Vương Cương (diễn viên)

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Vương Cương (tiếng Trung: 王剛, sinh năm 1948, Trường Xuân, Cát Lâm), là một diễn viên người Trung Quốc.

Tiểu sử[sửa | sửa mã nguồn]

Vương Cương sinh ra trong một gia đình công nhân bình thường. Là con trai duy nhất trong nhà nên Vương Cương chịu sự dạy bảo nghiêm khắc của cha.[1]

Ngày còn nhỏ, ông thường than trời rằng tại sao mình lại có một người cha khó tính đến vậy. Tuy nhiên, đó vẫn chưa đủ để uốn nắn một nghịch tử như Vương Cương.

Từ nhỏ, Vương Cương đã tỏ ra là một cậu bé thông minh lanh lợi, ông kể mình không gặp quá nhiều khó khăn trong việc học. “Vào kì nghỉ đông, tôi chỉ cần dùng hai, ba ngày là có thể làm xong bài tập của kì sau”.

Không chỉ thông minh, Vương Cương còn là một cậu bé hiếu học, thầy giáo ghét ông cũng là vì “dám khôn hơn thầy”. Thay vì mang sách giáo khoa đi học, ông lại mang loại sách tham khảo mà thầy hay dùng đi, bắt bẻ, hỏi vặn thầy ngay trong giờ giảng.

Tuy vậy, Vương Cương không phải là một cậu học sinh suốt ngày chỉ cắm mặt vào sách vở, trái lại, bày trò chọc phá bạn bè là sở trường của cậu. 

Không chỉ có thế, năm 10 tuổi, Vương Cương đã có “thành tích” đáng sợ là suýt đốt cháy trường học trong một ngày diễn ra kì thi giữa kì.

Cũng vào năm 10 tuổi, cậu học trò Vương Cương gây thêm một chuyện động trời khác. Ngày hôm đó, ông cùng một nhóm bạn đi bơi ở Nam Hồ. Lúc đó là tháng 6, vùng Đông Bắc vẫn còn lạnh, nhiệt độ nước lúc ấy khoảng 10 độ C, hầu như không ai dám xuống nước.

Bố mẹ Vương Cương thực sự bất lực với cậu con trai này. Vương Cương liên tục gây chuyện tại trường, bất kể giáo viên hay học sinh đều nhận thấy rằng phải tránh xa cậu học sinh có vấn đề này.

Về sau, mỗi lần nhớ lại khoảng thời gian bị thầy cô và các bạn hắt hủi, ông đòi bỏ học, và ông bỏ học thật. Những ngày không đến trường, Vương Cương thường dạo dạo ở các khu chợ cũ, sở thích sưu tầm của ông của bắt đầu từ đó. 

Sau khi Vương Cương bỏ học được gần một tháng, khi năm học mới bắt đầu (lúc đó Vương Cương học lớp 5), thầy giáo gọi ông lên trường

Vương Cương cứ ngỡ rằng mình được đi học trở lại, nhưng không ngờ, thầy lại đề nghị ông chuyển trường. Vương Cương gọi đó là “biến tướng” của việc đuổi học

Rồi Vương Cương đã mất một đêm để viết bức thư gửi chủ tịch Mao. Trong thư, ông bày tỏ lòng trung thành của một đứa trẻ với Chủ tịch, ông còn vẽ hai bức tranh, một bức là hình con thỏ ăn củ cải, một bức là các chiến sĩ giải phóng quân bảo vệ tổ quốc. 

Ông còn bỏ vào phong thư bức hình ông và em gái Vương Tĩnh chụp chung. Ngày hôm sau, ông đem gửi bức thư đó, ghi trên phong bì là “Mao Chủ tịch ở Bắc Kinh nhận.

Đối với một đứa trẻ khi ấy, bức thư được gửi đi thì nỗi buồn bực cũng tan biến, Vương Cương gần như quên khuấy chuyện này, không ngờ rằng ít lâu sau, ông lại nhận được thư hồi âm từ vị lãnh tụ.

Đột nhiên thầy giáo dẫn ông đến phòng hiệu trưởng, rồi thầy hiệu trưởng đưa cho ông một phong thư bằng da bò, ông nhìn và ngạc nhiên khi thấy dòng chữ “Anh bạn nhỏ Vương Cương lớp 4, tại một trường tiểu học nào đó ở Trường Xuân, Cát Lâm nhận”. Nơi gửi có ghi: “Văn phòng Ủy ban Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc.

Hiệu trưởng hỏi chuyện gì xảy ra, ông thành thực kể lại việc đã viết một bức thư cho Mao chủ tịch mười mấy ngày trước. Ông run run mở phong thư ra và đọc lá thư bên trong, thư viết: ‘Anh bạn nhỏ Vương Cương, chúng tôi đã nhận được bức thư, hai tranh vẽ và tấm ảnh mà cháu gửi đến Chủ tịch Mao ngày 24/6. 

