Bước tới nội dung

Victoire Rasoamanarivo

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Chân phước
Victoire Rasoamanarivo
Nữ giáo dân
Sinh1848
Antananarivo, Madagascar
Mất21 tháng 8 năm 1894 (46 tuổi)
Antananarivo, Madagascar
Tôn kínhGiáo hội Công giáo Rôma
Chân phước30 tháng 4 năm 1989, Quảng trường Thánh Phêrô, Vatican bởi Giáo hoàng Gioan Phaolô II
Lễ kính21 tháng 8
Biểu trưngTràng hạt

Chân phước Victoire Rasoamanarivo (1848 - 21 tháng 8 năm 1894) là một phụ nữ người Madagascar, người đã cống hiến cuộc đời mình cho người nghèo và người bệnh. Bà chăm sóc nhu cầu của họ và dành thời gian rảnh rỗi để cầu nguyện.[1]

Bà đã được phong chân phước vào năm 1989 sau khi một phép lạ được tìm thấy là do sự can thiệp của bà và án phong thánh vẫn tiếp tục. Một phép lạ còn thiếu là điều cần thiết trước khi bà có thể được tuyên phong Hiển thánh.

Tiểu sử

[sửa | sửa mã nguồn]

Victoire Rasoamanarivo sinh năm 1848, là con gái của Rainiandriantsilavo và Rambahinoro. Người chú của bà là một sĩ quan và tự nuôi nấng bà. Bà bắt đầu tham dự các buổi học tại một trường Công giáo ở tuổi mười ba và được gieo mầm đức tin Công giáo.

Bà cải đạo sang đạo Công giáo và chịu phép rửa tội vào ngày 1 tháng 11 năm 1863. Sau đó bà lấy tên là Victoire. Cha mẹ bà có tư tưởng thù địch với điều này và đưa bà vào một trường Tin Lành. Cha mẹ bà đe dọa sẽ từ bỏ bà nếu bà tiếp tục theo đức tin Công giáo nhưng bà từ chối.

Mặc dù thực tế rằng bà cảm thấy bị thu hút bởi đời sống tu trì, cha mẹ bà sắp xếp sẵn cho con gái một cuộc hôn nhân với Ratsimatahodriaka. Ông ta cưới hai người vợ vào ngày 13 tháng 5 năm 1864. Ratsimatahodriaka là một người say rượu bạo lực và yếu đuối như phụ nữ. Bạn bè của bà liên tục kêu gọi bà ly dị ông ta nhưng bà từ chối làm như vậy và nói rằng Bí tích hôn nhân là một bí tích thiêng liêng mà không bao giờ có thể bị phá vỡ. Mỗi ngày, bà liên tục cầu nguyện cho sự cải đạo của chồng mình.

Tình hình chính trị trong quốc gia đã thay đổi đáng kể vào năm 1883 và các cuộc tụ tập Công giáo bị cấm đoán kể cả các hoạt động tại các nhà thờ và các tổ chức khác. Nhưng các tín hữu, bao gồm cả Victoire, bỏ qua điều này và tiếp tục sống đức tin một cách ôn hòa. Cô giúp lãnh đạo phong trào cho đến khi hòa bình được khôi phục vào năm 1885.

Chồng bà qua đời vào ngày 14 tháng 3 năm 1888, cũng xin sự tha thứ và chịu phép rửa tội trước khi ông qua đời. Sau đó, bà đã dành phần còn lại của đời mình chăm sóc cho người nghèo, người bệnh và tù nhân và cống hiến hết mình để cầu nguyện. Bà đã qua đời cách an bình vào ngày 21 tháng 8 năm 1894.[1]

Tham khảo

[sửa | sửa mã nguồn]
  1. ^ a b “Blessed Victoire Rasoamarivo”. Saints SQPN. ngày 4 tháng 4 năm 2013. Truy cập ngày 5 tháng 4 năm 2015.