Băng trôi

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Tảng băng trôi
Một hình ảnh chỉnh sửa cho thấy toàn bộ hình ảnh một tảng băng trôi

Băng trôi là khối băng trôi tự do trên đại dương hay biển. Theo quy luật, các tảng băng trôi được tách ra từ các khối băng lục địa. Bản chất của các tảng băng trôi lần đầu tiên đã được giải thích đúng bởi nhà khoa học Nga Mikhail Lomonosov. Theo đó khối lượng riêng của băng là 920 kg/m³, còn khối lượng riêng của nước biển — gần 1025 kg/m³, gần 90 % thể tích của tảng băng trôi nằm dưới nước.

Năm 2000 từ khối băng lục địa Ross đã tách ra tảng băng trôi B-15 lớn nhất được biết hiện tại với diện tích hơn 10000 km². Mùa xuân 2005 phần còn lại của nó — tảng băng trôi B-15A — với chiều dài hơn 115 kilômét và diện tích hơn 2500 km² và tất cả vẫn là tảng băng trôi lớn nhất quan sát được.

Các tảng băng trôi là mối hiểm họa lớn cho tàu thuyền. Năm 1912 tàu RMS Titanic đắm do va chạm phải một tảng băng trôi, làm hơn 1500 người chết

Trên các tảng băng trôi có thể dựng các trạm nghiên cứu.

Các tảng băng trôi chứa một lượng lớn nước tinh khiết trên Trái Đất. Bây giờ con người đã thực hiện việc đưa các tảng băng trôi đến các vùng khô hạn.

Nguyên lý tảng băng trôi[sửa | sửa mã nguồn]

Ernest Hemingway đã đưa ra khái niệm nguyên lý tảng băng trôi lần đầu tiên trong tác phẩm Ông già và biển cả, coi "phần chìm" của tác phẩm văn học là giá trị chủ yếu của tác phẩm.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]