Cảm ơn cháu, gửi tặng cháu tấm ảnh của Chủ tịch Mao làm kỉ niệm. Mong cháu luôn cố gắng học tập, rèn luyện sức khỏe, chuẩn bị cho nghĩa vụ bảo vệ Tổ Quốc. Ngày 3/7/1959”.

Đến hôm nay, đã hàng chục năm trôi qua, Vương Cương vẫn còn nhớ như in nội dung bức thư. Đó không chỉ là vinh dự của ông, mà còn là của toàn trường.

Bức thư của Mao chủ tịch coi như là một động lực rất lớn đối với cậu học trò hư khi ấy, Vương Cương gần như thay đổi hoàn toàn, ông trở thành một học sinh ngoan và thường xuyên đứng trong top của trường.

Trong giới giải trí[sửa | sửa mã nguồn]

Năm 1986, nhờ làm MC cho chương trình "Đêm tất niên" trên đài truyền hình trung ương, Vương Cương lại bước chân vào nghề người dẫn chương trình. Nhiều năm liền ông dẫn cho các chương trình liên hoan đón xuân đài truyền hình trung ương, địa phương, và hơn 600 chương trình chuyên đề lớn nhỏ khác. Người ta gọi ông là “tài năng của quỷ”, với khả năng sử dụng tiếng Anh thành thạo, khiến cho công chúng trong và ngoài nước đều cảm thấy hài lòng. Năm 1998 trong vở nhạc kịch “Tiếng âm nhạc”, ông một lần nữa làm cho khán giả ngỡ ngàng trước khả năng biểu diễn âm nhạc của mình. Vai diễn Hoà Thân trong “Tể tướng Lưu gù” năm 1991 đã thành công rực rỡ khi đoạt được giải thưởng nghệ thuật của Đài truyền hình Bắc Kinh, và giải “nam phụ xuất sắc nhất” trong liên hoan phim truyền hình Trung Quốc lần thứ 14. Sau đó ông còn diễn vai Hoà Thân trong các phim dài tập khác như “Bản lĩnh Kỳ Hiểu Lam” và “Mộng đoạn Tử Cấm Thành”, tổng số lên tới 168 tập.[2]

Một số tác phẩm chính Vương Cương tham gia: “Buổi dạ tiệc ở Cáp Nhĩ Tân”, “Cửu Mã mất tích”, “Tể tướng Lưu gù”, “Tiếng âm nhạc”, “Bản lĩnh Kỳ Hiểu Lam”, “Mặt trời lặn ở Tử Cấm Thành”, “Thiên tử áo vải”, “Kim khách, thương khách, võ khách”, “Hương hoa hồng tháng 5”, “Giang Sơn phong vũ tình”…

Trong cuộc đời nghệ thuật của mình, tuy Vương Cương đã từng tham gia một vai diễn trong vở kịch nổi tiếng “Buổi dạ tiệc ở Cáp Nhĩ Tân”, hay đã từng dẫn trong nhiều chương trình truyền hình, nhưng bây giờ khi nhắc đến Vương Cương, trong lòng công chúng chỉ luôn hiện lên một cái tên: Hoà Thân.

Nhưng đến sau bộ phim “Bản lĩnh Kỳ Hiểu Lam” tập 2 thì Vương Cương không còn đủ kiên nhẫn nữa. Chỉ vì nghĩ đến tình nghĩa đối với hai người bạn diễn là Trương Quốc Lập và Trương Thiết Lâm, thêm vào đó còn có sự nhiệt tình từ phía nhà đầu tư, nên ông vẫn tiếp tục diễn. Nhưng ông cũng tâm sự rằng sau khi bộ phim này hoàn thành tập 3, dù thế nào thì ông cũng phải dừng lại.

Kể từ sau Tể tướng Lưu gù, đây có lẽ là lần hiếm hoi "Hòa Thân" Vương Cương góp mặt tại một sự kiện truyền thông.

Vương Cương từng nổi tiếng khi "chuyên trị" vai tham quan Hòa Thân. Ông từng góp mặt trong các phim như Bản lĩnh Kỷ Hiểu Lam, Tể tướng Lưu gù, Thần y đa tình... Mặc dù hầu như các vai diễn của ông đều là vai đểu, vai xấu nhưng Vương Cương vẫn được khán giả đặc biệt yêu quý bởi tài năng diễn xuất xuất thần. Đặc biệt, nhân vật Hòa Thân của Vương Cương trở thành vai diễn gắn liền với tên tuổi của ông mà không ai có thể vượt qua nổi.

