VisiCalc

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
VisiCalc
x64px
Một ví dụ bảng tính VisiCalc trên máy Apple II
Một ví dụ bảng tính VisiCalc trên máy Apple II
Phát triển bởi Software Arts
Phát hành lần đầu , 1979; 39 năm trước
Phiên bản ổn định
VisiCalc Advanced Version / , 1983; 35 năm trước
Hệ điều hành Apple II, Apple SOS, CP/M, Atari 8-bit family, Commodore PET, TRSDOS, Sony SMC-70, DOS, HP series 80
Thể loại Bảng tính
Giấy phép Phần mềm thương mại
Trang mạng danbricklin.com/visicalc.htm

VisiCalc là chương trình bảng tính đầu tiên.

Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Năm 1978, Daniel Bricklin là sinh viên Khoa Quản trị kinh doanh của Đại học Harvard (Mĩ). Ngồi trên giảng đường, anh thấy giáo sư quá vất vả khi tính toán với các con số trên bảng. Mỗi khi sửa lại một con số, ông phải xóa và tính toán rất nhiều số khác. Anh mơ ước có một chiếc "bảng thông minh", để khi cần phải sửa một vài số khác, những số còn lại được tự động tính toán lại và cho kết quả đúng.

"Tôi còn tưởng tượng mình có một chiếc máy tính bấm tay với hòn bi ở mặt sau giống như con chuột máy tính..." Đó là lời nói của anh khi vừa xem xong mẫu chuột máy tính đầu tiên của Douglas Engelbart. Thậm chí anh còn: "... tưởng tượng mình có một màn hình lớn, giống như màn hình radar trên máy bay. Mình có thể di chuyển máy tính, nhấn một vài phím và kết quả của chúng hiện trên màn hình..." (vào thời kì đó máy tính cá nhân mới xuất hiện không lâu, phổ biến là máy Apple II với màn hình nhỏ và còn chưa có chuột).

Một sự kiện đã góp phần làm cho ý tưởng của anh nhanh chóng trở thành hiện thực. Vào mùa hè năm 1978 anh phải làm một bài tập lớn: phân tích các hoạt động kinh doanh của hãnh Pepsi-Cola. Daniel Bricklin có hai lựa chọn: hoặc tính toán với máy tính bấm tay TI, hoặc thuê giờ chạy trên máy tính lớn của một Trung tâm máy tính (một điều kiện rất khó, một phần do túi tiền, một phần do khó thuê và khó sử dụng). Anh quyết định viết chương trình máy tính cho riêng mình.

Anh mượn máy tính cá nhân Apple II của một người bạn tên là Dan Fylstra để làm việc. Mùa hè trôi qua và chương trình đã viết xong. Chương trình còn rất đơn giản, nhưng ít nhất nó có mươi cột, vài chục hàng và thực hiện được các phép tính số học. Tuy vậy nó đã giúp anh hoàn thành bài tập lớn một cách nhanh chóng.

Được sự động viên của Dan Fylstra và bạn bè, ngay tháng 1 năm 1979, anh cùng một người bạn, Bob Frankston, thành lập một công ty riêng với tên Software Arts (nghệ thuật phần mềm) để phát triển chương trình thành sản phẩm có thể thương mại hoá được.

Trải qua nhiều khó khăn ban đầu, phiên bản thử nghiệm của phần mềm được giới thiệu vào tháng 5 năm 1979 tại Hội chợ Máy tính ở San Francisco. Phần mềm được lấy tên là VisiCalc (từ ghép từ hai từ tiếng Anh, có nghĩa là tính toán trực quan).

Sau đó ít lâu, vào tháng 9 năm đó, VisiCalc được công bố rộng rãi tại Hội nghị Máy tính Quốc gia ở New York City. Phần mềm đã gây được ấn tượng trong lĩnh vực máy tính (và sau này là người góp vốn sáng lập các hãng LotusCompaq) đã đánh giá rất cao VisiCalc, xem như là một sản phẩm trí tuệ làm thay đổi phong cách sử dụng maý tính cá nhân từ một công cụ nghiên cứu trở thành công cụ trong kinh doanh.

Sự phát hành VisiCalc là một trong những sự kiện nổi bật của thời bấy giờ.

Phiên bản đầu tiên, phiên bản 1.37, của VisiCalc được chính thức phát hành vào tháng 10 năm 1979. Chỉ trong khoảng thời gian ngắn (1979-1984), một triệu bản của phần mềm đã được bán ra.

VisiCalc đã nhận được nhiều giải thưởng. Giải thưởng đầu tiên là giải thưởng “Voi trắng”, một giải thưởng hằng năm của Adam Osborme dành cho các sản phẩm có giá trị nhất của năm.

Tháng 1 năm 1982, trong một bài báo chuyên ngành, các tác giả của ViaiCalc đã được đánh giá là hai trong số bảy người đã khai sinh ra một ngành công nghiệp mới, cùng với Bill Gates, người nổi tiếng thời bấy giời với ngôn ngữ lập trình BASIC.

Vào năm 1985, công ty Software Arts cùng với ViaiCalc được bán cho hãng Lotus để từ đó phát triển thành chương trình bảng tính Lotus 123 ngày nay.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Tin học dành cho Trung học cơ sở, quyển 2, trang 15; 16 (Hiện tại)