Trung vương

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Trung Vương (chữ Hán: 忠王) là thụy hiệu hoặc tước hiệu của một số vị phiên vương, quận vương hoặc thân vương trong lịch sử khu vực Á Đông thời phong kiến.

Thụy hiệu[sửa | sửa mã nguồn]

Tước hiệu[sửa | sửa mã nguồn]

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]