Hiện tại, Vương Cương đã lui về ở ẩn. Ông ít khi tham gia đóng phim. Vào vai Hòa Thân đạt đến mức, sau Tể tướng Lưu Gù, Vương Cương gần như gắn liền với nhân vật quan đại thần hám danh hám lợi và giỏi nịnh hót này, đặc biệt là khi ông tham gia 2 bộ phim nổi tiếng Bản lĩnh Kì Hiểu Lam và Mộng đoạn Tử Cấm Thành. Nhắc đến Vương Cương là khán giả nghĩ ngay tới Hòa Thân. Và lối diễn hết mình thể hiện được sự nham hiểm, độc địa, nịnh hót, cơ hội… nhưng đôi lúc cũng rất lãng mạn, đa tình của Vương Cương đã để lại nhiều dấu ấn cho khán giả.

Năm 1991, ông được Đài phát thanh truyền hình Trung Quốc trao tặng danh hiệu “Nghệ sỹ ưu tú được bạn nghe đài toàn quốc yêu thích”…

Ngoài đời, dù không “năm thê bảy thiếp” như Hòa Thân nhưng Vương Cương cũng là người rất đào hoa khi trải qua ba cuộc hôn nhân. Sau 2 cuộc hôn nhân đổ vỡ, khán giả yêu mến diễn viên này có thể yên tâm bởi Vương Cương đã thực sự tìm được bến đỗ hạnh phúc với gia đình nhỏ của mình.

Thông tin ngoài lề[sửa | sửa mã nguồn]

Vương Cương đã từ lâu có hứng thú với đồ cổ Trung Quốc, đối với việc sưu tập đồ cổ, ông tự nhận mình là một “con nghiện”. Sinh hoạt thường ngày của ông rất tiết kiệm, mua một đôi tất cũng mua loại giảm giá chỉ mười mấy tệ, nhưng khi mua đồ cổ thì lại rất mạnh tay. Ông kể: “có lần khi đang phải diễn kịch, phải nhờ một người bạn đến tham gia buổi bán đấu giá để mua một đôi bát Thanh Hoa đế vàng thời Càn Long, tôi rất thích đôi bát đó, nhưng không ngờ trong buổi đấu giá lại có một cô gái trẻ cũng nhất định không chịu nhường, tôi phải liên tục điện thoại cho anh bạn để đấu với cô ta, giá tăng lên hơn gấp đôi, thế mà cô gái trẻ kia cũng không chịu thua, cuối cùng tôi đành ngậm ngùi chịu thua, về mất ngủ mất mấy ngày.” Vương Cương nói tình cảm của ông với đồ cổ giống như “cảm giác với mối tình đầu” vậy. Nói về chuyện sưu tập và diễn kịch, Vương Cương nói thích nhất vẫn là sưu tập. “Tôi diễn kịch là nghề nghiệp, nhưng kể cả đang diễn mà có điện thoại đấu giá gọi đến là tôi nhất định yêu cầu đạo diễn sắp xếp đổi vai để chỉ đạo người thay mặt tôi ở nơi đấu giá.” Với vai trò một người dẫn chương trình, mấy năm gần đây, rất nhiều chương trình nghệ thuật mời ông làm MC, nhưng ông đều từ chối. Ông tâm sự, đã từng này tuổi rồi, chỉ có dẫn chương trình về sưu tập là cái mình yêu thích thì mới làm, thực tế là kết hợp công việc với sở thích của mình không hề đơn giản. Sự chọn lựa này của Vương Cương xem ra là rất chính xác.

Đánh giá của khán giả[sửa | sửa mã nguồn]

Khán giả Việt Nam đã từng yêu mến hoặc ghét bỏ Hoà Thân qua các vai diễn của Vương Cương. Nhưng thực sự lối diễn xuất hết mình của ông đã để lại trong lòng người xem những ấn tượng khó quên với tất cả những nham hiểm, độc địa, nịnh hót, cơ hội … mà đôi lúc cũng rất lãng mạn, đa tình. Hiểu thêm một vài điều về cuộc đời người nghệ sỹ tài hoa này có lẽ sẽ giúp khán giả yêu mến hơn cũng như có cái nhìn thông cảm hơn đối với những khó khăn khi thể hiện các vai diễn trong phim và ngoài đời của ông. 

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ VTC News (1 tháng 1 năm 1970). “Chuyện ít người biết về 'Hòa Thân' Vương Cương”. Báo điện tử VTC News. Truy cập 30 tháng 7 năm 2017. 
  2. ^ “Đại thần Hòa Thân - Vương Cương ngày ấy - bây giờ”. Báo Đất Việt. Truy cập 30 tháng 7 năm 2017.