Tu chính án 19 Hiến pháp Hoa Kỳ

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Tu chính án thứ mười chín (Tu chính án XIX) của Hiến pháp Hoa Kỳ nghiêm cấm chính quyền liên bang và tiểu bang từ chối quyền bầu cử của công dân trên cơ sở giới tính. Nó được phê chuẩn ngày 18 tháng 8 năm 1920. Cho đến những năm 1910, hầu hết các tiểu bang không cho phụ nữ quyền đi bầu cử. Tu chính án này là đỉnh điểm của phong trào quyền bầu cử của phụ nữ ở Hoa Kỳ, đấu tranh từ cấp độ tiểu bang cho đến liên bang để đòi quyền bầu cử. Tu chính án này trên thực tế bãi bỏ Vụ kiện Minor chống Happersett, khi tòa án tối cao nhất trí phán quyết rằng Tu chính án thứ mười bốn không cho phụ nữ quyền bầu cử.

Tu chính án thứ mười chín lần đầu tiên được giới thiệu vào Quốc hội Hoa Kỳ năm 1878 bởi Thượng nghị sĩ Aaron A. Sargent. Bốn mươi mốt năm sau, vào năm 1919, Quốc hội Hoa Kỳ đã thông qua tu chính án này và gửi cho các tiểu bang để phê chuẩn. Một năm sau đó, Tu chính án đạt được số lượng phê chuẩn tối thiểu từ các tiểu bang, với Tennessee là tiểu bang cuối cùng bỏ phiếu để đạt đủ tiêu chuẩn thông qua Tu chính thứ 19. Trong Vụ kiện Leser chống Garnett (1922), Tối cao Pháp viện Hoa Kỳ bác bỏ tuyên bố rằng tu chính án được thông qua một cách vi hiến.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]