Ăng-ten

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Ăng ten là thiết bị đầu ra của máy phát thanh hoặc ở đầu vào của máy thu sóng điện từ; làm nhiệm vụ chuyển đổi tín hiệu. Ăng ten bao gồm nhiều phần tử. Tín hiệu đến các phần tử này được tính toán và xử lý giúp Ăng ten xác định được hướng của nguồn tín hiệu, tập trung bức xạ theo hướng mong muốn và điều chỉnh theo sự thay đổi của môi trường tín hiệu. Công việc tính toán này đòi hỏi thực hiện theo thời gian thực (realtime) để Ăng ten có thể thu hay phát theo nguồn tín hiệu. Với tính chất như vậy, Ăng ten phải đảm bảo có khả năng giảm thiểu ảnh hưởng của hiện tượng đa đường và can nhiễu.

Mục lục

[sửa] Mô hình toán học

[sửa] Chức năng của Ăng ten

  • Cải thiện chất lượng tín hiệu của các hệ thống truyền thông vô tuyến bằng cách triệt can nhiễu, loại bỏ hiệu ứng đa đường và thu hoặc phát đúng hướng mong muốn.
  • Cải thiện dung lượng hệ thống do tăng khả năng sử dụng lại tần số trong cùng một cell.
  • Công suất phát thấp cho phép thời gian sử dụng năng lượng lâu hơn, và do đó có thể giảm kích thước và khối lượng của các thiết bị đầu cuối. Hơn nữa, việc phát công suất thấp sẽ làm giảm ảnh hưởng đến các kênh kế cận.
  • Thích hợp với Hệ thống truyền thông vô tuyến.

[sửa] Truyền sóng

[sửa] Thông số cơ bản của Ăng ten

[sửa] Ứng dụng

Công cụ cá nhân
Không gian tên

Biến thể
Tác vụ
Xem nhanh
Tương tác
Công cụ
In/xuất ra