Vương Tự (Tam Quốc)

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Vương Tự (tiếng Trung: 王嗣; bính âm: Wáng Sì; ? - ?), tự Thừa Tông (承宗), là quan viên, tướng lĩnh nhà Quý Hán thời Tam Quốc trong lịch sử Trung Quốc.

Cuộc đời[sửa | sửa mã nguồn]

Vương Tự quê ở huyện Tư Trung, quận Kiền Vi. Trong những năm thuộc niên hiệu Diên Hi (238 - 257), được cử hiếu liêm. Sau nhận chức Tây An đốc, thái thú Vấn Sơn, quản lý biên cương phía bắc của Quý Hán, vai trò không kém Lai Hàng đô đốc.[1]

Vương Tự làm người trung hậu trung thực, dùng ân tín đối đãi các bộ lạc Khương, Hồ, khiến rất nhiều bộ lạc dũng mãnh khó thuần quy phụ, an định bắc cảnh, phong thêm chức An viễn tướng quân. Nhờ Vương Tự thống trị tốt mà mỗi lần Khương Duy bắc phạt, các bộ lạc đều đem nhân lực, lương thực giúp đỡ quân Hán phạt Ngụy.[1]

Vương Tự được thăng chức Trấn quân tướng quân, vẫn lĩnh quận như cũ. Cuối cùng, Tự theo Khương Duy viễn chinh, không may trúng tên, mấy tháng sau qua đời.[1]

Tang lễ của Vương Tự, các tộc có hơn nghìn người đến đưa tang, khóc lóc thảm thiết. Con cháu của Tự được người Khương, Hồ xem như thân nhân, hoặc kết làm huynh đệ.[1]

Nhận xét[sửa | sửa mã nguồn]

Trần Thọ trong Ích bộ kỳ cựu tạp ký khen rằng: Tự làm người mỹ hậu đốc chí, được mọi người tin yêu.[1]

Trong văn hóa[sửa | sửa mã nguồn]

Vương Tự không xuất hiện trong tiểu thuyết Tam quốc diễn nghĩa của La Quán Trung.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]