể chuyện Tần Hán, Nhà xuất bản Đà Nẵng, tr 361.
  7. ^ Lê Đông Phương, Vương Tử Kim (2007), Kể chuyện Tần Hán, Nhà xuất bản Đà Nẵng, tr 361-362.