Viêm Đế

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Viêm Đế (chữ Hán: 炎帝) có nghĩa là vua xứ nóng, trước vốn được gọi là Xích Đế (chữ Hán: 赤帝). Theo ghi chép của Sơn Hải kinh thì trong thần thoại trung quốc cổ đại có 2 chính quyền xưng Viêm Đế, đó là Khôi Ngỗi thị và Thần Nông thị.

Danh sách[sửa | sửa mã nguồn]

Khôi Ngỗi Thị:

  1. Đế Khôi Ngỗi
  2. Đế Viêm Cư
  3. Đế Tiết Tịnh
  4. Đế Hý Khí
  5. Đế Chúc Dung
  6. Đế Trưởng Cầm (bị Đế Cộng Công đoạt vị)
  7. Đế Cộng Công

Thần Nông Thị:

  1. Đế Thần Nông
  2. Đế Lâm Khôi
  3. Đế Thừa
  4. Đế Minh
  5. Đế Trực
  6. Đế Nghi
  7. Đế Lai
  8. Đế Hành (mất sớm, không thể tức vị)
  9. Đế Khắc
  10. Đế Du Võng
  • Ngoài ra có thủ lĩnh của Chu Tương thị là Phong Thước Vượng thời kỳ Phục Hy thập lục triều cũng tự xưng là Viêm Đế.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]